tân sơn nhất | trời mưa tí tách
Mấy giọt mưa rơi đều đều đập vào vải dù mấy tiếng như thôi thúc anh phải làm gì đó ngay lúc này, trái tim anh đập rộn theo từng giọt mưa rơi xuống. Hữu Sơn đã mất một tuổi thanh xuân để kiềm nén bản thân không vì nuông theo cảm xúc của mình để rồi đau khổ sau này. Nếu là bây giờ thì mọi chuyện đã khác đi nhiều rồi, Sơn đã có thể tháo gỡ cái xích vô hình anh tự khóa chặt ở chân mình, tự do đi lại đến nơi mình muốn.Chỉ là lúc này Hữu Sơn không muốn dối lòng mình nữa.…





