18

Đỗ Khánh Tú trở lại phòng ngủ, nằm trên giường lại không thể ngủ được nữa. Lúc anh ra ngoài là hơn ba giờ, trở về đã gần năm giờ, mắt thấy qua hai giờ nữa chân trời sẽ ló rạng màu trắng, anh lại trừng trần nhà mà không hề buồn ngủ, còn hăng hái hơn cả so với lúc trước khi ra khỏi cửa.

Anh thật sự hối hận rồi, ngủ không được thì cứ thành thật ở trong nhà đi, không có việc gì thì ra ngoài đi dạo làm quái gì không biết. Cũng không phải là không đi được, tối hôm qua bầu không khí rất ấm áp, anh là một phụ huynh có lòng dạ rộng lớn, thấy người trẻ tuổi bởi vì come out mà cùng gia đình bát nháo đến khổ sở như vậy, an ủi một chút thì cũng đâu tính là quá đáng.

Trăm sai ngàn sai, suy cho cùng, thì anh cũng không nên uống rượu. Rượu vào hại người mà.

Đỗ Khánh Tú khổ sở che mặt, huyệt thái dương đột nhiên đau đớn. Anh đến bây giờ vẫn còn cảm thấy môi có chút đau, Phác Xán Liệt vừa rồi không khác gì dã thú xổ lồng, hung hãn, nóng nảy y như nhau.

Anh hiếm khi ở trong lòng mắng một câu tục tĩu, mắng xong còn ngại không đủ, lại cúi đầu mắng thêm một câu, "Thằng nhóc thúi."

Đúng là đồ ranh con. Trong trường nhiều đứa trẻ tuổi hơn không thích, nhất định phải dây dưa với một trưởng bối lớn tuổi hơn mình mười mấy tuổi như anh hay sao.

Vốn anh vẫn lo lắng không biết Phác Xán Liệt sẽ làm gì với tình cảm sâu nặng đối với Biên Bá Hiền, ai mà ngờ được, bây giờ thì thà cứ tin Phác Xán Liệt thích Biên Bá Hiền còn hơn. Đúng là tự cầm đá đập chân mình.

Đỗ Khánh Tú mang theo một bụng tâm sự, lúc trời hừng sáng khó khăn lắm mới ngủ được, nhưng tổng cộng anh chỉ ngủ được hai tiếng đồng hồ, hơn chín giờ, Biên Bá Hiền đã cẩn thận gõ cửa phòng, gọi anh dậy ăn sáng. Anh day day huyệt thái dương đau nhức, rất muốn đánh Biên Bá Hiền một trận.

Biên Bá Hiền không biết mình đang gặp nguy hiểm, còn đang lớn tiếng la hét, "Chú ơi, chú à, đừng có ngủ nướng nữa, Phác Xán Liệt đã làm xong bữa sáng rồi, bọn cháu còn gọi cả đồ ăn nhẹ của nhà hàng mang đi, rất ngon đó, bỏ qua thì hơi bị tiếc nha."

Ai muốn ăn đồ ăn nhẹ cơ chứ.

Đỗ Khánh Tú bất đắc dĩ che mặt không muốn đứng dậy, nhưng nhìn dáng vẻ Biên Bá Hiền không đánh thức được anh sẽ không chịu đi, chỉ có thể bất đắc dĩ nói, "Biết rồi, đừng gõ nữa. Cháu xuống trước đi."

"Vâng ạ, chú nhớ nhanh tay nhanh chân lên đó." Biên Bá Hiền chạy đi.

Đỗ Khánh Tú nằm trên giường thêm vài phút nữa mới miễn cưỡng đứng dậy thay quần áo, động tác vô cùng chậm chạp, giống như đang kéo dài thời gian.

Vừa rồi nghe thấy ba chữ "Phác Xán Liệt", trong lòng anh lộp bộp một tiếng.

Anh không đãng trí đến mức ngay cả chuyện xảy ra tối hôm qua cũng không nhớ được, vừa nghĩ đến phải cùng thằng nhóc tối hôm qua mới tỏ tình với mình ngồi trên một cái bàn ăn cơm, khiến anh cảm thấy rất vi diệu. Nhưng không đi thì không được, trốn được một ngày chứ cũng có trốn được cả đời đâu. Chưa kể chuyến đi này còn chưa kết thúc, bọn họ sớm muộn gì cũng phải cùng nhau trở về, lại nói đến quan hệ giữa Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền, hai đứa nó là anh em tốt, anh cũng không thể bắt Biên Bá Hiền đoạn tuyệt quan hệ với Phác Xán Liệt được, bọn họ chung quy lại vẫn khó tránh khỏi phải giao lưu với nhau.

Đỗ Khánh Tú cài cúc áo sơ mi xong, nhìn thoáng qua mình trong gương, cả đêm không ngủ, sắc mặt có chút tái nhợt, vừa nhìn đã biết không nghỉ ngơi tốt. Nhưng nói chung là không có vấn đề gì, vẫn như mọi khi. Anh định thần một phút, sau đó đẩy cửa bước ra, xuống bậc thang, anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy Phác Xán Liệt đang bày bữa sáng lên bàn.

Mà Phác Xán Liệt cũng vừa lúc ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người chạm nhau, không khí đột nhiên yên tĩnh. Đỗ Khánh Tú liếc mắt một cái cũng nhận ra thần sắc Phác Xán Liệt cũng không sáng láng như bình thường, tóc tai có chút lộn xộn, trong mắt còn có tơ máu đỏ chưa phai, khí sắc trầm lặng, vết rách trên môi chưa kịp lành, kết thành một lớp vảy tối màu. Cũng may da dẻ hắn đẹp, cho dù tinh thần không tốt, cũng chỉ khiến nhan sắc xuống một cấp mà thôi.

Thấy anh đi tới, thần sắc Phác Xán Liệt ngưng lại trong chốc lát, một lúc sau mới cúi đầu thản nhiên nói: "Chào buổi sáng, Chú Đỗ."

Chú Đỗ? Đỗ Khánh Tú mím môi, lúc này mới biết giả vờ ngoan ngoãn à, không phải hôm qua còn gọi anh là "Đỗ Khánh Tú" à.

Nhưng Phác Xán Liệt có thể giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, anh cũng không đến mức tính toán chi li, gật gật đầu, bình tĩnh nói, "Chào buổi sáng."

Bữa sáng trên bàn đã sẵn sàng, quả thực rất phong phú, giống hệt như Biên Bá Hiền nói, Đỗ Khánh Tú thoạt nhìn qua, tám chín phần đều là món anh thích ăn. Anh không khỏi nhớ tới lần trước Phác Xán Liệt ở lại nhà mình, buổi sáng thức dậy cũng cẩn thận săn sóc như vậy, chỉ là khi đó anh vẫn một lòng cho rằng đó là bản tính của Phác Xán Liệt, không nghĩ tới thật ra có thể là Phác Xán Liệt đang lấy lòng mình. Anh cầm đũa, đột nhiên thấy có chút luống cuống tay chân. Phác Xán Liệt ngồi đối diện, uống sữa đậu nành không nói một lời.

Chỉ có Biên Bá Hiền là người ngoài cuộc, hoàn toàn không cảm thấy có gì khác lạ, cầm lên một hộp điểm tâm đựng trong giỏ nhỏ bằng tre đặt ở trước mặt Đỗ Khánh Tú, "Chú mau nếm thử cái này đi, đều là điểm tâm mặn đó, Phác Xán Liệt biết chú thích nên gọi đó."

Đỗ Khánh Tú: "..."

Anh nhìn điểm tâm, lại nhìn Biên Bá Hiền, rất muốn gõ một đũa lên gáy Biên Bá Hiền.

Nhưng điểm tâm này đều được đưa tới trước mặt, anh mím môi, gắp một miếng. Anh liếc nhìn phía đối diện, Phác Xán Liệt từ đầu đến cuối đều rất im lặng, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, phảng phất tất cả những chuyện phát sinh bên này đều không hề liên quan gì đến hắn.

Trong bầu không khí quỷ dị, bữa sáng này cuối cùng cũng ăn xong, Đỗ Khánh Tú bỏ đĩa vào phòng bếp của biệt thự, lát nữa sẽ có nhân viên phục vụ đến thu dọn. Anh rót một ly nước mật ong chanh, thêm hai khối đá, uống một hơi hết sạch, nghĩ đến chuyến đi sắp tới, càng thấy đau đầu.

Đây mới là một bài kiểm tra thực sự.

Ở với Phác Xán Liệt cả ngày, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã cảm thấy cả người không được tự nhiên rồi. Nhưng khi anh ra khỏi bếp, trong phòng khách chỉ có một Biên Bá Hiền đội mũ che nắng đeo cặp sách nhỏ.

"Phác Xán Liệt đâu?" Anh hỏi.

"Phác Xán Liệt nói cậu ấy thấy không khỏe." Biên Bá Hiền cau mày, vẻ mặt lo lắng, "Vừa rồi vẫn không sao mà, ăn xong điểm tâm, cậu ấy đột nhiên nói mình đau đầu, không muốn đi ra ngoài, bảo chú với cháu đi với nhau, cháu nói để cháu đưa cậu ấy đến bệnh viện, cậu ấy lại không chịu, nói không có gì nghiêm trọng, ngủ một giấc là tốt thôi."

Đỗ Khánh Tú nhìn thoáng qua trên lầu. Anh không phải tên ngốc bạch ngọt như Biên Bá Hiền, đương nhiên hiểu Phác Xán Liệt căn bản không phải là không thoải mái, mà là đang tìm lý do để tránh mặt.

Lời tỏ tình xúc động ngày hôm qua, không phải chỉ một mình anh cảm thấy khó xử. Phác Xán Liệt cũng biết rằng cả hai sẽ không vui nếu hôm nay đi cùng nhau.

"Vậy cứ để cho nó ngủ đi." Đỗ Khánh Tú nói, "Nó cũng không phải con nít nữa, sẽ tự biết chăm sóc bản thân."

Biên Bá Hiền vẫn thấy không yên tâm, "Nhưng mà..."

Đỗ Khánh Tú ngắt lời cậu, "Nếu buổi tối về, nó vẫn thấy không thoải mái, chú sẽ lên khám cho nó. Yên tâm đi."

Biên Bá Hiền suy nghĩ một chút, cũng đúng, Đỗ Khánh Tú là bác sĩ, có chuyện gì mà không giải quyết được.

"Vậy được rồi, chúng ta mang về cho cậu ấy ít quà lưu niệm vậy." Biên Bá Hiền xoa xoa tay, "Đi, đến công viên và viện bảo tàng nào."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top