Vợ ơi! (LiChaeng)
Một con sói nham hiểm lúc nào cũng ra vẻ vô hại, như con cừu non đáng yêu. Cô thỏ trắng ngây thơ, trong sáng. Khỏi phải nói cũng biết thỏ trắng thế nào cũng bị sói ăn sạch cho coi.…

Thiên Nhạc Phong tức giận gào hét: Ngươi lừa ta
Sở Phi Hoan cười lưu manh: Ta nào có lừa ngươi ?
Thiên Nhạc Phong : Ngươi rõ ràng là nam lại giả nữ nhân...ngươi chính là lừa ta
Sở Phi Hoan: Ta chưa từng nói ta là nữ nhân,là do ngươi ngộ nhận
Thiên Nhạc Phong tức giận muốn hộc máu,y rõ ràng là giả nữ nhân lại không thừa nhận là lừa gạt hắn
Thể loại: Mỹ công,cường thụ,đam mỹ, nam nam,hài hước,cổ trang

Một con sói nham hiểm lúc nào cũng ra vẻ vô hại, như con cừu non đáng yêu. Cô thỏ trắng ngây thơ, trong sáng. Khỏi phải nói cũng biết thỏ trắng thế nào cũng bị sói ăn sạch cho coi.…

❝Thiên ngôn vạn ngữ, chẳng sánh bằng nụ cười yên lặng của người.❞/ thể thao điện tử, game thủ, hiện đại, hài sủng, HE/ stories about wangyibo and xiaozhan by @seraphine-ngdo not take out…

Tác giả: Thanh Thanh MạnEdit: Jang JangNguồn convert: VespertineSố chương: 108 chương+ 5 ngoại truyệnThể loại: Nhân thú, huyền huyễn, cường thủ hào đoạt, ngược luyến, H văn, 1v1, HEVăn án:Nghe đồn, dưới chân núi Cửu Lê phong ấn một yêu long hung ác , ăn thịt uống máu người.Dung Khanh phạm vào sai lầm, bị sư tỷ quan báo tư thù đẩy vào huyệt động sâu không thấy đáy. Khi ngã xuống đáy động, nàng thoáng nhìn thấy xương trắng đầy đất.Yêu long kia mắt thần hung ác nham hiểm, lộ ra hung quang, cự đuôi đảo qua, cuốn lấy cái cổ nhỏ yếu của nàng, hung hăng buộc chặt.Dung Khanh thét chói tai nức nở, hấp hối, cho rằng chính mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không khéo khi giãy giụa lại sờ đến một cây côn thịt thô to dữ tợn.Nguyên lai ngày gần đây là kỳ động dục của Yêu long . Yêu long đem nàng hung hăng ném trên mặt đất, thân mình thật lớn lại chậm rãi tới gần nàng.Yêu long ghét bỏ nàng là nữ nhân gầy yếu, nhưng mỗi lần động dục, đều sẽ đem nàng đè ở dưới thân hung hăng thao làm, chỉ vì cùng nàng giao hợp, có thể giúp hắn khôi phục công lực.Dung khanh trong lòng run sợ, suốt ngày nghĩ chạy trốn, bởi vì nàng biết, ngày Yêu long giải trừ phong ấn, đó là ngày chết của nàng.P/s: Nam chính lúc đầu là rồng, sau này hóa thành hình người.Lần đầu tập tành edit, có gì chưa được tốt mong mọi người lượng thứ cho!!!…

những ngày ấm áp bên anh jeonnnn…

Nàng là thứ nữ không nổi bật nhất của tam phòng Cố gia, vốn tưởng làm con thừa tự cho phòng lớn cuộc sống sẽ khá hơn, không ngờ lại bị hãm sâu vào vũng bùn.Cuối cùng thành thiếp thất của tỷ phu lại còn bị vu hãm mang thai nghiệt chủng của người khác, đành nhảy sông Đường để bày tỏ trong sạch.Lần nữa trọng sinh, nàng Cố Ngâm Hoan chính là từ bỏ sự sủng ái đó, đồng thời đòi lại nợ cũ, có thù tất báo.…

Mấy ảnh này mình đã xin ad ở các trang ảnh chế trên face rồi nha.Nguồn : Hội dìm hàng BTS, Troll BTS, Hội chế ảnh BTS, Dư mứt cùng BangTan, Hội thích chế ảnh BTS, Hội Troll BTS, Hội troll dìm hàng BTS.Cảnh báo nho nhỏ : Đừng xem fic lúc ăn uống (vì có thể gây nghẹn)Nhớ dự trữ máu sẵn (vì có vài chap sẽ xả ảnh)Mong được mọi người ủng hộ.…
![[AllTake] Hãy Cứu Tao!!](https://aztruyen.top/images/alltake-hay-cuu-tao-285411528.webp)
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…

Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…