Kiếp trước, nàng là một vật thí nghiệm bị người khác vứt bỏ vô tình.Kiếp này, nàng là tiểu thư Vân gia được người thân bảo vệ như mạng.Gia nghiệp bị nhòm ngó, người người hãm hại, nhưng, nàng đã đến đây thì bọn hắn đừng hòng đạt được mục đích!--Tác giả: Nhược Tuyết Tam ThiênNguồn: truyenfull.vn, wedtruyen.net---Tên nhân vật bị lỗi: (Tạp Toa, Phí Kỳ, Liệt Đức Nhĩ)- Quyển 2 chương 8 - 14- Quyển 3 chương 21 - 38…
Thể loại: Lãng mạn, kịch tính, 18+Park Chaeyoung nữ chủ tịch tập đoàn Park Thị, nổi tiếng xinh đẹp xuất chúng tài hoa nhưng tính cách lãnh đạm, chưa từng để ý đến bất kỳ người đàn ông nào.Anh, một kẻ lạnh lùng,độc tài và không ai không phục tùng anh.Trò chơi tình ái giữa họ là như thế nào? Liệu ai mới là người chiến thắng trong cuộc chơi tình ái này?…
Đây là thể loại đam mỹ (boy x boy) bạn nào dị ứng thể loại này thì nên đừng đọc, mình sẽ ko chịu trách nhiệm .....thân.....Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, hắc bang, niên hạ, cường cườngVăn ánTrong một sự cố máy bay có vẻ là ngoài ý muốn, Tô Bạch Tô Gia bị đoạt quyền bất ngờ trùng sinh vào thân thể một đứa cháu trai họ hàng xa yếu đuối về cả thể chất lẫn tinh thần. Ai quy định sau khi trùng sinh phải sống những ngày tháng bình đạm vô vị? "Ngọc diện diêm la" một thời từng câu thông hắc bạch lưỡng đạo thề phải từng bước đoạt lại quyền thế vốn thuộc về mình. Tô Gia ta không thị uy các ngươi liền xem ta là bánh trôi nước mặc người nhào nặn sao!https://lachucung.wordpress.com/binh-tu-phong/dam-mỹ/trung-sinh-chi-to-gia/…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…