•Tên nguyên tác : Trọng sinh chi tức phụ nhi dưỡng thành kí•Tác giả : Người tới ta đi•Thể loại : Đam mĩ, hiện đại, trọng sinh, sủng, dưỡng thành, 1×1, HE•Editor : TuUinBản dịch phi thương mại, chỉ mang mục đích thuận tiện cho editor đọc, chưa được sự cho phép của tác giả. Mang đi nhớ ghi nguồn.Đây là bản dịch đầu tiên của mình, dịch tay 100% nên còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý nhiều thêm.Bản dịch chỉ đăng trên Wattpad!…
Tác giả: TanJiuDịch: Amaika, Silvet MonNguồn: yurivn.netNd: Câu chuyện kể về bạn sê mê nhát gái và u kê ngơ của họa sĩ người Trung Của TanJiuP/s: Truyện chưa xin phép mà đã đăng lên thật sự xin lỗi nhóm dịch 🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️🙇♀️…
Bách hợp hiện đạiPhong DãHy vọng các bạn tôn trọng tên truyện cũng như nhân vật của câu chuyện, việc đổi tên nhân vật sẽ làm truyện mất đi vẻ đẹp của riêng nó : )…
Tên truyện: Mãi Yêu Em Tác giả: La Mik Mik Thể loại: Tình cảm hiện đại, lãng mạn, tuổi học trò Nhân vật: Nam chính: Trịnh Bảo Nguyên (Trịnh ca hay Trịnh Nguyên) Nữ chính: Hà Tiểu My Nữ phụ: Kiều Châu (bạn thân của Hà Tiểu My) Nam phụ: Tề Qúi (từng theo đuổi Tiểu My nhưng số phận đưa đẩy dính vào Kiều Châu) Anh vẫn tưởng cuộc đời đã lấy đi của anh hết tất cả, nhưng cuối cùng anh đã gặp được em. Anh cứ nghĩ đã có thể nắm giữ được em, nhưng cuối cùng vẫn để tuột mất. Chúng ta lạc mất nhau, vẫn tưởng sẽ không thể tìm lại nhau. Chúng ta đã đi cả nửa vòng trái đất chỉ để có thể ở bên nhau. Chúng ta đã mất hơn năm năm chỉ để hiểu được nhau. Nhưng cho dù khoảng cách có xa hơn nữa, thời gian có dài hơn nữa, chúng ta vẫn sẽ tìm thấy nhau. Bởi vì chưa lúc nào anh dừng yêu em. Anh yêu em nhiều hơn anh vẫn nghĩ, và Anh chỉ mãi yêu em. "Hà Tiểu My, anh yêu em"…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…
Tác giả : Tử Nguyệt Sa YMô tả : Đam mỹ, Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, trọng sinh, sinh tử, phúc hắc hoàng đế công, thanh lãnh hoàng hậu thụ, HE, ngược, ngọt, công sủng thụ, chủ công, thanh thủy văn.Số chương : 110 chương + 31 PNHoàng đế Đại Chu Tiêu Minh Xuyên sống lại thời điểm mình đăng cơ được mười năm, trước khi Quý quân Diệp Tranh chưa tiến cung.Hoàng đế suy nghĩ một chút, hạ thánh chỉ để Diệp Tranh đi Nam Dương vì Đại Chu triều kiến công lập nghiệp.Hoàng đế trọng sinh đối với Hoàng hậu Cố Du luôn lấy lòng. Đối mặt Hoàng đế hành động bất thường, Hoàng hậu thờ ơ không động lòng.Liên tục gặp khó khăn Hoàng đế càng thất bại càng cố gắng. Hắn hạ quyết tâm nhất định phải bù đắp cho những thua thiệt đối với Hoàng hậu ở kiếp trước.Cặp đôi chính: Tiêu Minh Xuyên x Cố DuCặp đôi phụ: rất nhiềuKhuyến cáo: truyện không có H, nên không có thịt thà.: truyện không chính xác 100℅, có chỉnh sửa, tên của một số nhân vật có thay đổi không giống hoàn toàn như bản gốc. Mong các bạn đừng thắc mắc. Nếu bạn không thích thì đừng xem, đừng bình loạn. Thanks…
Tác Giả : Cửu Trọng ĐiệnNguồn : Hằng TỷGIỚI THIỆUĐây là lịch sử trưởng thành của một người xuyên qua thành con chồn nhỏ, đồng thời, cũng là lịch sử một thế hệ đế vương nuôi dưỡng động vật thành phi tử. Hắn, là hoàng đế hô mưa gọi gió. Tàn nhẫn quyết đoán, lạnh lùng vô tình, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật. Thế nhưng một nam nhân vô cùng tàn nhẫn như vậy, lại nuôi một con sủng vật. . . Lại cực kì yêu thích, nuông chiều vô hạn với sủng vật. Trích đoạn thứ nhất: Thái giám vội vã chạy vào, thở không ra hơi, bẩm báo nói: "Bệ hạ, con Vân Chồn nhảy vào Thanh Nguyên trì, bắt một con cá Phượng Kim Lân, chạy đi hướng phòng bếp rồi." An Hoằng Hàn đang xử lý công việc, cũng không ngẩng đầu lên, "Nếu nó thích ăn, truyền lệnh cho Luật Vân quốc, để cho bọn họ lại đưa một đàn cá tới đây." Thái giám trợn mắt há hốc mồm, sững sờ ngay tại chỗ, cá Phượng Kim Lân trị giá ngàn vàng, cả Thanh Nguyên trì cũng khoảng chừng hai mươi con. Mà bệ hạ không chỉ dung túng con chồn nhỏ tùy ý làm càn vì hành động bắt mồi, còn muốn lấy loài cá quý hiếm như vậy làm thức ăn cho con chồn nhỏ. 【 con chồn nhỏ chắc chắn sẽ có ngày tu luyện thành người, hãy xem lúc đó một bậc đế vương sẽ làm ra phản ứng gì. . . 】 3 nguyên tắc nuôi thú: Thứ nhất, cho nó ăn no bụng, nói ra cho oai là: Nắm được dạ dày của nó. Thứ hai, phải có tính nhẫn nại, có câu nói, Dục tốc bất đạt Thứ ba, tự mình dạy dỗ, không mượn tay người khác, hay nói cách khác, phải khiến nó biết được. . . . . . nó thuộc sở hữu của người nào. 3 ưu thế lớn…
Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính - Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy.Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến. Anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: "Con chính là con của ba! Em, là của tôi!"…