43

"Còn giả vờ ngủ nữa... sẽ muộn học đấy."

Thái Hanh đã thức từ nửa tiếng trước, đã rửa mặt, thay quần áo đâu vào đấy. Hắn ngồi ở đầu giường Chính Quốc đã được một lúc, nhẹ nhàng nhéo vành tai Chính Quốc, cười khẽ nói: "Thấy mắt em chuyển động rồi đấy, muốn gì nữa đây? Muốn anh hôn sao?"

Chính Quốc xoa xoa mắt, cố diễn ra bộ dạng như vừa mới tỉnh, tránh đi ánh nhìn nóng bỏng của Thái Hanh, giọng nói mơ hồ: "Mấy... giờ rồi?"

Thái Hanh đứng lên chỉnh lại vị trí của đồng hồ báo thức ở đầu giường, Chính Quốc nhìn thoáng qua, đã 7 giờ.

"Rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng, tốt nhất là nhanh lên." Thái Hanh nhìn ra được Chính Quốc đang ngượng ngùng, trong bụng mắc cười muốn chết nhưng vẫn không nói gì.

Thái Hanh cúi xuống hôn lên trán Chính Quốc.

Vốn chỉ là hôn chào buổi sáng, nhưng khi đã hôn được, Thái Hanh lại cảm thấy chưa phê pha lắm, hắn lại hôn thêm hai cái nữa mới đứng dậy, vừa chỉnh lại cổ áo sơ mi vừa đi xuống lầu.

Chính Quốc sờ sờ chỗ vừa bị mổ mấy cái trên trán, trong lòng vừa ngọt ngào vừa ấm áp, như muốn tan ra.

Từ tối hôm, quan hệ giữa cậu và Thái Hanh đã tiến thêm một bước.

Trừ bước cuối cùng, mọi việc còn lại cả hai đều đã làm.

Hôm sau Chính Quốc còn phải đi học, Thái Hanh không thể thực sự xuống tay, mặc dù dục vọng muốn cá nước thân mật cùng Chính Quốc muôn lần thúc đẩy hắn, Thái Hanh lại tự tìm cớ cho chính mình -- trong nhà không hề có "đồ hỗ trợ", ba con sói không có cũng được đi, nhưng gel bôi trơn mà không có thì... Đây là lần đầu tiên của Chính Quốc, không thể dùng vật gì khác để thay thế gel bôi trơn, nếu như bị thương, người đau lòng là mình.

Nhưng cái cớ này thiệt sứt sẹo không thể tả đó man. Chỉ cần một cú gọi cho Lương Thanh Phong, sai hắn đến cửa hàng tiện lợi 24h nào đó mua rồi mang đến, all done.

Thế nhưng nếu làm như vậy thật, nửa năm tới có khi Chính Quốc sẽ không dám nhìn mặt Lương Thanh Phong luôn.

Thực lực địch ta quá chênh lệch, bạn Hạ ngây thơ thiếu kinh nghiệm không địch lại Chú Kim mưu sâu kế hiểm, thỏa mãn rất nhanh.

Thái Hanh mỉm cười bất đắc dĩ, quả nhiên vẫn còn là trẻ con mà.

Vẻ mặt Chính Quốc thoả mãn, ôm Thái Hanh cọ tới cọ lui. Nhân lúc Chính Quốc vẫn đang trên mây, thực hiện truyền thống "có qua có lại" cao đẹp, Chú Kim của chúng ta cũng nhờ bạn Hạ của chúng ta "giải quyết" giúp hắn.

Qua lại một hồi, Thái Hanh không để cho Chính Quốc bước xuống giường -- gần đây trời rét đậm, Thái Hanh vốn đã sợ Chính Quốc sẽ cảm lạnh, bây giờ cả người đầy mồ hôi lại từ chăn chui ra, Thái Hanh sợ muốn xỉu.

Chính Quốc thích sạch sẽ, cứ ngủ như vậy sẽ khó chịu. Vậy nên Thái Hanh đích thân xuống giường, đi vắt một chiếc khăn ấm, lau người cho cậu.

Cái khăn kia Chính Quốc thường dùng để lau tóc, nên vương một chút mùi dầu gội, qua một đêm, Chính Quốc cảm giác trên người mình vẫn thoang thoảng mùi quế, không gắt mà ấm.

Chính Quốc vùi mặt vào gối, dư vị này... Chú Kim khi ở trên giường, thật sự quá gợi cảm.

Ngủ cùng được một lần, mấy ngày sau, Thái Hanh bất ngờ nói với Chính Quốc: "Chuyển đến phòng anh nhé?"

Chính Quốc sặc, bản năng nhìn về phía dì Lý đang quét tước bên kia.

Biểu cảm của dì Lý chính là vẻ hờ hững của một sự "biết trước sẽ có ngày hôm nay", bình thản ung dung quay về phòng của mình.

Thái Hanh nghĩ là Chính Quốc không muốn, thận trọng nói: "Đừng lo, không phải mỗi ngày đều... Sẽ ảnh hưởng em học tập."

Chính Quốc chửi thầm trong bụng, nói cứ như không dọn qua cũng sẽ không ảnh hưởng vậy.

Lâu ngày chơi với lưu manh chúa, bản tính lưu manh của Chính Quốc cũng đã bị khơi lên rồi.

Lúc hai người cùng nhau làm việc ở thư phòng, Thái Hanh chủ yếu là phụ đạo cho Chính Quốc, lâu lâu mới táy máy tay chân.

Bây giờ thì ngược lại mới đúng nhé.

Chủ yếu là táy máy tay chân, lâu lâu mới phụ đạo.

Nếu Chính Quốc không cắn răng nói với Thái Hanh mục tiêu to lớn là soán ngôi thứ hai từ dưới đếm lên, Thái Hanh cũng không có ý định tém tém lại.

Chính Quốc một lòng học tập như thế, tất nhiên Thái Hanh sẽ không quấy rầy cậu, nhưng mà trêu chọc bằng mồm thì Chú Kim kiên quyết không dừng lại.

Ngày nọ, Chính Quốc đi cùng Thái Hanh đến công ty, đã định rõ ai bận việc nấy. Nhưng xui xẻo sao hôm trước lúc trợ lý dọn dẹp văn phòng, cũng dọn ghế của Chính Quốc đi luôn.

Thái Hanh ngồi ở chỗ của mình, nhịn cười nói: "Làm sao bây giờ, không có ghế rồi, ngồi trên đùi anh nhé?"

Mặt Chính Quốc đỏ cháy, không đợi cậu trả lời, Thái Hanh đã cười đứng dậy, lấy lòng để Chính Quốc ngồi chỗ của mình, mình thì ra ngoài mang ghế dựa vào lại. Lúc trở về phòng thì đụng mặt vị trợ lý kia, làm trợ lý bị dọa xém tè ra quần.

Phải giữ mặt mũi với cấp dưới, Thái Hanh thu lại ý cười, nhíu mày nói: "Không biết hôm nay Chính Quốc đến sao?"

Đùa giỡn với Chính Quốc là thế, nhưng nếu đây thật sự là thái độ không xem Chính Quốc ra gì, dù chỉ là một chuyện nhỏ, Thái Hanh cũng sẽ không bỏ qua.

Tiểu trợ lý lắp bắp nói: "Tôi tôi thật là không biết thưa Kim tổng, tôi không nghĩ ngài tới sớm như vậy."

"Lần sau chú ý." Thái Hanh đẩy ghế vào cái bàn nhỏ Chính Quốc thường ngồi, "Sơ suất của cô khiến tôi phải ngồi chỗ này làm việc đây."

Trợ lý thấy Chính Quốc đang ngồi làm bài tập trên ghế chủ tịch của Thái Hanh, thầm nghĩ hóa ra Hạ thiếu gia lại khó chiều như vậy, cô nuốt nước miếng: "Vâng... Lần sau tôi sẽ chú ý."

Chính Quốc bị bắt ngồi ở chiếc ghế quyền lực mặt đỏ tới mang tai, còn Thái Hanh phải ngồi ở bàn nhỏ cho nhân viên của Chính Quốc thì lại ung dung bình thản.

"Nghĩ gì đấy?" Thái Hanh búng nhẹ cái trán Chính Quốc, nói, "Mặt đỏ kìa. Ban nãy đang muốn bàn với em... chuyện chuyển đến phòng anh đấy. Có đồng ý không?"

Chính Quốc nắm ngón tay đang gõ ót mình của Thái Hanh, ngượng ngùng gật gật đầu.

Kể từ đây, vở diễn mỗi tối ai về phòng nấy rốt cuộc hạ màn.

Nhưng đã gần đến thi cuối kỳ, Chính Quốc cũng không thể dành quá nhiều thời gian thân mật cùng Thái Hanh. Thái Hanh rất support cho kế hoạch soán ngôi vị trí thứ hai từ dưới lên của Chính Quốc, phụ đạo rất kĩ lưỡng. Hắn thậm chí còn đề nghị, có thể đem mục tiêu đặt cao hơn, soán luôn vị trí thứ ba từ dưới lên.

Mục tiêu của Chính Quốc không lớn như vậy, nhưng khi xem kết quả thi, cậu lại thiếu chút nữa há mồm đến rớt cằm - không uổng công gần hai tháng học hành vất vả đến rạng sáng mỗi ngày, cậu đạt được vị trí thứ năm từ dưới lên!

Tối hôm đó, Thái Hanh khui một chai rượu chúc mừng.

Vốn là Thái Hanh còn muốn tổ chức hẳn một bữa tiệc, nhưng bị Chính Quốc phản đối kịch liệt, đành phải bỏ qua.

Thái Hanh muốn chúc mừng lớn một phen, tiếc rằng Chính Quốc dù đã thi xong nhưng vẫn chăm chỉ học hành, bận rộn như thế đến hết 29 tháng Chạp. Sang 30 tháng Chạp, cả hai cùng nhau chuẩn bị, về nhà lớn ăn Tết.

Thái Hanh và Chính Quốc đến trễ nhất, những người khác đã đến ở được vài ngày rồi. Nguyễn Tư Hòa ý cười loang loang, kéo Chính Quốc đến giới thiệu từng người, xong lại mang hai người đi xem phòng.

"Đây là phòng của Thái Hanh trước đây, từ bấy đến giờ cũng không thay đổi vật gì, nhưng nghe các con về ở, ta đã đem thảm, màn và chăn đệm thay mới." Nguyễn Tư Hòa cười nói, "Tránh cho có vi khuẩn này nọ... Con thấy không thích chỗ nào, ta sửa lại."

Nguyễn Tư Hòa đối với Chính Quốc luôn nhiệt tình, Chính Quốc rất ngại, Nguyễn Tư Hòa nói gì cậu cũng gật đầu.

"Mẹ con ngày mai cũng đến." Nguyễn Tư Hòa nhỏ giọng như đang nói bí mật gì, "Ban đầu bà ấy còn thấy ngại, nói là dù sao vài ngày nữa các con cũng sang bên đó, nhưng ta nghĩ bà ấy ở nhà sẽ rất buồn, nên vẫn mời sang đây cho vui."

Mắt Chính Quốc sáng lấp lánh, sự ấm áp cảm nhận được từ khi đến đây, lúc này hiện lên càng mạnh mẽ.

Nguyễn Tư Hòa cười cười, dặn dò vài việc nhỏ nữa thì xuống lầu chơi bài cùng mọi người.

Thái Hanh nhẹ nhàng nắm tay Chính Quốc, dịu dàng nói: "Chờ mẹ chồng đến, chúng ta sẽ cho bà biết chuyện nhé."

Chu Vận không thể xem là một trở ngại, chỉ thiếu một bước nói rõ. Bây giờ hai người tâm đầu ý hợp, thành tích của Chính Quốc cũng có tiến bộ rõ rệt (...... ), Thái Hanh cảm thấy đã có thể thẳng thắn với Chu Vận.

Chính Quốc suy nghĩ rồi gật đầu cười, đón lấy nụ hôn nồng nàn sâu sắc của Thái Hanh.

Cuối năm, nhà nào cũng náo nhiệt như vậy. Những trưởng bối lớn tuổi nhất ngồi cùng nhau chuyện phiếm, những vị trung niên thì tụ lại ăn uống chơi bài, lớp người trẻ hơn thể hiện bản thân trước mặt trưởng bối một lúc thì ra hiệu cho nhau, chia nhóm ra ngoài chơi.

Thái Hanh và Chính Quốc nếu cũng phân theo tuổi thì sẽ thuộc nhóm "ra ngoài chơi" kia. Nhưng tính đến thân phận người đứng đầu gia tộc của Thái Hanh, bỏ đi chơi cùng bọn Chính Quốc thì thật không hay, hai người chỉ đành nhịn, trước hết chơi cùng với lớp trung niên.

Thái Hanh không muốn Chính Quốc phải hít khói thuốc, không cho cậu chơi bài cùng các chú bác, lại sợ cậu ngồi không sẽ chán, kéo Chính Quốc đến ngồi ở bàn trà nhỏ, vừa ăn nhẹ vừa chơi bài giết thời gian.

Cô em gái họ mới năm tuổi của Thái Hanh, trên đường đi tìm mẹ mình lại gặp được Thái Hanh và Chính Quốc, đến gần, non nớt nói: "Anh lớn, anh và anh Điền cũng chơi cược tiền sao? Sao lại không chơi cùng các chú các bác?"

Thái Hanh nói: "Không, chỉ chơi bài cho vui thôi, đến đòi tiền anh hả? Mẹ em đâu?"

Thái Hanh và những người trong nhà nếu chơi bài, không quan trọng thắng hay thua, số tiền còn lại cuối cùng trên bàn đều cho mấy đứa nhỏ trong nhà. Thái Hanh biết nhóc con này đến để đòi tiền tiêu vặt, khóe miệng ngậm cười: "Tất cả tiền của anh đều để anh Hạ lấy làm tiền tiêu vặt cả rồi, không có tiền chơi bài với các chú bác kia."

"Không có tiền? Em không tin." Cô nhóc chống hai tay lên bàn, nhón chân nhìn thoáng qua, thấy vậy mà không có tiền thật, thở dài, "Không có thiệt..."

Thái Hanh mỉm cười: "Đã bảo không có mà, anh Điền đã giữ mọi thứ của anh rồi."

"Anh này!" Chính Quốc mặt đỏ nói, "Nói chuyện cùng trẻ con mà cứ nói bậy bạ..."

Cô nhóc nhanh trí, che miệng cười chạy đi.

Thái Hanh không lừa trẻ con. Tay trái cử động, nhẫn cưới phản chiếu ánh đèn nhu hòa của phòng trà, phát sáng lấp lánh.

Thái Hanh nói: "Vừa nãy anh không nói bậy."

Trái tim Chính Quốc đập loạn.

Chính Quốc đặt bài trong tay xuống, cầm tay Thái Hanh, khẽ nói: "Anh nói... cơ thể của anh cũng là của em?"

Thái Hanh cười, ném bài lên bàn, đứng lên đi về phía cửa.

Chính Quốc không biết vì sao hắn lại đi, vẻ mặt mơ hồ, nhưng cậu chưa kịp phản ứng thì Thái Hanh đã khóa xong cửa phòng trà rồi quay lại, xoay người ôm Chính Quốc, cúi đầu hôn lên môi cậu.

Thái Hanh ôm Chính Quốc đặt lên bàn trà, làm những lá bài và trái cây khô rơi cả xuống đất.

Tay Thái Hanh xấu xa sờ soạng vài chỗ trên người Chính Quốc, giọng nói trầm ấm: "Từ lâu đã là của em, đã muốn dùng đến chưa?"

Lỗ tai Chính Quốc đỏ bừng, gật đầu khẽ đến khó mà nhận ra.

Nụ hôn của Thái Hanh ngay lập tức trở nên nóng bỏng và mãnh liệt.

Chính Quốc nhíu mày rên khẽ, Thái Hanh cười nói: "Đừng phát ra tiếng... Phòng này cách âm không tốt đâu."

Ngoài cửa người qua lại nhiều, Thái Hanh không chịu được nếu có ai nghe được Chính Quốc của hắn, kéo áo thun Chính Quốc lên, nhẹ giọng nói: "Há mồm."

Chính Quốc ngơ ngác làm theo, Thái Hanh bắt cậu ngậm áo của chính mình, sau đó cúi đầu hôn lên ngực cậu.

Chính Quốc: "!"

Bạn Điền xử nam đáng thương, lần đầu trải nghiệm cách "bịt mồm" này, xấu hổ đến đỏ bừng cả người...

May là Thái Hanh không nỡ "muốn" Chính Quốc ở nơi như thế này, đẩy đưa một chút hắn đã sửa lại quần áo nghiêm chỉnh, tránh mọi người mà kéo Chính Quốc lên lầu.

Lúc sáng, thấy Nguyễn Tư Hòa tân trang lại phòng của hắn, Thái Hanh đã cực kì vui mừng.

Phòng dùng để động phòng, nên tân trang như vậy

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #taekook