Nơi dịch doujinshi ngắn của Song Huyền, thuộc Thiên Quan Tứ Phúc của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu. Doujinshi nhiều tác giả, đa thể loại, đôi lúc sẽ cameo một vài CP khác.Dịch: An Phong.Tên doujinshi trong ngoặc kép là mình tự đặt để dễ phân biệt. Credit artist trong từng chương. Truyện dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không repost, dẫn link thì rất hoan nghênh (*'▽'*)Cre art bìa: bìa doujinshi Hắc Oa Thịnh Chúc của 羊驼驼阿莫 @ LOFTER…
Tên truyện: Hờn DỗiTên tiếng Trung: 娇嗔Hán Việt: Kiều sânTác giả: Thời Tinh ThảoEditor: Sơ Nguyệt Thập LụcBìa: Mộc CameoSố chương: 65 chương chính văn + 17 chương ngoại truyệnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Hào môn thế giaVĂN ÁN:Phó Ngôn Trí có tiếng lạnh lùng trong bệnh viện số 1, cao lãnh cấm dục, giống như tuyết trắng trên núi cao, không ai có thể lay động.Một ngày nọ, trong văn phòng của bác sĩ Phó có một người đẹp mặc sườn xám thường xuyên lui tới, người đẹp dáng người quyến rũ, môi hồng da trắng.Lúc đầu, các đồng nghiệp nhao nhao đặt cược, không quá một tháng, cô sẽ bị bác sĩ Phó từ chối, cũng sẽ không được bước vào khoa bọn họ nửa bước.Một tháng sau, cô vẫn còn ở đó.Ba tháng sau, có đồng nghiệp thật sự nhìn thấy cô kề tai nói nhỏ với bác sĩ Phó.Đợi đến khi đi ra, sau tai bác sĩ Phó dính son môi đỏ tươi, ái muội không thôi.Một năm sau, cô đăng ký kết hôn với bác sĩ Phó.----- Khi Quý Thanh Ảnh theo đuổi Phó Ngôn Trí, cô thích nhất việc dùng các loại lời âu yếm trêu ghẹo anh, nhìn vành tai anh phiếm hồng, nhưng bộ dạng lại như không hề dao động.Sau này, Phó Ngôn Trí dùng hành động trả lại cho cô toàn bộ những lời âu yếm kia, trêu ghẹo cô mặt đỏ tới mang tai.---- Mới đầu, Phó Ngôn Trí không thích nhất là những người thích làm nũng, nhưng cuối cùng, thứ anh yêu nhất lại là bộ dạng hờn dỗi của Quý Thanh Ảnh. Bất cứ lúc nào, chỉ cần liếc mắt một cái thì ngay lập tức đắm chìm.Bác sĩ (không) lạnh nhạt cấm dục x Nhà thiết kế sườn xám kiều diễm…
Anh bị vợ_người con gái mình yêu phản bội. Đau khổ anh gặp được cô, hai người xảy ra quan hệ. Cảm giác tội lỗi bao bọc cô không cho cô một ngày được yên vui. Cô luôn bị dèm pha, dè bỉu, bị ức hiếp bởi cô ta. Anh bảo vệ cô thì sao? Người ta vẫn cho cô là kẻ thứ ba đáng ghét phá hoại gia can người khác. Anh vẫn chưa thể ly hôn với cô ta, cô vẫn chỉ là tình nhân bé nhỏ,là người hầu của vợ anh. Sóng gió cứ nhiều như thế, anh chống rồi không có anh ai chống cho cô. Chỉ có cách tự mình nén tránh nó. Từ Hầu Gái Lên Làm Bà Chủ. Trở thành vợ chính thức, danh chính ngôn thuận yêu anh, ở bên anh, sinh con cho anh mới được an vui. Đây là tác phẩm cực H của Cầm! Ai nghĩ mình là thanh niên nghiêm túc or kinh tởm H văn thì xin nhẹ nhàng bước ra, và đừng chê trách Cầm tội Cầm lắm. Xin Cảm ơn!…
Tác giả: ĐènThể loại: Fanfic, ABO, có H (?)... Lưu ý:- Đây là một chiếc fic vô tri :)))))- Lỡ lướt ngang qua thì hoan hỉ khi đọc nhé, vì có thể nó sẽ gây khó chịu cho một ai đó khi đọc.- Tự viết cho mình đọc nên bé nó hơi mất não :))))…
Hint của VKook: Chống chỉ định cho những shipper không ship VKook (hoặc KookV).Phát hành: 10/4/2017.Highest ranking: No.1 in #Random.No.1 in #Fanacc.No.1 in #Real.No.1 in #armys.No.1 in #moments.No.2 in #hint.…
Tống An Cửu sinh ra trong gia đình quyền thế nhưng cha mẹ lại ly hôn, không ai quan tâm tới cô, khiến cô tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, phá phách, cô lại thích học lại lớp 12 không muốn lên đại học. Cũng vì vậy mặc cho cha mẹ phản đối kịch liệt cô vẫn quyết định kết hôn với Phó Thần Thương một người mà cô không quen biết chỉ mới gặp một lần.Liệu cuộc hôn nhân này sẽ đi tới đâu?Trích đoạn nhỏ: (1)"Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!""An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?""Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!"(2)"Hút thuốc lá?""Tuyệt đối không có!""Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.""Tại sao a a a!""Uống rượu cắt một ngàn.""Anh không phải người!""Mắng chửi người một chữ ba trăm.""...""Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.""..."…