14

"Chú... Dohyeon?"

"Bạn nhỏ đã nói thích chú, phải không?"

"Ừm... mình..."

Không để Hyeonjoon nói tiếp, cậu cúi xuống, chiếm đoạt lấy đôi môi bạn nhỏ một cách thô bạo, đầy tham lam. Hyeonjoon hoàn toàn tê liệt, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm nhận được hơi thở nóng hổi. Khi cậu buông ra, em thở hổn hển, mắt mở to đầy ngỡ ngàng. Dohyeon nhìn thẳng vào mắt em, giọng nói không cho phép từ chối:

"Bạn nhỏ, từ giờ trở đi, bạn nhỏ là người yêu của chú. Chỉ của một mình chú thôi. Rõ chưa?"

Trong trạng thái mơ hồ, choáng váng, và cả... một sự hạnh phúc vô cùng vì cuối cùng cũng được bạn lớn chấp nhận, Hyeonjoon, với bản năng ngoan ngoãn đã quen thuộc, gật đầu nhẹ. Chả mấy chốc mà em đã vứt cái vụ mình bị từ chối ra sau đầu. Trong đầu chỉ còn một sự đẹp trai, đẹp trai quá thể rồi.

Hyeonjoon ngẩng lên và bắt gặp gương mặt ấy trong khoảng cách gần. Dohyeon đẹp trai đến nghẹt thở. Em bé bỗng thấy mình bị hớp hồn, ngực đập loạn, mặt đỏ bừng.

"Đẹp trai quá."

Tối hôm đó, trong căn phòng chỉ có hai người, Dohyeon đã hoàn toàn xóa bỏ khoảng cách. Cậu ôm lấy bạn nhỏ một cách cuồng si và áp đặt, như để khẳng định bạn nhỏ hoàn toàn thuộc về cậu. Hyeonjoon không từ chối. Em vẫn ngoan ngoãn đón nhận nó, như đã từng làm suốt bao năm qua đón nhận mọi thứ từ cậu.

Nhưng với Dohyeon, điều đó là không đủ. Sự ngoan ngoãn của bạn nhỏ không xoa dịu được con quái vật, mà càng kích thích nó. Cậu muốn nhiều hơn. Cậu muốn triệt tiêu hoàn toàn thế giới bên ngoài của bạn nhỏ.

Sáng hôm sau, nhìn thấy Hyeonjoon ngây thơ cười với một tin nhắn từ bạn học, cơn ghen mù quáng lại ập đến.

"Không được. Bạn chỉ được cười với một mình chú thôi."

Và ý nghĩ đen tối nhất ập đến: nhốt bạn nhỏ lại. Biến bạn nhỏ thành một con búp bê thật sự, chỉ để cho một mình cậu.

Dohyeon muốn đánh cược. Muốn biết nếu bạn nhỏ thấy được bộ mặt thật đáng sợ này, liệu bạn nhỏ có còn ngoan ngoãn ở lại? Liệu tình yêu của bạn nhỏ có đủ lớn để chấp nhận cả con quái vật trong cậu? Đó là canh bạc cuối cùng của Dohyeon. Cậu sợ hãi, nhưng khao khát được sở hữu hoàn toàn đã lấn át tất cả.

Và đêm ấy... Dohyeon còn nồng nhiệt hơn mọi đêm. Sự đòi hỏi của cậu mãnh liệt, đầy tính sở hữu, xen lẫn một chút gì đó tuyệt vọng.

"Ở lại với chú." Cậu thì thầm bên tai bạn nhỏ, giọng khàn đặc "Mãi mãi ở bên chú, em bé."

Em vốn luôn say đắm và chiều chuộng bạn lớn, đã đồng ý với tất cả trong mê muội. Em không nhớ mình ngủ thiếp đi lúc nào, chỉ nhớ lại hơi ấm của Dohyeon và cảm giác an toàn đến kỳ lạ, như được bọc trong một lớp kén.

Hyeonjoon tỉnh dậy trong một cảm giác lạ lẫm. Không phải là sự mệt mỏi sau một đêm mặn nồng, mà là một thứ gì đó mát lạnh, nặng nề vướng vào cổ chân. Em chớp mắt, ngơ ngác nhìn sợi xích mảnh mai nhưng chắc chắn, một đầu vòng quanh mắt cá chân trắng nõn của em, đầu kia gắn cố định vào chân giường bằng một ổ khóa tinh xảo.

Em vội vã ngó nghiêng. Đây vẫn là phòng ngủ của Dohyeon. Mọi thứ vẫn ấm áp và quen thuộc, chỉ có điều... em đã bị xích lại.

Trong lòng em không hoảng sợ như người ta vẫn tưởng, mà là một sự tò mò kỳ lạ. Chú ấy... định làm gì thế?

Dohyeon bước vào, trên tay là một khay thức ăn. Cậu mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Ánh mắt cậu ẩn chứa một sự căng thẳng khó diễn tả, chờ đợi một phản ứng của Hyeonjoon.

"Bé con của chú, đến giờ ăn sáng rồi." Cậu đặt một chiếc bàn nhỏ xinh lên giường, bày biện một bát cháo thịt bằm còn nóng hổi, thêm vài món ăn kèm mà Hyeonjoon thích.

Hyeonjoon ngồi dậy, tiếng xích khẽ lách cách. Em nhìn Dohyeon, rồi nhìn bát cháo, đôi mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên nhưng không có lấy một chút sợ hãi. Em ngoan ngoãn cầm thìa lên, ăn từng muỗng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sợi xích và gương mặt khó hiểu của Dohyeon.

Sau bữa sáng, Dohyeon lại leo lên giường, ôm bạn nhỏ vào lòng như một con thú lớn vỗ về thứ đồ chơi quý giá. Hyeonjoon nằm im trong vòng tay đó, nghe nhịp tim Dohyeon đập thình thịch.

Một lúc sau, em mới khẽ kéo áo cậu, giọng đầy thắc mắc:

"Chú ơi... chiều nay bạn nhỏ có hẹn với anh Hyukkyu đi mua đồ ý. Chú tính trói bạn nhỏ đến khi nào thế?"

Dohyeon khẽ giật mình. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho sự hoảng loạn, hay là sự la hét phản kháng. Nhưng không ngờ lại là một câu hỏi đơn giản thế thôi.

Cậu cười khẽ:

"Không biết nữa. Có lẽ... chú sẽ nhốt bạn nhỏ cả đời. Chỉ cần ở nhà thôi, còn lại mọi thứ chú sẽ làm hết cho bạn nhỏ."

Hyeonjoon im lặng một lúc, dường như đang suy nghĩ rất nghiêm túc:

"Nhưng bạn nhỏ chưa tốt nghiệp đại học mà."

"Không cần." Dohyeon vuốt tóc em "Bạn nhỏ cần gì, chú nuôi bạn nhỏ dư sức. Bạn nhỏ ăn thì ít, chú nuôi nổi."

Em chu môi, vẻ không phục:

"Lỡ sau này chú chán bạn nhỏ rồi, bỏ bạn nhỏ đi theo người khác, lúc đó bạn nhỏ lấy gì mà sống?"

Câu nói đầy tính thực tế đó khiến Dohyeon bật cười. Cậu cúi xuống, liếm nhẹ vào vành tai em, đầy vẻ dò xét:

"Bạn nhỏ... không sợ à?"

Hyeonjoon quay người lại, nhìn thẳng vào mắt cậu:

"Thì chú yêu bạn nhỏ mà. Bạn nhỏ cũng yêu chú mà. Mẹ bạn nhỏ từng bảo rồi, làm bạn trai thì phải bao dung với người yêu mình. Bạn nhỏ có thể bao dung cho chú mà." Hyeonjoon nói trong tiếng cười khúc khích, co người lại vì nhột.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top