Tên gốc:Dục Vọng Thiếu Niên Kỳ - 欲望少年期Tác Giả:Cật Tố - 吃素Thể Loại:Hiện đại, vườn trường, chính kịch, H văn, 1×1, HENguồn:KTDMEdit:M.M.BTình Trạng:Đào đào đàoVăn Án:Bị ái tình lấp kín, thời kỳ trưởng thành của thiếu niên lập tức bị mê hoặcWARNING: Tác phẩm này liệt vào cấp hạn chế, không đầy 18 tuổi đọc giả không được đọc.(Bạn đã được cảnh báo, nhảy hay không tùy thuộc vào bạn :3)Editor: Đây là H văn. Mật độ H của bộ này cao và dày. T chọn bộ này không hoàn toàn vì nó là H, mà tại thấy nó có chữ "chính kịch" :v :v. Không hoàn toàn là H từ đầu đến cuối, nội dung xen kẽ cũng khá ok…
THẾ BẤT KHẢ ĐÁNGTác giả: Sài Kê ĐảnĐam mỹ vui nhộn hài hước, HE, cường cường.Mình dịch từ chương 82 vì đã đọc từ chương 1 tới chương 81 của chị nguyetcamvan. Vì yêu thích bộ truyện nên mới mạo mụi dịch tiếp. Thêm vào đó thay vì tự dịch xong ngồi tự đọc thì share lên đây cho mọi nguời đọc giải trí trong khi chờ đợi chị nguyetcamvan ra những chương mới với văn phong, ý tứ hay hơn. Khả năng dịch và văn phong của mình kém nên có thể một số đoạn đọc không hiểu, nhưng cũng không quá khó hiểu đâu. Vì là dịch chùa và dịch cũng không ra hồn là mấy nên cứ thoải mái re-up miễn ghi nguồn được rồi. Ahihi.Mình dịch chậm nên chương ra không đều. Thân!…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Tên truyện : MỸ NHÂN NGHI TU. Tác giả : BẮC KHUYNH. Thể loại : Hiện đại, nữ truy, ngọt sủng,.. Độ dài : 88 chương + 3 ngoại truyện. Giới Thiệu : Lần đầu tiên khi Thích Niên đến viện hóa sinh tìm bạn chính là lúc Kỷ Ngôn Tính hướng dẫn sinh viên làm thí nghiệm. Anh mặc áo khoác trắng, cúc áo được cài cẩn thận tỉ mỉ. Trên sống mũi đeo một cặp kính, hai tay chống lên bàn chăm chú xem số liệu. Nghe thấy có người gọi giáo sư Kỷ, anh quay đầu lại nhìn, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo xẹt qua, dừng trên mặt Thích Niên trong một cái chớp mắt rồi hỏi: Người nhà của ai? Không phận sự miễn vào.Lúc trực ban nghỉ trưa, nghe đàn em ca thán rằng giáo sư Kỷ quá không có tình người.... Thích Niên nghĩ nghĩ, hơi nghi hoặc: Thật à? Ngày hôm qua lúc làm thí nghiệm, thầy ấy chê chị ăn mà gây ồn ào, bèn...Còn chưa nói hết lời, đàn em kia ngạc nhiên ngẩng đầu lên: Bèn hôn chị ư?Thích Niên nhớ lại ngày hôm qua, anh mất kiên nhẫn đè cô vào cửa tủ lạnh, yên lặng... liếm liếm môi.... Đây là câu chuyện về... một cô nàng vẽ truyện tranh theo đuổi một giáo sư tài giỏi lạnh lùng ít nói.------------------------Có thể có bạn sẽ thắc mắc, truyện hiện đại vì sao lại có một cái tên cổ đại như vậy? - Thích Niên sẽ giải đáp.- Truyện diễn biến chậm, Thích Niên thích giáo sư Kỷ từ cái nhìn đầu tiên, nhưng quá trình theo đuổi thì dài đằng đẵng Qua Thích Niên, ta rút ra được kết luận, theo đuổi nam thần thì không những phải mặt dày, mà còn phải "được voi đòi tiên" !!!!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…