Chiếc thuyền thứ hai được tìm thấy vào 14:00---Bốn vách nhà tranh, đợi bóng aiNgỏ nhỏ đường quen... chẳng thấy vềHương bếp đã tàn, trà đã nguộiNắng tắt, mưa giăng, dạ não nề."Thầy ơi, sao thầy không lấy vợ?" - đôi mắt long lanh tràn ngập kính mến, thằng nhóc lại hỏi - "Hay thầy thích lấy chồng ạ?""Thầy chờ một người. Người đó đi xa lắm mấy đứa à."Chuồn chuồn đậu vạt mương chiềuThương người áo vải đứng lều mái tranh"Bao giờ anh mới quay về?"Gió lên hụt hẫng tứ bề quạnh hiu.---…
Đây ko phải truyện mình viết mà mình lấy trên" Trà sữa cho tâm hồn", mình thấy hay mình đăng vậy thôi.Mình cũng có thêm 1 số chi tiết cho truyện dễ hiểu hơn.Thanks.Các bạn có thể tìm đọc + Những đồng xu hạnh phúc + Những ngày nắng của tôi + Năm tháng khờ dại ấy thương 1 người dưng + Hai bức thư tình + Vòm trời ngàn sao + 1 mảnh của bầu trời Đều là truyện mình đăng tại Van3007…
Bạch Phàm: Trạch nam, trọng sinh vạn năm về sau tận thế, trong tuyệt vọng tiến vào Tiên Vũ Luân Hồi không gian.Xạ Điêu trong, hắn tu luyện hai mươi lăm năm, lần thứ hai Hoa Sơn Luận Kiếm một kiếm Phong Thiện.Thiên Long trong, hắn nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, trong Thiếu lâm tự ngăn cơn sóng dữ.Thần Điêu Ỷ Thiên, hắn ẩn giấu hậu trường lôi kéo khắp nơi, ẩn sâu công cùng tên.Tru Tiên trong, hắn trảm yêu trừ ma, Ma Đạo phục đầu, chính đạo phục tâm.…
Hai người bạn thuở nhỏ, một lời hứa còn dang dở, mười năm xa cách - khi cơn mưa lắng xuống, họ gặp lại nhau dưới chiếc cầu đá cũ, nơi ký ức và cảm xúc ngày xưa dần thức tỉnh, để nhận ra rằng tình yêu vốn chỉ là những bước chân đi muộn màng, nhưng lại đầy ắp sự chờ đợi và niềm tin đã qua."Nếu mười năm nữa mình gặp lại tại đây, anh phải cho em một điều ước"❗❗ Lưu ý: Mọi địa điểm, cốt truyện, lời nói đều là tưởng tượng của mình. Không có ý công kích bất kỳ một cá nhân nào, nếu truyện có những chi tiết không phù hợp mình sẽ xoá ngay lặp tức. Cảm ơn các bạn đã theo dõi…
Tên khác: Sau Khi Mặc Nữ Trang Trêu Chọc Long Ngạo ThiênTác giả: Ma Pháp Thiếu Nữ Thỏ Anh TuấnSố chương: 211c + 15pnDư Thanh Đường xuyên thư trở thành người qua đường Giáp, ai biết bởi vì một lần mơ màng hồ đồ mặc nữ trang mà quấy rầy đến hướng phát triển của cốt truyện -- Bé Long Ngạo Thiên đối với y nhất kiến chung tình.Bảy năm sau, Long Ngạo Thiên đã trưởng thành thành Hỗn Thế Ma Vương bạch thiết hắc, Dư Thanh Đường không thể không một lần nữa mặc vào nữ trang, nơm nớp lo sợ ý đồ bổ tròn cốt truyện, mở ra con đường tu tiên gà bay chó sủa. Trong quá trình hai người vừa thử vừa hố lẫn nhau, dần dần nhận ra chân tình của mình.…
Tuổi học trò là độ tuổi đẹp nhất của quãng đời người. Đó không chỉ là sự vô tư hồn nhiên hay những rung động đầu đời mà còn là bước đệm hành trang ta bước vào cánh cửa mới với bao điều thú vị của cuộc sống.Tớ rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm tháng mà cả tớ và các cậu đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng. Có phải vì hời hợt thế nên cuộc đời dễ dàng đẩy mình trôi dạt về những phía không nhau. Tự hỏi giờ đây, nếu đứng ở vùng trời khác, ngước lên vòm cây xanh lá, nhận ra đóa bằng lăng tím nhỏ, các cậu có nhớ mình của một chuyện cũ ngày thơ. Nỗi nhớ có khi còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò vẫn còn đọng lại nhiều nhung nhớ, mong manh như cánh phượng và nhẹ tênh bay trong chiều gió. Đầu hè, tiếng ve râm ran gọi về màu đỏ rực, chẳng dễ phai mờ trong dù cho thời gian vẫn thấm thoát trôi...Cất lời tạm biệt tháng Năm cũng là tạm biệt những rung động tinh khôi đầu đời. Cái nắm tay đầu tiên làm con tim tớ rơi rụng bên gốc phượng già cỗi, ừ, thì gốc phượng ấy cũng chứng kiến nhiều lắm rồi, những tình cảm chan chứa đầu tiên của tuổi mười tám…
Một khối huyết ngọc mở ra hành trình vào cổ mộ của Giải Vũ Thần và Hắc Hạt Tử. Vốn dĩ sau kế hoạch Sa Hải, cả hai có thể quay lại quỹ đạo đời mình, nhưng cơ duyên trớ trêu khiến họ một lần nữa vướng vào nhau.Lăng mộ Thổ Ti ở Quý Châu, những nấm mộ nghi ngờ, ảo ảnh quỷ dị, người giấy tà dị, thông đạo dẫn táng gãy khúc, và cánh "cửa" mà một khi nhìn thấy, nghĩa là cái chết đã cận kề.Trong lòng đất tối tăm không thấy ánh sáng, từng phút giây đều rình rập hiểm nguy, thế nhưng nhờ phối hợp ăn ý, họ lần lượt thoát khỏi hiểm cảnh. Và trong lúc không hay, giữa những lần vào sinh ra tử, nguyên tắc từng vững như thép cũng bị bẻ cong, thay vào đó là một mối quan hệ mơ hồ, chầm chậm đổi thay.Đến khi họ mình đầy thương tích lê bước ra khỏi lăng mộ Thổ Ti, mới phát hiện - tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.⸻Hắc Hạt Tử: "Giải lão bản, cậu thế là không nghĩa khí rồi. Tôi bây giờ là đưa than ngày tuyết đấy, người thường tôi còn chẳng cho đâu."Giải Vũ Thần: "Vậy ý anh tôi là người thường?"Hắc Hạt Tử: "Hoa Nhi, nói mấy câu lạnh như vậy, không sợ tự mình bị đông chết sao..." --------by : ly灵鸭…
Thể loại: Romance, oneshot, 16+....Tác giả: Alice (@Windy_Devil)Ratings: 16+Pairings: SasuSakuNote: có H nhẹ nhé, bạn nào đầu óc trong sáng không nên đọc, lỡ tâm hồn bị nhượm đen rồi thì đừng la Alice nhé ;)Summary:Sakura rướn người dậy, tay dán lên ngực anh, cách lớp vải mỏng vuốt ve tới lui. Sasuke vẫn chưa thay bộ đồ Shinobi, áo sơ mi đen viền những sợi chỉ bạc ẩn chứa vẻ cấm dục. Cô cởi chiếc áo đen của anh ra, lộ ra vòm ngực rắn chắc bên trong.Cô vừa hôn vừa cắn lên cổ của Sasuke, để lại những dấu hôn ướt át đỏ chói, hai tay lần mò xuống dưới.....…
"Nếu tình cảm này là sai, con cầu xin Người hãy lấy nó đi khỏi lòng con. Nhưng nếu Người để nó tồn tại... thì con sẽ bảo vệ nó bằng tất cả niềm tin của con."Một ông trùm mafia bị phản bội, trốn chạy trong đêm mưa - máu me, lạnh lùng, và không còn tin vào bất kỳ điều gì trên đời.Một người trông coi nhà thờ, sống ẩn mình với đức tin vững chắc và trái tim dịu dàng - người tin rằng ngay cả kẻ lạc lối nhất cũng xứng đáng được tha thứ.Một người giấu thân phận. Một người giấu tình cảm.Cả hai gặp nhau dưới mái vòm nhà thờ cũ kỹ, nơi chỉ còn ánh nến leo lắt và một lời cầu nguyện chưa bao giờ được đáp lại.Tôi là tội nhân. Em là lời cầu nguyện của tôi.Và nếu Chúa thật sự tồn tại, xin Người hãy để tôi được yêu em - dù chỉ một lần trong đời.…
Tại một họp đêm ở thành phố X -Các cậu ở lại mạnh khoẻ nhé ! Tớ đi vài tháng rồi sẽ về với các cậu !_Cô vui vẻ nói -Nhã Hân chúc cậu may mắn, mạnh khoẻ trở về với bọn tớ !_Bạn cô cũng nói lời chia tay -Kìa kìa ! Sao thế ? Bệnh của tớ đâu đến nỗi là nan y đâu mà các cậu làm căng vậy !_Cô cố ý chọc mọi người -Một cô gái 24 tuổi đang mạnh khoẻ tự dưng lại mắc bệnh về vòm họng là thế nào ?_Một cậu bạn đã khá say lên tiếng -Các cậu yên tâm đi ! Y học ở Mỹ rất phát triển tớ sẽ khoẻ nhanh thôi !_Cô chắc chắn nói Đúng ! Cô gái đang chuẩn bị chia tay bạn bè để sang Mỹ điều trị bệnh chính là cô_Tiêu Nhã Hân là tiểu thư nhà họ Tiêu, đang là một ngôi sao hạng A nhưng trớ trêu thay lại mắc bệnh liên quan đến thanh quản nên không thể tiếp tục hát nữa. Phải tạm chia tay sân khấu để sang Mỹ chữa bệnh. -----------Sau khi sắp xếp ổn thoả mọi việc ở Mỹ thì cô bắt đầu những bước đầu tiên của việc điều trị tại một bệnh viện có tiếng tại đây. Sau khi có kết quả xét nghiệm bệnh của cô không quá nghiệm trọng nên mọi người quan tâm cô mới được một phen thở phào. Những tưởng mọi việc sẽ suôn sẻ cho đến khi về nước nhưng khi cô đang dạo bước trên ĐẠI LỘ DANH VỌNG để thư giản thì đột nhiên có một bé gái chạy đến ôm chân cô hồn nhiên gọi -Mami ! Mami đã đi đâu Angel rất nhớ mami !Cô vẫn còn ngẫn ngơ chưa biết chuyện gì và bị vẻ đáng yêu của cô bé kia thu hút......-Bé con ! Con nhận nhầm người rồi cô không phải mami của con !_Cô vội giải thích -Mami không cần con nữa sao ?-Cô.......…
Lại là mùa thu. Xen lẫn cùng tiếng ve kêu râm rang ngoài những vòm cỏ ngoài khuôn viên trường, có cả tiếng gió, cả tiếng thu đang dần luyến tiếc rời đi. Có cả, giọng nói trầm ấm của người đó. Bàn tay thật to, những ngón tay thon dài, khớp xương cũng hiện lên rất rõ, cầm viên phấn nhẹ nhàng viết từng chữ trên chiếc bảng đen, lại khiến tôi vô thức trông theo. Mái tóc màu nâu trà đó khiến đôi lúc tôi lại thắc mắc rằng đó là tóc tự nhiên hay đã từng nhuộm qua. Bóng dáng cao ráo, bờ vai rộng, lại mang đến cảm giác mạnh mẽ, khó gần. Từ khi nào mà tôi lại luôn dõi theo bóng hình ấy đến vậy?…
"Sinh làm Đại Ngụy hoàng tử,Nguyện khi (làm) thịnh thế nhàn vương.Chí ở thân cận nữ sắc khuyển mã thanh sắc,Lòng dạ gia quốc bách tính xã tắc an nguy.Như huynh hiền, như đệ minh,Ngươi làm người vương ta thâu nhàn.Như ngươi không thể khiến quốc mạnh,Ta đến đăng cơ làm đế vương!---- Hoằng Nhuận ( ngươi không được ta trên )"…
Là đại đế mạnh nhất cõi vô tận hư vô, hắn sở hữu toàn bộ tinh hoa của vị đại đế tiền kiếp "Tinh Thần Đại Đế", sức mạnh ấy của hắn thậm chí có thể sánh ngang với kẻ đã khai sinh ra mọi thứ trên thế gian này " Khởi Nguyên Chi Đế". Nhưng hắn lại vẫn lạc vì một lời hứa với kẻ ấy, nuối tiếc vì ước mơ muốn gặp lại người mình thương vẫn chưa được thực hiện hắn mong ước mình có thể trở lại để bản thân tiếp tục thực hiện điều ấy. Rồi bỗng một ngày nọ hắn đã trở lại với thân xác thay thế trong thời gian mà hắn ngủ say. Sau khi tỉnh lại hắn phát hiện thế giới hậu tận thế mà hắn đang sống có nhiều bí ẩn thú vị vì vậy hắn chưa vội vàng tìm lại người mình thương mà ở lại đây khám phá. Hắn mong rằng sẽ có thể gặp lại các cố nhân và "em ấy" tại nơi này.Truyện sẽ có nhiều tình tiết giống với một vài truyện khác mong mọi người thông cảm.Khoảng 3-5 ngày sẽ ra một chương cho đến khi có thông báo drop hay gì đó tương tự. Xin cảm ơn!…
THREE SHOTS | ĐỒI HOA"Tuy không còn kí ức về kiếp sống vừa qua của mình, tôi lại có kha khá kiến thức thực tế đủ để nhận thức được rằng đồi hoa này thật sự rất kì lạ. Hoặc do đây là xứ sở thần tiên, một nơi chốn nào đó diệu kì hơn trần thế, nơi mà mọi sự kì lạ đều được coi là bình thường. Không lí nào mà hoa anh đào và bồ công anh lại cùng khoe sắc vào một thời điểm, đặc biệt còn là dưới ánh mặt trời vàng tươi rực rỡ cùng vòm trời cao vời vợi không có lấy một gợn mây."• Số chữ: 18,106Written by Đào.Được đăng tại Wattpad @dreamyperspective và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
Title/Tên: Dream comes trueAuthor/Tác giả: Kim PotterRating/Xếp hạng: KPairing/Cặp đôi: Harry/HermioneGenre/Thể loại: tình cảmStatus/Tình trạng: hoàn thànhSummary/Tóm tắt: Ta mơ về một ngày... khoác tay em bước đi trong sảnh đường rực nắng... Một tòa nhà lớn với mái vòm trong suốt, lấp lánh như pha lê... để hạnh phúc của ta thăng hoa...Mình chỉ reup fic tại đây cho dễ đọc thôi ạ, còn lại đều thuộc về Viet Harmony's Blog.…
Giữa thời chiến loạn lạc, có một cô gái trẻ. Việt Nam, cô là nhân quốc, nhưng cũng chỉ là một thiếu nữ bình thường trong dòng chảy khắc nghiệt của chiến tranh. Cuộc sống khi ấy chẳng khác gì lần hồi qua từng ngày, nó vật vã lắm, cái chết rình rập sau mỗi trận pháo kích. Gia đình cô cũng chẳng còn trọn vẹn, người thân lần lượt ngã xuống vì Tổ quốc, để lại mình cô lặng lẽ chống chọi với thế giới đang dần tan vỡ.Rồi đến một ngày, khi mới chỉ 16 tuổi, cô gục ngã dưới đòn tấn công của kẻ địch. Cái chết đến nhanh, bất ngờ, không kịp để cô nói lời từ biệt với cuộc đời. Nhưng dường như ông trời chưa muốn khép lại số phận ấy. Cô tỉnh dậy giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, khung cảnh rộng lớn, những toà nhà cao vút, không khí trong lành đến ngỡ ngàng. Không có tiếng bom rơi, không còn xác người ngổn ngang. Thế giới này... khác quá! Cô vẫn sống à? Là thật sao? Không phải giấc mơ? Việt Nam có thể cảm nhận rõ ràng sự ấm áp của ánh nắng, không khí nơi đây. Phải rồi... cô được sống lại. Nhưng lần này, không phải ở thế giới cũ.Nơi cô đến là thời hiện đại, một thế giới không có chiến tranh... nhưng hình như không phải thế? Hơn nữa... nơi này còn có một điều gì đó kỳ diệu hơn... là ma pháp?!…
Thể loại: Nguyên sang, Không CP, Cổ đại , HE , , Ma pháp , Tây huyễn , Nữ cường , Thị giác nữ chủNàng từ trong bóng đêm đi tới, rừng rậm cùng đầm lầy là nàng bối cảnh. Hồng nguyệt cao cư trời cao phía trên, màn đêm ở nàng phía sau yên tĩnh kích động. Nàng bội đặt tinh vi đồng hồ quả quýt, kim sắc dây thừng từ nàng kính biên rũ xuống, nàng cất chứa có nữ vu trường bào cùng ma trượng, kỵ sĩ chiến giáp cùng trường kiếm, còn có nghiên cứu khí cụ cùng ma dược, nàng đôi mắt có trí tuệ quang, là sở hữu đi trước nhân tâm trung vĩnh diệu vòm trời sao mai tinh.Bọn họ tôn xưng nàng vì "Nữ sĩ", cũng lấy tay vỗ ngực, quỳ một gối xuống đất dụng tâm thề, nguyện trở thành nàng vĩnh hằng hộ đạo nhân."Nguyện ngài quang huy thiên trường địa cửu, ngô chủ!"…
"Bảo kiếm ra khỏi vỏ, giết địch uống máu, tử lương vì là Đại Đường mà chiến, chết trận chiến trường, da ngựa bọc thây chính là cao nhất vinh quang, bách chết Bất Hối!""Ta là một tướng quân, nhất định phải hãn vệ Đại Đường Giang Sơn Xã Tắc, tận trung vì nước, muốn lấy cái giá thấp nhất thu được lớn nhất Thắng Lợi!"Từ nhỏ mơ ước làm tướng quân biên phòng tuần tra kỵ binh Triệu Tử lương đang thi hành nhiệm vụ lúc cùng buôn lậu phạm xảy ra chiến đấu mà hi sinh, linh hồn bị : được một viên bạch nhẫn ngọc dẫn tới Đường triều Khai Nguyên thịnh thế, bám thân ở một tên một bên quân thập trưởng trên người.Bạch nhẫn ngọc tự mang bên trong không gian, có thể hấp thu trên chiến trường mới vừa chết chi tánh mạng con người lực lượng, giết địch một người có thể tăng cường một lập phương, có thể là chủ nhân chữa thương. Thu được nhẫn kỳ lạ năng lực Triệu Tử lương ở trên chiến trường thành giết không chết tồn tại, hắn uống địch nhân máu tươi, đạp thi thể của kẻ địch từng bước từng bước bò hướng tướng quân vị trí.…
LILIUM"Khi mực đen của gã trùm hòa cùng bóng tối vĩnh cửu của người nghệ sĩ, trang bản thảo cuối cùng liền trở thành một lời thề nguyền câm lặng.Giữa những phím chữ đồng lạnh ngắt và mùi sáp ong nồng đượm, có một mùa hoa đã âm thầm bén rễ, chờ ngày nhuộm trắng cả triền đồi."Có những cuộc hạnh ngộ vốn dĩ đã được định sẵn bởi thời gian.Bước ra từ dư tàn của một vương quốc cũ đầy súng đạn, gã mang theo sự thâm trầm để đổi lấy những ngày tịch mịch nơi tháp cổ ngoại ô. Ở phía bên kia bóng tối, người nghệ sĩ lại dùng cái tôi kiêu hãnh nhất của mình để cự tuyệt cả nhân gian.Họ nương tựa vào nhau không bằng lời hứa hẹn, mà bằng nhịp đập chậm rãi của hai linh hồn hoài niệm. Khi thế giới ngoài kia vẫn quay cuồng trong những cuộc tranh đoạt quyền lực, thì dưới mái vòm Gothic bám đầy bụi bặm, có một bản thánh ca thầm lặng đã bắt đầu được gõ lên từ những phím chữ đồng lạnh ngắt.Không có sự cuồng nhiệt, không có sự phơi bày. Lilium là hành trình ẩn mình qua những rạn nứt của số phận, để xem rốt cuộc, người ta phải dọn sạch bao nhiêu giông bão... mới đổi lại được một mùa hoa tươi mới vươn mình._____Tác giả : Haovit•Fandom : Murdermedia / Radiostatic / Radioslinece •Thể loại : Murdermedia ⚠️không copy dưới mọi hình thức xin cảm ơn…