Hanagaki Takemichi thông qua một cái gương nhìn bản thân của mình ở thế giới khác."Sao nhìn tôi ngáo thế?""Chứ cậu bây giờ có đỡ ngáo hơn đâu?""bậy, tôi đẹp trai ngời ngợi, sang xịn mịn thế cơ mà."• OOC• Hanagaki Takemichi ở thế giới song song, nơi mà cả cậu và Touman chẳng liên quan gì đến nhau.• Truyện có tình tiết không thuộc nguyên tác.• Timeline không thuộc về nguyên tác. • Thể loại: Boy love.…
Thể loại: Showbiz, siêu hài, siêu sủng, đặc biệt ngược cẩu độc thân (ngược FA) (Đọc xong dễ gây sâu răng tiểu đường ))Số chương: 86 + 9 ngoại truyệnTác giả:Wendy Ô NhaNguồn:Cung Quảng HằngTrạng thái:FullSau khi tỉnh giấc thì Bao Tử phát hiện mình cư nhiên lại vượt thời gian tận ba năm sau.Không chỉ vậy mà còn đã có chồng mà chồng lại là một ảnh đế,Bao Tử: Nhất định là mình đã cướp đi sự trong trắng của người ta rồi, nên người ta mới phải chịu ấm ức mà cưới mình. (?_?)Hoắc Sâm tỉnh dậy, phát hiện vợ mình có gì đó khác khác.[cô vợ lạnh lùng của mình đâu rồi?][Cái người hài hước kia từ đâu đến vậy?][Vợ mình ngày ngày nói chuyện đồi trụy với mình, nhưng lại không chịu lăn lên giường với mình.][Vợ à, ngôn ngữ dơ bẩn thì không gọi là dơ bẩn được, hành động dơ bẩn thì mới thật sự dơ bẩn cơ ---------------------------------------------------------------------------------------------Vì một mục đích đọc truyện dễ hơn nên tôi reup lại -.-…
" kéo áo lên đi, tôi là chồng sắp cưới của chị em."" em cũng đâu ngại trở thành kẻ thứ ba."Truyện dựa trên sự tưởng tượng của tác giả. Viết lên nhằm mục đích giải trí. Không có thật, không tuyên truyền, không có ý bôi nhoạ bất cứ các cá nhân hay tổ chức nào.…
Lâm Thiên Vũ là trưởng ban Kỷ Luật của Hội học sinh, còn Từ Trạch là học sinh lớp 10 mới vào trường. Trong một lần ban Kỷ Luật đi kiểm tra theo thông lệ, Thiên Vũ phát hiện Từ Trạch - người ngồi bàn cuối gần cửa sổ của tổ 1 - đang ngủ gật, liền tiến lại thẳng tay trừ cậu một điểm. Không ngờ một điểm ấy lại chính là dây dưa lẫn nhau...…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…