Văn án: Loli đối ngự tỷ nhất kiến chung tình. Kém 12 tuổi. Phun tào một chút, bìa mặt không thể thượng truyền, mơ hồ hai mươi phút đầu đều lớn, liên tiếp cái quỷ a!
Thể loại: Sinh con (đứa đầu thụ tinh nhân tạo bình thường, về sau nữ nữ sinh, Niên hạ, hiện đại
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Thiền ┃ vai phụ: Tần Sở ┃ cái khác: Dưỡng thành
Trước khi trọng sinh, nàng là một người ngu ngốc. Mẫu thân và tỷ tỷ hai người yêu thương nàng nhất cũng vì nàng mà chết, cuối cùng tự bản thân cũng phải ôm nỗi hận mà chấm dứt. Sau khi sống lại đến thời điểm mẫu thân qua đời, nàng xin thề, dùng cả đời bảo vệ tỷ tỷ, không để cho bất luận người nào bắt nạt nàng. Chỉ là, luôn có mấy kẻ không có mắt dám đến trêu chọc tỷ tỷ. Thận trọng từng bước, nhưng không ngờ vẫn rơi vào cạm bẫy ôn nhu của tỷ tỷ, không cách nào thoát khỏi. Thân thế trở thành câu đố, không phải chị em ruột thì sao, nàng vẫn sẽ ở bên cạnh tỷ tỷ, giống như trước đây vậy. P/s: đây không phải truyện incest nha :)))…
•Tác giả: Nữ vương bất tại gia•Editor: Tường An•Converter: tieuquyen28•Link: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=150288•Văn án:Đời trước nàng là cháu dâu hắn, gọi hắn Thất thúc.Đời này nàng là tiểu kiều nương của hắn, vẫn như cũ gọi hắn Thất thúc."Nhị đường ca thật sủng nhị đường tẩu." Nàng vừa thêu khăn, vừa nhớ tới chuyện ban ngày, liền thuận miệng nói như vậy."Nếu nàng thích, ta cũng có thể đối với nàng như vậy." Hắn ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, dung nhan tuấn mỹ lạnh lùng không có biểu tình gì."Nga. . ." Nàng có chút ngượng ngùng, cúi đầu xuống.Hắn buông sách xuống, thân hình cao lớn bao phủ nàng, ngón tay thon dài đặt lên vạt áo."Thất thúc, chàng làm cái gì vậy?""Sủng nàng."…
Tác phẩm: Quân Hữu Tật PhủTạm dịch: Quân Có Bệnh KhôngTác giả: Như Tự Ngã VănThể loại: Cổ đại không tưởng, có chút ngược, yêu nghiệt phúc hắc công x ôn nhuận phúc hắc thụEditor: AnDuyệtBeta: NeilTình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản dịch: HoànSố chương: 89 chương + 2 PNNguồn: Kho tàng đam mỹ - Fanfic Văn án"Thế Dự, lòng ta không giả." Sở Minh Duẫn giấu tay vào ống tay áo tự nhéo mình một cái, từng câu thâm tình.Nụ cười Tô Thế Dự bỗng nhiên sâu hơn, y híp lại con ngươi, ôn ôn hòa hòa mở miệng: "Ngươi có phải bị bệnh hay không?""Bệnh tương tư." Sở Minh Duẫn quả quyết đáp."Thất lễ." Tô Thế Dự vuốt cằm, tiếp đó xoay người rời đi.Chuyện xưa về một tên giả bộ đoạn tụ kết quả thật sự thành đoạn tụ và một tên không muốn dính líu đến đoạn tụ kết quả lại tự chặt đứt mất đoạn tay áo trước.Yêu nghiệt phúc hắc công (Sở Minh Duẫn)x ôn nhuận phúc hắc thụ (Tô Thế Dự).Nịnh x Trung. 1v1Đen gặp đen tức là hỗ hắc.Nhớ kỹ, tất cả mọi tính kế không phải để giết chết đối phương mà là yêu sâu nặng.Quân hữu tật phủ, tương tư vô y.Trong đôi mắt ngươi có núi non sông suối, còn đẹp hơn tất thảy những gì ta đã đi qua. Cổ đại không tưởng, ngẫu nhiên có tham khảo. Tui tận lực nghiên cứu, thỉnh ôn nhu bao dung =. =Hoan nghênh các bạn độc giả tới chơi ~Cổ đại không tưởng, có chút ngượcVai chính: Sở Minh Duẫn, Tô Thế Dự ┃ vai phụ: Tần Chiêu, Đỗ Việt ┃ cái khác: Phúc hắc là tình trạng cuộc sống bình thường…
Tác giả: Trang Sơ Thể loại: Nam x Nam, bẩn bựa, đời thường, sến sẩm. Nhân vật chính: Trang, Quân Giới thiệu truyện phần 1: Ờm ờ. Tao tên Trang mặc dù tao là trai. Nếu tao không nhầm thì Đường Tăng cũng tên Trang. Cơ mà không có liên quan, mẹ tao tưởng nhầm tao là bé gái nên mới đặt tên Trang thôi... Mấy đứa muốn cười thì cười đừng ngại ngùng. Tao mài sẵn dao rồi đấy, cứ cười trên nỗi đau người khác đi!!! Xin thứ lỗi vì lời văn tao dùng kể không được bay bướm hoa mĩ đâu mấy bro ạ. Đại khái là cuộc sống nhầy nhụa và cuộc tình máu chó với thằng bạn thân của tao. Đứa thì cộc lốc đứa thì sến rện.Giới thiệu phần 2:Ai ai cũng có trăn trở, Bác Hồ trăn trở tìm con đường cứu nước. Sịp Đỏ trăn trở giặt sịp vá sịp.Còn tao.Tao vẫn luôn trăn trở suy nghĩ tại sao tao lại tên Trang. Thề chứ tao ghét cái tên gái tính này lắm lun á.Mà thôi, lên 12 rồi, tao lớn rồi, tao sẽ bớt phàn nàn với mẹ tao về vụ này.Thay vào đó, tao phải sút con chó Quân đã. "Bỏ tay ra khỏi ciu bố!! ĐMM!!"Tao cứ ảo tưởng chỉ cần ở bên con chó Quân sống yên ổn qua ngày. Mà, biết đâu được khi con đường phía trước quá hẹp để cả hai cùng bước. Tao chùn bước... Tao sẽ dừng lại để thằng Quân đi tiếp. _____________________________Truyện liên quan:Hey! Em đẹp trai cách vách!…