Đã nhiều lần, rất nhiều lần, khao khát muốn ra đi, không bao giờ dừng lại. Muốn đến tất cả những nơi xa lạ, muốn ngồi một mình ở nhiều nơi không ai quen biết. Dẫu biết những nơi đến sẽ trơ trọi một mình. Nhưng sự thực có khác gì? Khi ở bất cứ đâu vẫn là sự đơn độc, thì chả có lý do gì để ở lại một nơi quá lâu. Những thứ cũ kĩ sẽ nhắc nhớ về những chuyện chưa hề có thực. Thích không khí ở những nơi đông đúc, chật người, nhưng mình không quen biết một ai, chẳng ai thèm quan tâm đến mình, cho dù mình đến từ đâu? Quá khứ như thế nào? Ở đó, có thể sống cuộc sống là chính bản thân mình, ít ra không cần phải che đậy những thứ bình thường phải cố gắng nén lại, giấu chặt trong lòng. Những chi phí cho chuyến đi có thể sẽ rất cao, cái giá phải trả cũng không ít, nhưng có nghĩa lý gì khi được là chính mình? Nhiều lần vấp ngã trong đời dạy cho chính bản thân một kinh nghiệm: KHÔNG NÊN HOÀN TOÀN TIN TƯỞNG BẤT CỨ MỘT AI. Vì ngay cả cái bóng còn rời bỏ bạn trong bóng đêm, thì làm gì có niềm tin sẽ có điều gì là mãi mãi?
Chuẩn bị cho một chuyến đi, nhưng suy nghĩ về nơi cũ vẫn còn làm bản thân khó chịu. Nếu ra đi để có được một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhẹ nhõm hơn, thì cũng nên ra đi.
Những gì thuộc về ký ức làm bản thân chỉ cảm thật bệnh hơn, không nên giữ lại những ký ức vốn dĩ đã không thuộc về mình.
Ngày mà Tiêu Ngư nàng lên kiệu hoa gả cho Hoàng đế biểu ca cũng chính là ngày nàng trở thành quả phụ.Nàng chưa từng mang thai nhưng lại trở thành nương của tiểu hoàng đế mới bốn tuổi.Chưa được bao lâu thì đã có quân phản loạn.Triều đại thay đổi, Tiêu Ngư thu dọn hành lí bỏ trốn với tiểu Hoàng Đế, lại bị Tân Hoàng vừa soán ngôi kia bắt trở về.Còn nói không sinh cho y nhi tử thì không thả nàng ra ngoài... Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Tác giả: Yên Tử (胭子) (Quyển 1 : Gửi ngài kim chủ sâu không lường được) Thể loại: đam mỹ, giới giải trí, 1×1, khế ước tình nhân, ôn nhu quỷ súc công x nhị hóa nhân thê thụ, hài, ấm áp Nguồn: Hạ Nguyệt Edit: Ngáo Link: https://tongthudainhan.wordpress.com/dang-lam-gui-cau-nghe-si-ngoc-nghech-dang-yeu/ Văn án: Bạch Ân là là một gã thần kinh hết thuốc chữa, ông từng nghĩ mình sẽ cứ thần kinh mà sống như thế mãi. Cho đến khi - ông gặp một con thú ngốc ngốc. Trịnh Hòa (⊙-⊙): "Bạch tiên sinh, Bạch tiên sinh! Cơ bụng của ông chạy đâu rồi?? Sao em không thấy?!" Bạch tiên sinh: "Bởi vì em đang sờ lưng tôi....." *repost chưa xin phép tác giả và editor*…