Editor: Kỷ KỷTác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa🎓Đây là bộ đầu tay của mình, có thể nói là như "hạch", khuyến cáo mọi người cân nhắc trước khi xem.Nếu bạn muốn được đọc một tác phẩm edit chỉnh chu có thể ghé sang bộ "Trở thành dì nhỏ của pháo hôi thiên tài", sẽ không đến nỗi ức chế lắm =))Từ chương 26 trở đi, tên chương do editor đặt.…
“Look up, laugh loud, talk big, keep the color in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits.”_____Source: weibo/baidu/tianya/360doc/doubanTrans: Yingie (@YunJaeDB5K)…
[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm hữu dâm loạn, mà cậu xuyên thành vai ác tiểu hoàng đế, không ngừng chèn ép lăng nhục vai chính thụ Cố Ánh Liễu, mơ ước côn thịt lớn của vai chính công, cuối cùng bị ăn mày làm nhục đến chết. Dung Nhứ run bần bật, thẳng thắn biểu đạt lòng chân thành với Cố Ánh Liễu, tuyệt đối không khi dễ y, còn tỏ ra không có một chút hứng thú nào với ba vị công nhà y, cầu y buông tha cậu.Nỗ lực của cậu dần thấy có hiệu quả, hàng đêm ngủ chung một giường với Cố Ánh Liễu, thế mà ba tên công kia vẫn không làm cho cậu bớt lo, khắp nơi động tay động chân với cậu.Một ngày, Dung Nhứ bộc bạch tấm lòng mình với Cố Ánh Liễu như thường lệ."Ta không có hứng thú nào với nam nhân, vẫn là cô nương thơm ngát mềm mại thu hút hơn.""Hử? Ngươi muốn lập Hoàng Hậu? Cũng được thôi."Dung Nhứ run lập cập, cậu thấy không ổn lắm ở đâu đó....Đột nhiên mỹ nhân lôi đâu ra xiềng xích, khóa cậu trên giường đụ đến khi cậu van xin cầu tha, cò còn nhẹ nhàng bâng quơ mà hỏi cậu. "Giờ đã có hứng thú với nam nhân chưa?""Huhuhu"-------------------------------CP: Bị đụ đến khóc ngất bò trên giường thụ X Bắt trở về véo eo địt hàng đêm sênh ca côngCông điên thật!Thụ là song tính, sẽ có khuynh hướng vạn nhân mê, nhưng 1v1 là 1v1.-----------…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tác giả: Lạc Y ThầnThể loại: Nữ phụ, xuyên không, trọng sinh Tiết Lạc tình cờ xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết. Lại vừa vặn là một cuốn tiểu thuyết thịt văn siêu sắc điển hình. Bất quá, tại sao cô không phải xuyên không vào nữ chủ xinh đẹp có một giàn mĩ nam bao quanh mà cố tình lại xuyên vào một nữ phụ? Hơn nữa, đó còn chân chính là một nữ phụ có kết cục vô cùng thê thảm, bi đát nhất trong lịch sử tiểu thuyết! Là nữ phụ số một điển hình! Tiết Lạc trùm mền lên đầu đau đớn nghĩ, chưa bao cô lại căm ghét tư tưởng ngược nữ phụ của các tác giả như vậy đâu! Tại sao a? Không được! Tiết Lạc muốn vùng lên! Muốn tranh giành mĩ nam! Nữ chủ, mau tránh ra!!!…
Anh là vua của thế giới ngầm -"King".Đối với người khác anh là ác ma tàn nhẫn, vô tình, trước mặt cô lại là một người dịu dàng, cưng chiều cô hết mực. Còn cô- bề ngoài là một tiểu bạch thỏ ngây thơ nhưng thật ra lại là một tiểu ác ma, quyết tâm trở nên mạnh mẽ hơn để bên cạnh anh, bảo vệ anh. Cô còn có một thân phận khác là sát thủ đứng đầu tổ chức, với cái tên - "Queen ". Cô 8 tuổi anh 12 tuổi: Gặp nhau khi bị bắt cóc. Vì cứu anh, cô bị mất trí nhớ. Lúc đó anh nói: "Từ nay về sau trong ký ức của em chỉ cần có tôi, cũng chỉ có thể ở bên cạnh tôi." Cô 14 tuổi anh 18 tuổi: Vì an toàn của cô anh đuổi cô đi đến nước Mĩ xa xôi. Còn cô vì muốn mình có thể bảo vệ anh nên đã chấp nhận cuộc huấn luyện địa ngục.4 năm sau cô trở về, anh vẫn cưng chiều, bảo hộ cô như ngày nào, bí mật thân phận của cô dần hé lộ, chuyện tình của hai người chính thức bắt đầu.P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình mong mọi người ủng hộ…
ác giả: Nguyệt Hạ Khuynh Ca Editor: V.O Nguồn: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=403327 Thể loại: Xuyên không , dị giới, sủng Giới thiệu: P/S: Tiếp nối QUYỂN 1, editor tớ đây lại ed. tiếp QUYỂN 2, mời mọi người đón đọc (T.T) Nàng là huyết mạch duy nhất mà Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống hạ giới. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, một khi trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, năm hệ thần thú gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, ai thiếu của nàng những gì đều phải trả trở lại cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, giẫm đạp hết thảy. Đại sư tỷ tâm ngoan thủ lạt, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt, nhà ngươi gọi ra thú vật tàn bạo, mang đi ninh hầm. Nhặt được băng sơn mỹ nam..... Ách, cái này phải xử lý thế nào? Mĩ nam mắt phượng nheo lại: "Không bằng đóng gói mang đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta." "Hả? Ta dùng cái gì có thể mua được mạng của ngươi?" "Lòng của nàng." "Nói hươu nói vượn! Ta khi nào thì giao tim ta cho ngươi, ta như thế nào lại không biết?" Bạch Vũ trợn mắt nhìn. Mĩ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Đời trước."…