Truyện viết xả stress, không có nội dung gì. Làm đủ nghề nhà nghèo diễn viên mới công x đại công tử thụ. Chủ công, Trần Dương x Nguyên Quân. Thụ mời công đi làm diễn viên. Vậy thôi. Cảnh báo: 1. Nếu thấy chi tiết nào đi quá trớn thì do tui sủng nam. 2. Nếu thấy thiếu chi tiết nào là do tui lười. Tên truyện còn nghĩ không ra là hiểu rồi. 3. Bản thân tui thấy không đủ sủng công, xem cẩn thận. 4. Tui cũng không hiểu anh công nghĩ gì. 5. Cũng muốn viết tình cảm lãng mạn lắm mà tại không có khả năng nên nó giống parody hơn.
Tên khác: Thì ra vẫn luôn có anh/ 原来一直有你Tên Hán Việt: Bàn thạch khai xuất phù tang hoa/ 磐石开出扶桑花Tác giả: Bạch Nhất Mặc/ 白一墨Edit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬Thể loại: hiện đại, phá án, sủngĐộ dài: 129 chương chính vănVai chính: Tang Cẩn, Bàng LỗiVai phụ: Mãn Thành Uy*Chú thích: Phù tang là hoa dâm bụt, chữ Cẩn trong tên của nữ chính cũng mang ý nghĩa đó....Nguồn convert: https://wikidich.com/truyen/ban-thach-no-ra-hoa-dam-but-WCiojHCVfCHdjVoGNguồn tiếng Trung: http://www.ggdown.com/33/33316/…
"Em thề em phải đánh gãy mũi thằng playboy Lee Minhyeong"***OOC | Textfic có văn xuôi | School life | Chửi bậy quen thói Làm ơn đừng bế lên cfs, cắn đấy?***Vì yêu em tôi như người điên mất trí By Hurim…
Bạn đang đọc truyện Vương Phi Trắng Nõn Tác giả: Tình Đình Phi Lai Dịch : Cứ điểm mèo hoang Thể loại: ngôn tình sắc, trọng sinh, xuyên không Nội dung truyện online:Không được ăn ta đâu .... Ta không phải là món điểm tâm ... không được ăn ta mà". Dưới ánh trăng sáng ngời, có hai người đang "thẳng thắn thành khẩn đối diện nhau", Nguyễn Miên Miên sắc mặt ửng đỏ, nhìn sắc đẹp trời xinh ở trước mắt, nam nhân này xinh đẹp tới cực hạn, nuốt nuốt nước miếng. Thầm tự nhủ với lòng "Nếu để bị ăn một lần, chắc chắn sẽ đòi hưởng thụ thêm ..." Điện hạ hứng thú dạt dào, cúi đầu cười nhếch mép, dùng chiếc miệng gian tà bịt chặt miệng nàng lại. Ngón tay thon dài lướt trên làn da mềm mại của nàng. Hô hấp của nàng như bị tắc nghẽn, toàn thân tê dại, thanh âm bắt đầu run rẩy "Không được đâu, bị ăn sẽ có em bé mất...".…
Thể loại: Xuyên Không, Np, Sắc, Tu chân---Tác giả : Tương Tư Dạ. ----Dịch: Yên HoaNữ chính sau khi chết, trọng sinh vào thân thể bé gái 7 tuổi thuộc nô tịch được đào tạo làm tính nô ở một thế giới tu chân nói chuyện bằng thực lực bằng sức mạnh. Vì muốn thoát khỏi nô tịch nên xin làm đệ tử Dục Linh Tông. Linh hồn hai mươi mấy tuổi trong thể xác đứa bé bảy tuổi, trưởng thành như thế nào, và cuộc gặp gỡ một đám nam phụ ai cũng tuấn tú, mạnh mẽ, cường đại, to lớn. Tác giả viết có tình cảm và có cốt truyện nha.…
Tên Hán Việt: [ Khoái xuyên ] Đương nam phối bài loan nam chủTác giả: Thanh Thủy Nương NươngTình trạng: Hoàn (334 chương - 13 thế giới + 4 phiên ngoại + Lời kết của tác giả)Nội dung: Mau xuyên bách biến thụ vs các loại soái ca công/Tag: Đam mỹ, HE, Mau xuyên, Hệ thống, Nhẹ nhàng, Hài hước.[Đôi lời của tác giả]"... trước giờ mị tìm mãi không thấy văn thuần ái đam mỹ mau xuyên, Nương Nương là hủ nữ, nhưng cũng không phải thuần hủ nữ, trước đây mị toàn xem mau xuyên ngôn tình.Bởi bãn thân từng bị mau xuyên nữ chính Mary Sue gây ghê tởm quá, đã ở bên nam chính còn có nhiều tình tiết thả thính nam phụ. Cho nên Nương Nương quyết định mở một thiên văn nam phụ cùng nam chính, dứt bỏ nữ chính..."~Giới thiệuTrong tiểu thuyết ngôn tình, nữ chính luôn có ít nhất ba bánh xe dự bị, trước khi nữ chính cùng nam chính song túc song phi, nam phụ đều là nhân vật si tình.Nhưng để rồi kết thúc, người bị thương chính là nam phụ.[Ký chủ, nhiệm vụ của ngài là bẻ cong nam chính, vứt bỏ nữ chủ.]"... Nữ chính rốt cuộc có thù oán gì với mi vậy."==ĐỀU LÀ CÔNG SỨC CỦA NHÀ, MONG CÁC BẠN KHÔNG RE-UP VÀ MANG ĐI CHUYỂN VER. CẢM ƠN RẤT NHIỀU !==…
Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…