Mình rất thích truyện này nên đã coppy từ Ám Dạ Cung về đây, nếu nhận được yêu cầu gỡ mình sẽ gỡ. Mọi bản quyền thuộc về Ám Dạ Cung Văn án Đây đại khái là chuyện xưa về một người đàn ông hiện đại xuyên về thời nhà Thanh, trở thành nhi tử thứ bảy của Khang Hi . Đây đại khái là chuyện xưa về Thất a ca Dận Hữu chăm chỉ có chí tiến thủ như thế nào và cũng nhân tiện nói về chuyện yêu đương. Cho nên câu chuyện này có chút mập mờ là điều không thể nghi ngờ, cuối cùng ai thành đôi với ai thì mọi người đều đoán được. Để biết chi tiết chuyện xưa đến tột cùng là như thế nào, mời xem văn để rõ. Là do yêu cầu của câu chuyện, cũng vì chính tôi không tìm hiểu kỹ các tài liệu sử học, cho nên có những tình tiết và thời điểm trong truyện không khớp với sự thật lịch sử, mong các bằng hữu bỏ qua cho. Câu chuyện này được viết dựa trên ba nguyên tắc: không hãm hại, không ngược, không mẹ ghẻ, nên những bằng hữu yêu thích ngược văn xin hãy thận trọng khi coi. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Dận Hữu Dận Chân | Vai phụ: Dận Tự Khang Hi | Thể loại: Thanh xuyên
thần tượng của cậu là ảnh đế kim- diễn viên nổi tiếng trên màn ảnhjeon jungkook- một tiểu thịt tươi diễn vai nhỏ ở phim của hắntruyện thuộc quyền sở hữu của tài khoản tt.trang39, vui lòng không mang truyện đi nơi khác ạchân thành cảm ơn💜…
Top: Gemini - Bot: FourthMột fic mới nữa dành cho hai bạn. Chốn nhỏ này đã được mình ấp ủ và bây giờ sẽ được mình xây dựng lên.Lưu ý: Không được mang đi hoặc chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…