45

"Anh vừa nói chuyện với mẹ xong, nói mải đến tận bây giờ."

Trong phòng ngủ, Chính Quốc lúc này đã thay quần áo xong, cậu nhíu mày hỏi: "Mẹ em chưa tới sao? Em gọi cho mẹ cũng không được... Chìa khóa xe của anh đâu rồi? Em muốn qua bên đó coi sao."

"Anh mới nói chuyện điện thoại với mẹ chồng xong đấy." Thái Hanh xoa đầu Chính Quốc, "Đừng có nóng, không có chuyện gì hết."

Thái Hanh kể sơ lược chuyện Điền Tư Tư bị bắt cho Chính Quốc, trấn an cậu: "Không liên quan gì đến mẹ chồng hết, nhưng bà cũng không sang đây ngay được. Lúc nhận được tin tức, bà đang ở cùng Nghiêm tổng, không đi cùng bà ta cũng không được, vậy mà không ngờ rằng lúc nộp tiền bảo lãnh mới có chuyện... Những người kia có chơi thuốc, đã thế còn để lộ cho truyền thông, tình hình hơi rối ren."

Thái Hanh cười nhạo nói: "Năm mới của bà nội và cô cũng náo nhiệt ghê ha."

Biết mẹ mình không có chuyện gì thì Chính Quốc đã yên tâm, cậu ngồi xuống, lắc đầu nói: "Thì ra là thế... Vậy để em gọi lại cho mẹ."

"Chờ đã." Thái Hanh nhẹ nhàng cầm tay Chính Quốc, nói, "Vừa rồi anh... đã nói rõ với mẹ chồng, chuyện chúng ta."

Chính Quốc hoảng sợ: "Nói... nói rồi?"

Cậu lo lắng hỏi: "Mẹ em bà ấy... nói thế nào?"

Thái Hanh cúi đầu hôn lên tay Chính Quốc, mỉm cười nói: "Cảm tạ trời đất, mẹ chồng nói chúc phúc."

Mười lăm phút trước, Thái Hanh thẳng thắn với Chu Vận qua điện thoại, rằng hắn và Chính Quốc đã ở bên nhau.

Hôn lễ đã đang trong quá trình chuẩn bị, các vấn đề về sở hữu tài sản cũng đang được giải quyết. Trước hôn lễ, Thái Hanh sẽ xác lập Chính Quốc là người thừa kế số một các tài sản của mình.

Mấy ngày nay Chu Vận vẫn luôn buồn bã vì việc con trai mình đang đau khổ theo đuổi một tay chơi già đời trong vô vọng, lại đột ngột nghe những lời này, đơ ra một lúc lâu.

Chu Vận hơi lắp bắp nói: "Kim....Chính Quốc... là thật lòng thích cậu, nó sẽ không để ý chuyện này kia của cậu đâu. Chưa kể... không tính tài sản mà ông nội nó để lại, chỉ tính của ba nó, với số mà tôi thay nó tích cóp nữa thì nó cũng có không ít, nó không cần..."

"Con biết em ấy không để bụng chuyện của con, mà cũng không có cơ hội để để bụng đâu." Thái Hanh nói, "Vậy nên những việc liên quan đến tài sản này con cũng không nói với em ấy, mục đích làm vậy... cũng chỉ để bày tỏ thành ý của con cho mẹ biết thôi."

Thái Hanh bình tĩnh nói: "Cách làm này cũng chả khéo léo gì cho cam, nhưng lại là biện pháp duy nhất mà một thương nhân như con có thể nghĩ đến, là cách bày tỏ thẳng thắn nhất."

"Con sẽ không làm ảnh hưởng việc học của em ấy, vẫn sẽ là người giám hộ, chịu trách nhiệm với em ấy. Việc ghi danh vào trường đại học nào, ngành gì, tốt nghiệp xong sẽ học cao hơn hay là đi làm luôn, con đều không có ý kiến, sẽ chỉ nghe theo nguyện vọng của em ấy." Thái Hanh đã ấp ủ những lời này từ lâu, bắt đầu thì khó khăn nhưng một khi đã nói ra được thì mọi điều đều dễ dàng hơn, "Những gì thuộc về em ấy ở Điền gia, sau khi vào đại học sẽ được đưa đến tay em ấy. Nếu sau khi tốt nghiệp đại học em ấy muốn thừa kế Điền gia, con sẽ giúp em ấy đoạt được. Tất nhiên, con đoạt nhưng vẫn sẽ là của em ấy."

Từng câu từng chữ của Thái Hanh đều chỉ vì con bà, rất thẳng thắn chân thành, Chu Vận không còn biết nói gì hơn.

"Nhưng theo anh thấy, mẹ chồng vẫn sợ anh bắt nạt em." Thái Hanh xoa nắn tay Chính Quốc, khẽ thở dài, "Vậy anh phải tốt với em hơn nữa rồi... mới có thể làm mẹ yên tâm."

Biết mẹ mình đã chấp nhận việc hai người diễn giả tình thật, Chính Quốc vui đến muốn lăn một vòng quanh nhà. Lại còn nghe thêm câu nói này của Thái Hanh, lòng cậu càng thêm phần ấm áp. Nhào vào lòng Thái Hanh, hôn nhẹ lên môi hắn, Chính Quốc nói: "Đã tốt lắm rồi."

"Thật không?" Thái Hanh ý cười đong đầy ánh mắt, nhẹ giọng nói, "Vậy tối hôm qua, ai là người năn nỉ anh đừng "bắt nạt" nữa vậy ta?"

Chính Quốc ngay lập tức biến hình thành một con thỏ vừa xấu hổ vừa giận dữ.

"Được rồi, không nói tới việc này nữa." Thái Hanh nín cười, "Mà... chỗ đó của em, có khó chịu không?"

Chính Quốc đỏ mặt, ấp úng nói: "Hơi hơi, vẫn ổn."

Thái Hanh nhíu mày, hắn buông Chính Quốc ra, đứng dậy đi khóa trái cửa phòng, rồi lại đi kéo kín rèm cửa sổ sát đất.

Chính Quốc thấy thế, sợ hãi nói: "Đừng, đừng mà... Chú Kim tha cho em đi, em khó chịu lắm, không thể tiếp tục... làm đâu..."

Lời Chính Quốc nói bảy thực ba hư, khó chịu là thật, nhưng nguyên do chính lại là sợ người khác biết được chuyện gì. Tối hôm qua hai người không cùng mọi người đón giao thừa đã rất không ra gì. Mồng Một năm mới, khách khứa sẽ đến rất nhiều, giữa trưa Chu Vận cũng sẽ tới. Hôm nay rất đông đúc, cậu và Thái Hanh lại ở mải trên lầu... Người ta không biết hai người làm gì cũng hơi phí.

"Mới tí tuổi, sao suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện đen tối thế?" Thái Hanh nhìn Chính Quốc, nhíu mày nói, "Nằm sấp xuống, để anh kiểm tra xem."

Chính Quốc đứng hình mất 3 giây, rồi thì không chỉ mặt đỏ mà toàn thân đều đỏ.

...

"Tối qua con cũng uống rượu sao?", vừa mới xuống lầu, Nguyễn Tư Hòa nhìn thấy sắc mặt của Chính Quốc, lo lắng nói, "Sao mặt đỏ thế này? Có khi nào bị cảm không?"

Chính Quốc vội vàng xoa hai má, lắc đầu: "Không có đâu mẹ, là do... là do sợ bị cảm đó, nên chỉnh nhiệt độ điều hòa hơi cao, thành ra thay quần áo xong con bị nóng thôi, không có gì đâu ạ."

Nguyễn Tư Hòa cũng không nghi ngờ gì cậu, cười nói: "Không sao là tốt. Mà con đói bụng chưa? Dậy muộn thế này, còn chưa ăn sáng nữa, có sẵn chút đồ ăn vặt thôi, mọi người đều đang ăn ở phòng khách đấy, con sang đó ăn đi."

"Em ấy không thích đồ ăn vặt đâu." Thái Hanh đứng sau Chính Quốc nói, "Con đã bảo người chuẩn bị cháo, lát nữa em ấy ăn là được."

Nguyễn Tư Hòa cười: "Hèn gì mẹ cứ thắc mắc ai muốn ăn cháo sáng sớm, con cũng hiền huệ ghê nhỉ."

"Tất nhiên." Vừa ra khỏi phòng, Thái Hanh đã trở lại bộ dạng văn nhã trước đó, cứ như cái người vừa rồi quyết liệt giữ Chính Quốc trên đùi mình để "kiểm tra" không phải hắn. Lưu manh với người yêu thôi, nhưng bên ngoài hắn phải giữ phong độ. Tỉ như bây giờ, vì sợ Chính Quốc sẽ ngượng, hắn chủ động nói, "Thật ra là do dạ dày con tự dưng khó chịu, muốn ăn cháo, nên em ấy mới phải ăn cùng."

Nguyễn Tư Hòa nghe vậy thì càm ràm: "Đã bảo rồi, bớt uống rượu đi, hại dạ dày lắm."

Thái Hanh chờ Nguyễn Tư Hòa dặn đi dặn lại xong rồi mới ôm vai Chính Quốc dẫn đến phòng ngắm hoa.

Trong phòng đã dọn sẵn hai chén cháo và các món ăn kèm, người giúp việc hỏi: "Có cần thêm gì không ạ? Thế này có ít quá không?"

Thái Hanh đặt một cái đệm mềm lên ghế Chính Quốc rồi nói: "Không cần."

Người giúp việc đi rồi, Thái Hanh và Chính Quốc mới bắt đầu ăn.

"Hai ngày trước anh đã liên hệ một cửa hàng thiết kế, mồng Sáu họ sẽ đến đây lấy số đo của chúng ta." Thái Hanh khuấy chén cháo, "Cũng sẽ định luôn kiểu dáng lễ phục. Vậy nên nếu mẹ có nài nỉ em ở lại thêm, giá gì cũng không được gật đầu đâu đấy. Cửa hàng đó buôn bán rất tốt, danh tiếng cũng không vừa, không dễ gì mà Lương Thanh Phong thương lượng được với người ta mồng Sáu đã mở hàng đâu."

Chính Quốc nuốt cháo nói: "Chứ không phải... mặc lại bộ lúc đính hôn là được sao? Chỉ là hai bộ vest thôi mà, phải chuẩn bị sớm đến vậy hả anh?"

Thái Hanh nói: "Chuẩn bị sớm cho chắc ăn."

Chính Quốc vẫn không hiểu được tại sao Thái Hanh lại để ý đến vấn đề này như thế.

Thái Hanh hơi do dự, rồi nhẹ giọng giải thích: "Hôm nọ anh tham gia một bữa tiệc từ thiện, vô tình nghe một vị phu nhân nói, những cặp chồng chồng đặt may lễ phục ở cửa hàng này... đời sống hôn nhân rất hạnh phúc."

Chính Quốc không nhịn cười nổi: "Mấy cái này mà anh cũng tin..."

"Thì vì thế mới không muốn nói thẳng với em." Thái Hanh bất đắc dĩ cười, "Nói ra trông anh ngốc đến cỡ nào chứ."

Lòng phèo Chính Quốc cứ như được rót mật.

Thái Hanh cười nói: "Vậy còn thấy chuẩn bị quá sớm nữa không?"

Chính Quốc vội lắc đầu: "Không sớm chút nào."

Mẹ cậu đã chấp nhận tình cảm của bọn họ, vậy thì tại hôn lễ kia, hai người chắc chắn sẽ nhận được lời chúc phúc của tất cả mọi người. Bây giờ chuẩn bị, thấy sao cũng muốn vội vội vàng vàng.

Ăn sáng xong, hai người đến phòng khách với mọi người. Người lớn trong nhà đang nói chuyện phiếm, thấy hai người thì vội chừa ra hai chỗ ngồi. Nguyễn Tư Hòa lúc này đang nói chuyện cùng người khác, lại đột nhiên nhớ tới chuyện gì, đứng dậy đi vào phòng.

Lát sau, Nguyễn Tư Hòa cầm một xấp bao lì xì thật to tới, bà đưa cho Thái Hanh nói: "Tiền mừng tuổi này, lì xì cho tụi nhỏ đi, đang ở phòng trà đấy. Nhiều ít không quan trọng, tạo không khí vui vẻ là chính. Lo thể hiện chút thành ý đi, bọn nhỏ cứ suốt ngày sợ con chết khiếp."

Thái Hanh cầm xấp bao lì xì cân đo đong đếm, xem mỗi cái "thành ý" này nặng bao nhiêu. Hắn chọn một bao nặng nhất, để riêng một bên.

Nguyễn Tư Hòa nhướng mày hỏi: "Để riêng một cái làm gì đấy?"

"Giữ cho Chính Quốc." Thái Hanh nói xong thì cầm số còn lại đi tìm bọn trẻ.

Chính Quốc: "!"

Thái Hanh đi rồi, phòng khách lập tức im lặng như tờ. Mọi người theo bản năng đồng loạt nhìn về phía Chính Quốc.

Trong lòng Chính Quốc nổi bão.

Cậu cười gượng, cố hết sức khiến thái độ mình thật tự nhiên, ngượng ngùng nói: "Con đành giữ vậy... Ầy, ngại chết mất, cái này... dày quá. Thật là, con đã thành niên rồi, mừng tuổi gì nữa chứ... Con lớn rồi, không mừng cũng được mà..."

Mọi người nhịn cười đến nội thương. Nguyễn Tư Hòa thật sự không nhìn nổi nữa, vội nói lảng sang chuyện khác, giúp Chính Quốc giải vây.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #taekook