tân sơn nhất | đàn em tôi thích thầm mười năm bỗng nhiên muốn bao nuôi tôi
Đây không phải fic bao nuôi!…
Đây không phải fic bao nuôi!…
Minh Tân thở dài trèo vào lòng hắn, rúc vào hõm vai hắn mà lẩm bẩm, "Hay là ngài đang thương hại tôi đây?"Sau đêm nay, Hữu Sơn nghĩ bản thân đã rút ra được một bài học trời đánh. Đừng bao giờ nhặt cún bừa bãi ngoài đường, nếu không không những nó sẽ trèo lên giường hắn, mà còn khiến hắn khổ sở như thế này nữa.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
"Chỉ cảm ơn anh thôi à, người hâm mộ số một của Nguyễn Hữu Sơn?"…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
Tên gốc:【和之国观影】解放的鼓点在黎明Tác giả: RUNLING…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
🔞Hữu Sơn nhớ đây không phải lần đầu tiên em từ chối mình, nhất là những lúc hắn muốn em nỉ non nói yêu hắn, em sẽ luôn rất kháng cự, bởi Fork thường không có cảm xúc lãng mạn với Cake của mình. Đối với họ, Cake chỉ là con mồi quỳ phục dưới chân, mặc tay họ kiểm soát, hành hạ, bòn rút từng chút một. Dù Minh Tân không giữ thái độ ấy với hắn, thì em cũng không ngoại lệ - em không yêu hắn.…
Cậu cũng không biết mình nên bắt đầu nói với anh từ đâu, rằng vũ trụ này rất rộng lớn, anh đi đây đi đó, gặp gỡ bao nhiêu con người, những câu chuyện cũ được cất đi rồi hãy cứ để nó đóng bụi, đừng mãi bận lòng như thế. Anh cũng chẳng thể mang theo hết những ký ức đó được đâu, bỏ em lại đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.Nên là, sau này đừng giữ chỗ cho em nữa, sống thật tốt cuộc đời của mình đi.…
"Mai anh Sơn lại cho bé tin kẹo dẻo nữa nhá?" Ở trường mầm non Vườn Sao Năng nọ, có bé Hữu Sơn học lớp lá hay cố tình đi nhầm sang khối lớp mầm của em bé Minh Tân. Mà để làm gì ta?…
Cậu lấy điện thoại check một vòng tin nhắn công việc, xác định không bị ai hối trả file và các đầu task đều không cần xử lý gấp, Keonho yên chí làm điều mà cậu thích nhất mỗi cuối ngày: ngắm cậu chủ xe nước mía hiện đang thoăn thoắt làm ly sinh tố sapoche không cà phê ngon nhất trần đời.…
Minh Tân cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt anh, trong một thoáng cậu thấy ấm lòng, vì anh xem mình là "người nhà", anh sẵn sàng dang rộng đôi tay ôm cậu vào lòng nếu cậu thấy yếu mềm.…
Tay em được nâng lên, xuyên qua lớp kính dày ngăn cách, vẫn là mười ngón đan nhau, giống như đôi bên đều đang nâng niu một báu vật mong manh quý giá. Minh Tân khẽ run khi hắn miết môi mình lên tay em, chu du qua từng tấc thịt da đầy cẩn trọng, cuối cùng dừng lại nơi ngón áp út, cắn lên đó một cái thật mạnh.Dấu răng của ma cà rồng được lưu lại, ngự trên ngón tay em giống như hình dáng của một chiếc nhẫn.…
"Này chàng đẹp trai," Ai đó vừa cất tiếng bằng một giọng nhiều bỡn cợt.Seonghyeon quay phắt lại chỉ để nhận ra phản anh hùng Deadpool đang khoanh tay nhìn mình.…
Ngày xưa ở cái xứ Lục tỉnh Nam Kỳ có cái đoàn gánh hát nổi lắm, tên là Ngàn Sao. Đào chính của đoàn đó dù là nam nhưng mà đi đến đâu thì người ta say đắm đến đó..Hữu Sơn có máu nghệ sĩ, lại còn biết sáng tác nên một đứa như Minh Tân mê lắm..Lúc này, trong lòng Minh Tân chỉ có lòng căm thù giặc sâu sắc và lòng thương mến Hữu Sơn, ừ, Minh Tân thương Hữu Sơn.…
cre bìa : @gwahonA ( Tw ) Nơi đây là những ý tưởng ngẫu hứng về Thanh Đường của tôi :3…
Chợt đến một ngày, Minh Tân nhận ra bản nhạc mà nó đã nghe đi nghe lại trong suốt ngần ấy năm bỗng dưng không còn hứng thú để bật nghe lại thêm lần nào nữa. Ly trà tắc ngoài hàng bún đậu mỗi lần đi ăn gọi không sót một ly nào, nay trên bàn lại thay thành một ly sữa đậu. Làn gió mùa hè dễ chịu mà nó hằng ưa thích lâu ngày làm nó cảm nhận được sự bức bối. Tình cảm của nó đối với một người trong ba năm vào một ngày trái gió trở trời dần phai nhạt đi hệt như có ai cố tình cắt đứt sợi dây tơ duyên, sau này không thể nối lại được. Nghĩ tới đây, nó cảm thấy bản thân mình tồi tệ kinh khủng.…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Mấy giọt mưa rơi đều đều đập vào vải dù mấy tiếng như thôi thúc anh phải làm gì đó ngay lúc này, trái tim anh đập rộn theo từng giọt mưa rơi xuống. Hữu Sơn đã mất một tuổi thanh xuân để kiềm nén bản thân không vì nuông theo cảm xúc của mình để rồi đau khổ sau này. Nếu là bây giờ thì mọi chuyện đã khác đi nhiều rồi, Sơn đã có thể tháo gỡ cái xích vô hình anh tự khóa chặt ở chân mình, tự do đi lại đến nơi mình muốn.Chỉ là lúc này Hữu Sơn không muốn dối lòng mình nữa.…
Huỳnh Trấn Thành mở mấy khu chung cư cho thuê người ở, bản thân thì ở cùng vợ ở cơ sở 2 an nhàn đi làm, sống vui vẻ.Nhưng có lẽ ý nghĩ đó đã sai. Huỳnh Trấn Thành không phải cho người thuê ở mà là cho một đám báo suốt ngày vướng chuyện tình yêu lẫn drama vào ở.Huỳnh Trấn Thành muốn đóng cửa chung cư.…