10
Hyeonjoon đứng dậy, gần như bị lôi đi. Em loạng choạng bước theo, đầu óc quay cuồng, cổ tay đau nhức vì bị siết chặt nhưng chỉ biết rên rỉ nhỏ trong vô thức.
Trong khi đó, tại căn hộ của hai người, bầu không khí lạnh lẽo và tối om chào đón Dohyeon. Cậu vừa kết thúc buổi thảo luận kéo dài ngoài dự tính, lòng đầy sốt ruột vì biết Hyeonjoon thường chờ cậu về để cùng ăn tối.
"Hyeonjoon-ah? Em bé của chú ơi?" Dohyeon gọi, bật tất cả các đèn lên.
Im lặng.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cậu. Đúng ra giờ này em bé nhà cậu phải ở nhà, có thể đang ngủ quên trên sofa hoặc mải mê làm bài tập. Cậu rút điện thoại ra, gọi cho Hyeonjoon. Chuông reo liên hồi cho đến khi chuyển sang hộp thư thoại. Lần thứ hai, thứ ba... vẫn thế. Sự lo lắng dâng lên thành nỗi sợ hãi mơ hồ. Hyeonjoon không bao giờ không nghe máy của cậu.
Dohyeon hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu nhanh chóng mở ứng dụng định vị trên điện thoại, thứ mà cậu đã cài cho Hyeonjoon từ lâu vì tính hay lạc đường và đãng trí của bạn nhỏ. Màn hình hiện lên bản đồ, và một chấm đỏ nhấp nháy tại một địa điểm khiến trái tim cậu như đóng băng: một khu phố với nhiều quán bar và club nổi tiếng, không phải là nơi mà Hyeonjoon hay lui tới.
Mặt Dohyeon tái đi. Không một chút do dự, cậu vơ vội chiếc áo khoác, chìa khóa xe và lao ra khỏi cửa. Cậu phóng xe như bay, bất chấp đèn đỏ và những tiếng còi inh ỏi. Tất cả những gì cậu nghĩ đến lúc này là Hyeonjoon, bạn nhỏ của cậu liệu có gặp phải nguy hiểm gì không chứ?
Bên ngoài quán bar, không khí lạnh của đêm khuya khiến Hyeonjoon hơi tỉnh táo hơn một chút, nhưng cơ thể em vẫn mềm nhũn và đầu óc quay cuồng. Hắn gần như đã lôi em ra được một con hẻm vắng, hướng về phía một khách sạn gần đó. Ánh mắt hắn đầy vẻ tham lam và thỏa mãn.
"Buông ra!"
Giọng nói làm tên kia giật bắn, vội buông tay ra bỏ chạy. Dohyeon bước tới, vội đỡ lấy Hyeonjoon. Như tìm thấy bến đỗ an toàn, em ngã vào vòng tay của Dohyeon. Mùi hương quen thuộc, ấm áp của cậu khiến em bật khóc nức nở. Trong cơn say và tủi thân, em không nhận ra sự nguy hiểm vừa qua, chỉ biết ôm chặt lấy Dohyeon, đầu dụi vào ngực cậu, giọng nói đầy nước mắt và ngắt quãng:
"Chú ơi... mình đau lắm... Tim mình đau lắm... Vì... vì mình thích chú... Mình thích chú thật nhiều..."
Lời thổ lộ như tiếng nấc nghẹn ngào đó vang lên trong không gian yên tĩnh của con hẻm, khiến Dohyeon hoàn toàn sững sờ. Nhưng cậu không kịp suy nghĩ gì thêm. Cậu ôm chặt lấy Hyeonjoon run rẩy, một tay vỗ nhẹ vào lưng em:
"Không sao rồi. Chú đây rồi. Chú đưa bạn nhỏ về."
Dohyeon bế Hyeonjoon lên, ôm chặt em trong vòng tay. Nhưng giờ đây, điều khiến trái tim Dohyeon loạn nhịp không còn là sự lo lắng, mà là những lời nói ngây ngô nhưng chân thật vừa thoát ra từ đôi môi đang run rẩy kia.
Dohyeon cúi xuống, mũi cậu chạm nhẹ vào tóc em, hít một hơi thật sâu. Giọng cậu khàn đặc, thì thầm, dù biết bạn nhỏ không nghe thấy:
"Em bé của chú... chú đây rồi. Chú xin lỗi."
Về đến nhà, cậu đặt Hyeonjoon lên giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Cậu dùng khăn ấm lau mặt, lau tay cho em, cởi bỏ đôi giày và đắp chăn cẩn thận. Mọi động tác đều thuần thục và dịu dàng.
Ánh mắt cậu nhìn xuống khuôn mặt ngây thơ đang say giấc của Hyeonjoon. Thứ tình cảm mà cậu đã chôn chặt suốt năm năm ròng bỗng trỗi dậy mãnh liệt, như một ngọn núi lửa lâu ngày bị kìm nén. Nó không còn là tình cảm bạn bè của một người bạn thân dành cho một người bạn của mình. Nó là sự chiếm hữu, là khát khao được yêu thương và bảo vệ em theo một cách khác.
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang nắm chặt. Cậu biết mình không thể để Hyeonjoon thấy được ánh mắt này, thứ ánh mắt sâu thẳm, đầy dục vọng và chiếm hữu. Bạn nhỏ sẽ sợ mất. Cậu phải kiểm soát nó, phải tiếp tục kìm nén.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ chiếu thẳng vào mặt Hyeonjoon. Em choàng tỉnh dậy với một cơn đau đầu như búa bổ. Ký ức về đêm qua ùa về một cách lộn xộn: hình ảnh quán bar ồn ào, vị rượu đắng nghét, cảm giác cô đơn tột cùng... và cả giọng nói của Dohyeon. Rồi... những lời nói của chính mình.
"Chú ơi... mình đau lắm... vì mình thích chú..."
Tim Hyeonjoon đập thình thịch. Trời ơi, mình đã nói gì thế này?
Em bước ra khỏi phòng, ngửi thấy mùi thức ăn sáng quen thuộc nhưng dường như không khí hôm nay đặc quánh lại. Dohyeon đang đứng trong bếp, lưng quay lại, dáng vẻ có phần căng thẳng.
"Hi... chú." Hyeonjoon lên tiếng, giọng khàn đặc vì uống quá nhiều rượu hôm qua.
Dohyeon quay lại. Gương mặt cậu thoáng một chút xáo động, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nhưng thay vì sự dịu dàng thường thấy, ánh mắt cậu nghiêm lại:
"Bạn nhỏ có biết tối qua bạn nhỏ đã làm gì không? Đi một mình đến chỗ nguy hiểm như vậy, uống rượu say mèm, suýt nữa thì... bạn nhỏ không nghĩ đến hậu quả sao?"
Hyeonjoon cúi gầm mặt xuống:
"Mình... mình xin lỗi. Mình chỉ... mình thấy bức ảnh đó nên... buồn quá..."
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top