02
kiss kiss shy shy!
Không biết đã có ai ngoài thế giới thực phát hiện tuyển thủ Peanut và tuyển thủ Zeus bốc hơi khỏi mặt đất hay chưa... Hai anh em còn chẳng thể lo nghĩ về tình hình bên ngoài.
Han Wangho chưa từng lấy máu cho người khác bao giờ, một đống dụng cụ y tế trong khay inox làm anh lúng túng ra mặt. Kim lấy máu (anh chưa từng thấy loại kim lấy máu to đến thế bao giờ), ống đựng máu và hộp bông sơ cứu đều được bảo quản sạch sẽ, ít nhất họ sẽ không phải lo về vấn đề khử khuẩn. Còn câu chuyện thao tác làm sao cho đúng...
"Wooje có tin anh không?" Han Wangho nuốt nước bọt, "Anh chưa làm cái này bao giờ."
Choi Wooje gật đầu thật mạnh, "Em biết, em tin hyung mà."
Sự khẳng định chắc nịch không khích lệ tinh thần là bao. Nỗi lo lắng của Han Wangho thậm chí đã bành trướng ra đến độ khiến anh không tài nào tĩnh tâm được. Han Wangho vẫn chưa từ bỏ suy nghĩ làm trái lời kẻ sau màn... Biết tính Choi Wooje, thằng bé dù có đau cũng thà giấu nhẹm đi còn hơn làm anh tự trách. Nhưng Wangho hyung của cậu chẳng kì vọng vào phép màu bao giờ, đến nhân viên y tế lấy máu còn làm người bệnh đau không nhiều thì ít. Anh còn chẳng phải người có chuyên môn!
"Anh đừng lo em đau, cứ lấy đủ trước đã."
Thấy Han Wangho cứ nhìn chằm chằm bắp tay mình như người mất hồn, Choi Wooje rất ra dáng một người đàn ông mà lên tiếng trấn an. Anh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ bi quan, cơ mặt giãn ra nhưng đâu đó vẫn thấy vẻ bất lực đọng lại.
"Anh sẽ cố không làm Wooje đau."
Bắt đầu thế nào nhỉ?
Han Wangho mường tượng lại những lần kiểm tra sức khỏe tổng quát trước đây.
Choi Wooje theo hướng dẫn của anh mà cuộn chặt tay thành nắm đấm. Anh sát khuẩn tay rồi đeo găng vào, dây garo thắt cách nếp gấp khuỷu tay một khoảng vừa đủ. Chỗ lấy máu cũng cần sát khuẩn. Anh nắn bóp thịt mềm ở chỗ đó, mạch máu xanh tím đan xen, cái nào đi lên cái nào đi xuống khó mà phân biệt được.
Han Wangho kéo căng da ở nếp gấp, không biết làm gì khác ngoài nghiêng mũi tiêm, đâm xuyên kim tiêm xuống dưới thịt. Nhân viên y tế lấy máu cho anh thường nhắm vào nửa bên trái, Han Wangho cũng căng mắt tìm một nơi trông hợp lý nhất ở nửa bên trái, thầm cầu mong mình cứ chó ngáp phải ruồi, mèo mù vớ được cá rán...
Anh đã chịu áp lực cao suốt mười mấy năm qua mà đối diện với tình hình này, tay anh vẫn run lên vì căng thẳng. Mũi kim đâm không dứt khoát, anh gần như nín thở khi Choi Wooje bất chợt nhíu mày.
Một chút máu chảy ra qua chỗ đâm kim, Han Wangho biết mình không đớp được con ruồi nào rồi. Giờ cũng không cứu vãn được gì, anh chỉ có thể mở to mắt mũi, bất giác nín thở và rút máu cho đầy ống. Chất lỏng màu đỏ ứa ra từng chút một, nổi bật đến mức đau mắt trên nền da của người ít tiếp xúc với ánh nắng.
Han Wangho bứt rứt, áy náy, tiếng anh nghe như hơi thở: "Đau lắm không?"
Choi Wooje lắc đầu, "Muỗi chích. Không có vấn đề gì đâu mà."
Lấy đủ số máu được yêu cầu rồi, Han Wangho chỉ chờ giờ phút này để rút kim ra. Anh luống cuống gắp bông sạch cho Choi Wooje để tạm thời cầm máu, còn mình thì xử lý dòng máu chảy tràn, lúc này đã uốn lượn qua nửa cẳng tay và nhỏ giọt tí tách trên mặt bàn gỗ.
Tuy cảm giác ấy không đến mức khiến cậu phải kêu la oai oái (nếu là thật thì anh đội trưởng sẽ ngất trên cành quất), Han Wangho chỉ nhìn cũng thấy tội lỗi đầy người. Anh dùng nửa số bông trong hộp để lau sạch chất lỏng đỏ.
"Xin lỗi em, anh làm em đau rồi." Han Wangho áy náy nói.
Cũng dễ hiểu nếu thao tác chọc kim lóng ngóng vừa rồi của anh làm mạch máu vỡ ven be bét. Da của Choi Wooje rất trắng, cả người mềm mềm đáng yêu như một cục bánh sữa biết đi thế này, vỡ ven sẽ khiến máu tụ dưới da gây ra bầm tím, vết tích lưu lại đó trông ghê chết đi được, người ta nhìn vào sẽ thấy xót hết cả ruột gan.
"Còn đau nữa không?"
"Em đã nói là không sao mà."
Han Wangho ngẩng đầu quan sát sắc mặt của thằng út, thấy nó hết nhăn hết nhíu rồi thì mới tạm thả lỏng. Anh ngồi phịch xuống sàn, tháo găng tay đã qua sử dụng rồi thảy vào khay đựng.
[ Nhiệm vụ 01 đã hoàn thành. Xin chúc mừng hai người dùng!
Điểm tiến độ hiện tại: 1/5
Thực phẩm và vật dụng thiết yếu đã được cung cấp, vui lòng sử dụng tùy ý thích.
Nhiệm vụ 02 sẽ được thông báo vào 19h00. ]
50ml máu là một lượng... có thể chịu được. Anh nhìn ống máu của Choi Wooje trong tay mà nuốt nước bọt nhăn mi. Mặt mũi thằng út vốn trắng trẻo bây giờ lại hơi tái, phần nhiều là vì cũng căng thẳng y như anh. Han Wangho thấy mình tệ không từ nào tả nổi, để một đứa trẻ nhỏ hơn mình nửa giáp đổ máu đánh đổi thức ăn cho cả hai trong khi anh lại chính là thủ phạm làm cậu đau.
Đống bông gòn vốn trắng tinh tươm, bây giờ năm la liệt trong khay hạt đậu như bãi chiến trường. Máu me bám đậm từng sợi bông, không cái chết của con tướng nào dã man bằng cảnh tượng ấy.
Han Wangho nhắm mắt, đưa tay lên bóp sống mũi, cứ như thể làm vậy thì anh sẽ không phải hít vào mùi sắt đang dần tan rã trong từng kẽ không khí. Choi Wooje thì nằm ườn ra ghế, cả hai nhất thời không nói gì với nhau.
"Lần sau em cứ hôn anh đi cho xong." Han Wangho lẩm bẩm, "Anh nói thật đó"
Choi Wooje không đáp lời ngay, cậu bật ra hai tiếng cười lãng nhách, nhát gừng nói: "Anh ơi, cái đó không đùa được đâu."
Han Wangho nhìn màn hình TV im lìm, nó vẫn luôn bật nguồn kể từ khi hai anh em bỏ mặc nó ở đó để lo hoàn thành nhiệm vụ. Khi không có bất kì nội dung nào chạy qua màn hình, màu trắng hếu ấy gần như làm người nhìn bức bối.
"Giả sử không phải 50ml máu mà là 50 lít máu, có cho cúp anh cũng không dám rút của em."
"Phép phóng đại của anh nghe ghê quá." Choi Wooje gãi đầu, "Chắc là nó không ác độc với mình vậy đâu."
"Anh không tin trò chơi sẽ giữ mãi một độ khó."
Nghi ngờ của Han Wangho có cơ sở vững chắc. Bất kì tựa game nào trên đời cũng sinh ra chuỗi nhiệm vụ đi theo một con đường thống nhất: dễ ăn-chấp nhận được-hơi khoai-bắt đầu khó nuốt-điên rồ-bất khả thi.
Đúng lúc Han Wangho lại muốn mở miệng, tiếng ọt ọt từ đâu bỗng vang lên. Anh ngẩng đầu, nhìn Choi Wooje ngồi phắt dậy như búp bê được lên dây cót. Cậu áp tay lên bụng, mặt thừ ra, đôi mắt sau cặp kính vuông chớp chớp... Anh đội trưởng có cảm tưởng trong đầu cậu thật ra chẳng có suy nghĩ gì đâu.
"Nãy em mới cạp được nửa cái sandwich thôi nên là-"
"Không đâu, là do anh quên mới đúng." Han Wangho tạm gác chủ đề sang một bên, rất có trách nhiệm mà đứng bật dậy, "Wooje chờ chút nhé, anh đi tìm đồ ăn."
Cậu nhóc gật đầu đầy ngoan ngoãn, đôi mắt dõi theo cho đến khi bóng lưng anh khuất dạng vào phòng bếp.
Hình dung của Han Wangho về nơi này không hoàn toàn sai, cả căn hộ như một vật thể sống đang đi guốc trong bụng hai kẻ mắc kẹt. Bàn ăn vốn trống trơn bây giờ lại đặt vài hộp xốp đang nóng hầm hập, anh đã đắn đo không biết phải kiếm đâu ra chút đồ ăn bổ máu cho Choi Wooje thì hệ thống đã cung cấp cho họ.
Han Wangho không ngẫm nghĩ nhiều mà đem hết số hộp xốp đó ra phòng khách. Choi Wooje hình như đã hoàn toàn tiến vào trạng thái bay bổng, cậu trầm ngâm nhìn khuỷu tay mình. Nghe thấy bước chân anh còn lẫn lộn với tiếng loạt soạt, cậu ngẩng đầu theo phản xạ, hai mắt lập tức phát sáng như đèn pha.
"Em ngửi thấy mùi như bánh gạo cay... thơm quá."
Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ.
Vì nghĩ cái tay của Choi Wooje vẫn còn hơi đau nên Han Wangho giúp thằng bé chuẩn bị thìa đũa đàng hoàng. Cũng may tay thuận còn dùng tốt, trông gương mặt ngộ nghĩnh giãn ra khi nhai cơm khiến anh đội trưởng cuối cùng cũng bớt lo lắng.
Hai anh em vừa ăn vừa hàn huyên câu được câu chăng rồi mạnh ai người nấy ngủ nghỉ, số năng lượng vừa tiêu hao cho nhiệm vụ 01 cần được bù gấp, một bữa ăn vừa rồi chưa thấm tháp vào đâu.
Đồng hồ chẳng mấy đã chạy qua năm giờ chiều, Han Wangho cố không nghĩ đến nhiệm vụ thứ 2 sẽ được đưa ra lúc 7 giờ. Dự cảm điềm xấu của anh thường rất linh, ít nhất lần này anh mong mọi chuyện sẽ không diễn ra như suy nghĩ.
Nhưng ông trời không có mắt.
Âm thanh phát ra từ chiếc TV chạy xuyên qua không gian, màn hình lại lần nữa xuất hiện nội dung nhiệm vụ.
[ 02
A. Người dùng Peanut hôn lưỡi với người dùng Zeus trong 90 giây
B. Người dùng Peanut rút 1 lít máu của người dùng Zeus trong một lần
Thời gian: 24 tiếng
Hoàn thành nhiệm vụ: +1 điểm tiến độ
Nhiệm vụ thất bại: Người dùng Zeus nín thở dưới nước 30 phút, đồng thời reset toàn bộ điểm.
Nhiệm vụ đã chọn không thể thay đổi. Xin hãy cân nhắc kỹ lưỡng. ]
Han Wangho lúc ấy mới bước ra từ trong phòng ngủ. Có tiền lệ rồi nên lúc đọc xong, anh không còn quá kinh ngạc nữa, chỉ ngấm ngầm ghi nhận trong lòng.
Thứ điên rồ này đang muốn dồn họ vào đường cùng. Choi Wooje lên tiếng:
"Em thấy một lít... chắc vẫn được? Nhưng mà một lít máu là cỡ bao nhiêu vậy?"
Han Wangho ảo não vô cùng tận. Gương mặt nghệt ra và lúc nào trông cũng hiền lành của Choi Wooje khiến anh cảm thấy việc phơi bày sự thật cho cậu khó khăn hơn nhiều chút.
"Hai chai nước lọc đấy."
Mặt Choi Wooje nhăn nhó. Han Wangho còn bồi thêm: "Người bình thường có khoảng bốn đến năm lít máu, mất một lít là 20% máu trong người rồi."
Rút lượng lớn như thế trong một lần với đống dụng cụ thô sơ như thời tiền sử thế này khác nào bảo Choi Wooje đi chết luôn? Đã vậy, rút một cái là mất luôn, ở đây không có máu mới để truyền trả. Thằng nhóc sốc mất máu ra đấy thì ngỏm củ tỏi như chơi.
Điên rồ thật, bắt nó nhảy từ tầng 3 xuống đất còn nhân đạo hơn.
Chỉ vừa đọc xong nội dung nhiệm vụ, Han Wangho đã biết cơ hội chọn B của họ gần như là số 0. Hiển nhiên rồi, mất đi lượng máu cỡ hai chai nước lọc thì nguy cơ tử vong không phải rất rất thấp nữa, mà là rất rất cao. Đó là còn chưa tính thêm những rủi ro khác.
Huống chi, anh cũng không dám vào vai nhân viên y tế một lần nào nữa đâu. Nhìn nếp gấp khuỷu tay của Choi Wooje đang dần tím xanh lại sau sự vụ vài giờ trước khiến anh hình thành bóng ma tâm lý mất thôi.
Trong lòng đã nghĩ thông đầu cuối như vậy, Han Wangho quyết định lần này anh không thể trốn tránh nữa.
"Chọn A đi. Không cần băn khoăn gì cả, chúng ta chỉ làm như vậy để thoát ra ngoài thôi." Anh giữ giọng mình bình tĩnh.
Chỉ là hôn môi thôi, cũng không quá đáng lắm.
Song, khi Choi Wooje hướng mắt về phía anh, thần sắc có phần đắn đo khiến Han Wangho nháy mắt chột dạ. Cậu nhóc không bày tỏ thái độ rõ ràng với những nhiệm vụ nồng nặc mùi gợi dục giữa hai người đàn ông, anh lo là ở đấy, vì anh không biết cậu có bài xích hành vi thân mật đồng giới hay không. Anh sợ rằng trải nghiệm này sẽ để lại một vết rạn khó lòng cứu chữa trong mối quan hệ còn chưa quá thân thiết của họ. Tệ nhất, nếu vì ngại không dám nhìn mặt nhau làm ảnh hưởng đến phong độ thi đấu thì càng đáng trách.
"Em... thấy như thế có ổn không?"
Mong rằng Choi Wooje cũng cùng suy nghĩ với anh. Vì lợi ích chung giữa họ...
"Anh Wangho yên tâm, em thế nào cũng được."
Sau một khoảng lặng với những lăn tăn, nghe được lời đáp này làm người đội trưởng có thể thở phào.
"Nhưng còn anh thì sao ạ?"
Han Wangho lắc đầu, đại biểu là anh cũng ổn. Anh vẫn dành chút thời gian quan sát Choi Wooje để hoàn toàn chắc chắn về thái độ của cậu. Khi không nhận ra chút dấu vết tiêu cực nào, anh mới mỉm cười khích lệ như thể nhiệm vụ này cùng lắm là một ván game sống còn rồi nói với không khí...
[ Nhiệm vụ 02: Xác nhận chọn A.
Bắt đầu đếm ngược: 23:59:59]
Đồng hồ rút dần từng giây từng phút mang đến thứ áp lực vô hình. Choi Wooje không giục, anh cũng tạm thời đặt vấn đề qua một bên. Vẫn còn nhiều thời gian để phân bua tư tưởng nên Han Wangho cảm thấy vụ hôn nhau có thể trì hoãn để sang ngày mai hẵng làm.
Dù có tỏ ra ổn áp đến đâu, chướng ngại tâm lý của việc hôn lưỡi với một đứa nhóc (nhìn qua không giống người có kinh nghiệm yêu đương) vẫn làm anh băn khoăn nên không khỏi có chút lảng tránh. Han Wangho muốn đi tắm để giải tỏa bớt áp lực.
Choi Wooje nhường anh tắm trước. Thằng bé đã tìm ra điều khiển từ xa giấu mãi trong ngăn kéo tủ dưới bàn trà nên bây giờ đang mày mò xem chiếc TV có gì để giết thì giờ không. Rất may, tuy nó không được nối mạng Internet và truyền hình vệ tinh nhưng vẫn có vài bộ phim được lưu sẵn. Thậm chí còn xuất hiện một số cái tên mà Han Wangho định xem mà mãi chưa tìm được lúc nào thích hợp...
Không gian này thật sự kỳ quặc. Cứ như thể đang ở trong bụng một cơ thể sống. Hệ thống chi phối tất cả chẳng khác nào được trích xuất từ não bộ của họ ra, nó biết quá nhiều thông tin riêng tư và nhu cầu của Han Wangho.
Thứ sau màn tuy giao nhiệm vụ rất vô đạo đức, nhưng ít nhất vẫn không đẩy hai kẻ mắc kẹt đến giới hạn. Vật dụng thiết yếu được cung cấp bao gồm quần áo và đồ vệ sinh cá nhân, họ không phải mặc đi mặc lại một bộ đồng phục thi đấu cũng không tính là sạch sẽ lắm.
Han Wangho khóa cửa nhà tắm và ở trong đó một lúc lâu. Khi thơm tho xong xuôi và bước ra thì Choi Wooje đã nằm ườn ra sô pha gà gật.
Phim hành động cũng không làm thằng nhóc hào hứng nổi, có lẽ cậu thật sự mệt.
"Wooje, đi tắm đi em."
Cặp má màu mỡ của Choi Wooje khiến anh đội trưởng đột nhiên muốn nắn thử, nhưng anh vẫn dằn lại được mà chỉ vỗ nhẹ lên bả vai. Tầm mắt anh đậu trên nếp khuỷu tay khi nãy bị chọc kim, lưỡng lự lo rằng cậu sẽ thấy bất tiện.
"Mấy giờ rồi ạ?"
"Mười một giờ."
So với giấc của tuyển thủ chuyên nghiệp thì lúc ấy hẵng còn sớm. Nhưng không hiểu sao cả hai đều cảm nhận được cơn mệt mỏi khó chống đỡ xâm chiếm thần kinh, Choi Wooje là người bị rút máu nên có lẽ còn mệt hơn.
Han Wangho đốc thúc cậu đi tắm như một người anh lớn tận chức, bản thân anh cũng muốn lên giường đi ngủ rồi.
"Lát nữa em vào phòng trong với anh nhé. Giường rất rộng, hai người nằm vẫn thừa."
Choi Wooje lơ mơ gật đầu đáp lại mà không dị nghị thêm, biểu hiện của trẻ con hiểu chuyện cộng với gương mặt ngái ngủ khiến người ta không tài nào bài xích được. Han Wangho yên tâm rút quân vào phòng ngủ trước.
Vì chẳng có điện thoại nên anh không phải phân tán tinh lực cho điều gì. Gần như vừa đặt lưng xuống nệm, Han Wangho đã thấy hai mắt díp lại, cơn buồn ngủ kéo đến sau vài phút áp má lên gối.
Có thể là vì mệt mỏi và phải nghĩ nhiều thứ linh tinh hơn bình thường, anh vào giấc nhanh chóng.
---
Và Han Wangho nằm mơ.
Trong giấc mộng mờ mịt có cảm giác nặng nề như bị bóng đè, Han Wangho bị ép lên kính cửa sổ lạnh băng bởi một ai đó cao lớn mà anh không tài nào nhìn rõ mặt. Cái bóng còn mập mờ hơn thân phận hung thủ trong phim Conan, thế nhưng cách hắn ngoặt tay anh ra sau lưng và dán sát lên người lại chân thực đến rùng mình.
Han Wangho không thể ú ớ, gã ta đang cưỡng hôn anh. Anh cũng chẳng thể giãy ra khỏi vòng tay vững chãi như kìm sắt mà chỉ có thể bất lực ngẩng lên, ngoan ngoãn để gã mút mát hai phiến môi đào.
Gã ép anh phải mở miệng để thô bạo luồn lưỡi vào trong, nước bọt vì động tác cắn nuốt hung hăng mà không thể nuốt trở vào chảy xuống cằm... Han Wangho bị rút dần không khí, đầu ngón tay bấu lên vải áo làm từ chất liệu trơn nhẵn, muốn làm gã đau nhưng có vẻ chẳng thấm tháp vào đầu. Bàn tay của gã đang lần mò đi xuống, sượt qua phần xương mu bằng phẳng rồi đến chỗ giữa hai chân.
"!"
Han Wangho hoảng hốt kẹp chặt đùi nhưng vô dụng, hôn môi chưa ngừng khiến anh không thể cùng lúc bảo vệ cả trên lẫn dưới. Quần ngoài thất thủ, ngón tay nóng hầm hập xoa nắn bộ phận sinh dục của anh qua quần lót. Chuyển động đi xuống càng sâu dưới đáy chậu, Han Wangho giãy giụa càng thêm kịch liệt.
Ngón tay thô kệch miết mở được rãnh thịt hiếm lạ xuất hiện trên cơ thể anh, và như thích thú vô cùng, gã tách những ngón tay và đi xuống càng sâu, đâm chọc vào một cái miệng nhỏ e lệ núp dưới hai cánh hoa mập mạp.
Không được!
Bí mật của anh... Han Wangho co rút người, gần như sắp sợ đến phát khóc-
Thì ngay lúc đó, anh choàng tỉnh.
Có thứ gì nằng nặng đè lên người. Han Wangho ngẩng phắt đầu và bắt gặp gương mặt ngủ say như chết của Choi Wooje. Tiếng ngáy khe khẽ vang lên rất gần, thi thoảng cậu còn chẹp miệng như đang ăn một món gì đấy rất ngon. Móng giò trắng trẻo vắt ngang ngực anh, vùi đầu anh vào lồng ngực ấm áp của cậu nhóc.
Tư thế ngủ phải nói là xấu (hổ) vô cùng tận.
Han Wangho đã cố tình nằm sát mép giường và chừa lại cả vùng trời mênh mông cho cậu, nửa đêm tỉnh dậy lại phát hiện mình tinh ý cùng thành công cốc, cậu nhóc theo bản năng tìm đến nguồn nhiệt ấm và ôm anh chặt cứng.
Bị cậu ôm chặt như gấu bông, nói thật, còn không đáng ngượng bằng những gì đang diễn ra giữa hai chân anh lúc này.
Quần lót ươn ướt, nụ hoa thoáng chốc co rút khi được chủ nhân để tâm đến. Han Wangho kín đáo khẽ cọ hai đùi với nhau, cảm nhận được chút ướt át nhơ nhớp.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, Han Wangho vô thức sờ tay đến chỗ phía dưới của mình, sự nhớp nháp làm anh ngượng chín người, thế nhưng cơ thể lại nôn nao không chịu nổi. Rõ ràng nhiệt độ trong phòng không đến nỗi cao nhưng anh vẫn đổ mồ hôi lưng. Cảm giác thèm muốn được chạm vào, và đang được chạm vào khiến tiếng tim trong lồng ngực nhảy nhởn phấn khích, anh không tài nào vào giấc.
Hết cách. Anh nhẹ tay nhẹ chân hết sức mà chui khỏi cái ôm của Choi Wooje rồi trốn tiệt vào nhà vệ sinh...
-
"Ủa? Sao anh lại nằm ở bên đây?"
Choi Wooje ngủ một giấc không mấy yên ổn. Đồ ăn bỗng dưng mọc chân chạy mất hút làm cả giấc mơ của cậu bỗng hóa thành một buổi chơi trốn tìm mệt nghỉ.
Sau khi thức dậy mà vẫn còn mắc kẹt trong căn hộ ngày hôm qua, Choi Wooje cũng không có nhiều biểu cảm đặc sắc mà chỉ toàn vương vấn nhớ thương đồ ăn.
Cậu phát hiện mình đang nằm ở mép giường trong còn Han Wangho lại nằm cách cậu cả một Kim Geonwoo ở phía đối diện, có nghĩa là họ đang nằm ở vị trí của nhau trước khi chìm vào giấc ngủ. Đội trưởng của cậu đã tỉnh từ lâu, Choi Wooje nhận ra đuôi mắt và gò má anh hơi hồng hơn bình thường thì phải? Không thấy quầng thâm mắt đâu, chứng tỏ anh vẫn ngủ được...
"Hôm qua anh dậy uống nước, lúc vào phòng thì em đã chiếm nửa giường của anh rồi."
Choi Wooje nghe vậy thì thu lại ánh mắt, ngượng ngùng gãi đầu, "À, tướng ngủ của em hơi xấu."
Han Wangho không hé răng nửa lời về tư thế khó nói của họ đêm qua, chỉ phẩy tay tỏ ý đừng bận tâm.
Trong tình cảnh bình thường thì có lẽ anh còn có hứng bông đùa qua lại, nhưng nghĩ đến chuyện họ sắp làm khiến anh sượng sùng hết cả sống lưng. Rất may là phần đêm còn lại, cậu nhóc không lăn lộn tìm kiếm nguồn nhiệt nữa mà vùi đầu vào gối ngủ thẳng đến sáng.
"Wooje đi đánh răng rửa mặt đi. Chúng ta- anh nghĩ là chúng ta cần phải thực hiện nhiệm vụ trước khi ăn sáng."
Ngày hôm qua, hệ thống chỉ cung cấp khẩu phần ăn đủ cho một bữa. Nói cách khác, nó buộc hai người dùng phải thúc đẩy thanh tiến độ để được cấp phần thưởng. Lúc nãy Han Wangho đi qua phòng khách, màn hình TV vẫn đang đếm ngược từng giây như đang nhắc nhở họ.
Còn chín tiếng mới đến hạn chót, nhưng nếu không hoàn thành sớm thì có thể sẽ đói mốc ra đây. Với một đứa sống để ăn như Choi Wooje khác nào tra tấn?
Choi Wooje cũng đọc ra điều đó từ trong đôi mắt anh. Nét ngái ngủ đã rời đi, cậu bảo anh chờ mình một chút.
Trong chốc lát, cửa nhà vệ sinh đóng vào lại mở ra. Choi Wooje thấy anh đang uống từng ngụm nước nhỏ, một biện pháp người ta hay dùng để nuốt luôn sự căng thẳng xuống dạ dày. Cậu lặng lẽ đi đến sau lưng anh và cất tiếng gọi:
"Anh ơi."
"Ừ?"
Han Wangho đứng dậy rồi chỉ xuống giường, "Em ngồi anh đứng thì thuận tiện hơn đấy, em thấy sao?"
Vậy nên trong phòng ngủ mới có cảnh Choi Wooje ngồi thẳng lưng với chân hơi mở y như một quân nhân, Han Wangho đỡ gáy cậu, cậu nhìn anh từ phía dưới lên.
"Nhắm mắt được không?"
Choi Wooje nghe lời nhắm tịt mắt.
Han Wangho buồn cười, "Không cần nhắm gắng sức như vậy đâu..."
"Dạ."
Khoảnh khắc chờ đợi là lúc làm người ta hồi hộp.
"Wooje đã từng hôn ai chưa?"
Câu hỏi đột nhiên bật ra trong bầu không khí ngượng ngùng, trước cả khi Choi Wooje kịp đưa ra đáp án thì Han Wangho cũng có suy đoán của mình rồi.
Một cậu nhóc 21 tuổi nhưng vẫn luôn là út cưng, sống với game 24/7, nhìn mặt giống đực đều đặn hơn quang hợp thì chỉ có thể trả lời rằng:
"Em chưa có người yêu ạ."
Biết ngay mà.
"Chưa có người yêu cũng có thể hôn môi người khác."
Choi Wooje lắc đầu, ti hí, "Em không dám làm vậy đâu. Anh Wangho biết tính em mà."
Han Wangho biết, nên anh tin.Vậy mà mình lại là nụ hôn đầu của thằng bé. Cái cảm giác vinh dự đến không đúng lúc này khiến anh không biết nên phản ứng thế nào.
Thôi thì chịu khổ một chút em ạ.
Anh không hề biết là Choi Wooje đang trộm có suy nghĩ, thế cũng chẳng sao đâu.
Cậu đã lén lút quan sát bờ môi hồng hào của Han Wangho nhiều lần, vừa mọng vừa mềm nên tuyệt đối không phải thiệt thòi. Hơn nữa, Choi Wooje cũng là thanh niên thế kỷ 21, cậu không có ý định thủ thân như ngọc, cũng không kỳ thị hôn môi với đàn ông.
Được hôn môi với Han Wangho cũng không tính là thiệt.
-
Nhiệm vụ là phải hôn sâu, là kiểu lưỡi chạm lưỡi, nước bọt hòa nước bọt. Han Wangho từng là đối tượng thí nghiệm trở ra rồi nên cũng nắm được phiên phiến cách làm.
"Đừng nín thở, thả lỏng hàm, cứ làm theo những gì anh làm, ok?"
Han Wangho chỉ đạo như trên sàn đấu, anh nhận được tín hiệu đồng ý của Choi Wooje rồi mới hành động. Mùi hương thuộc về cậu tràn ngập trong xoang mũi, môi anh chậm rãi áp lên môi cậu em nhỏ tuổi... Anh nhẹ nhàng mút mát hai phiến môi như lời chào.
Choi Wooje dạn dĩ hơn anh tưởng, cậu không ngồi ngay đơ ra đó như khúc gỗ mà cũng bắt nhịp để phối hợp. Trước hết là mơn trớn nhẹ nhàng, sau đó chiếc lưỡi ẩm ướt của anh mới tiến dần tới liếm láp. Anh khéo léo không để răng mình va chạm với hàm răng của cậu, lưỡi dò dẫm chui vào khoang miệng còn vương mùi kem đánh răng.
Choi Wooje bắt chước theo, lưỡi của họ tìm thấy nhau trong một khoảnh khắc, mặt lưỡi ram ráp ma sát với nhau, hương vị riêng tư cứ thế hòa trộn. Han Wangho cảm nhận được cậu rụt lại, anh không dám ép uổng cậu nên hơi tách ra, không nghĩ Choi Wooje lại rướn lên và đuổi theo động tác của anh. Chiếc lưỡi của Han Wangho mềm mại thơm tho như chính anh, khi quấn quýt với lưỡi cậu sẽ gây ra cảm giác tê dại đầy hưng cảm.
"Ưm..."
Những ngón tay sau gáy vẽ vòng tròn, vừa như muốn cậu thả lỏng mà cũng vừa như vô tình dụ dỗ. Ai dạy anh quyến rũ người ta thế này đây? Choi Wooje thả lỏng vai nhưng lại siết lấy vải quần trên đùi như ngăn cản mình túm anh vào lòng, cởi sạch quần áo của anh, nắm tóc ấn người xuống giường để thỏa mãn con thú đã ngửi thấy mùi thịt thơm lừng.
Tiếng nước bọt chầng chậc văng vào tai nghe đầy mờ ám và dụ dỗ, khiến cậu không nhịn được mút mát từng chút ngon ngọt từ khoang miệng anh. Han Wangho ép xuống khiến môi lưỡi của họ đụng vào nhau càng thêm sâu sắc.
Nụ hôn này mang xúc cảm mùi mẫn mà Choi Wooje những tưởng có thể hữu hình hóa, kích thích hơn hẳn loại hôn hít công nghiệp trong phim khiêu dâm. Khi bạn đã bị câu dẫn mà chìm đắm hoàn toàn, 90 giây tưởng chừng dài mà lại ngắn, lúc nó thật sự trôi qua trái lại làm bạn tiếc hùi hụi.
Âm thanh máy móc ghi nhận nhiệm vụ thành công vang lên bên tai hai người vừa dứt là Han Wangho ngay lập tức rời đi mất.
Cá đã bị mê hoặc chuẩn bị cắn câu, vậy mà lưỡi câu móc miếng mồi ngon mắt bỗng dưng lại biến mất trước cái miệng há rộng.
Choi Wooje nhất thời chưa thể tìm về lý trí, vô thức còn rướn cổ đuổi theo mật ngọt đê mê vừa được hưởng mà không kịp. Đôi mắt tròn trịa trân trân nhìn anh, hơi thở gấp rút khiến lồng ngực phập phồng bất ổn.
Gò má Han Wangho hồng càng tợn, vừa vì nụ hôn vừa vì ngượng nghịu. Anh lúng túng lùi về sau hai bước, mắt đảo tròng, ngón cái gạt đi chất lỏng óng ánh dính dấp bên khóe miệng.
Im lặng bao trùm đầy xấu hổ. Ánh mắt của Choi Wooje nhìn anh kỳ lạ hết sức, Han Wangho cảm thấy hơi áp lực.
Khoảng lặng vừa căng thẳng vừa ngột ngạt. Anh không biết phải nói gì thêm, rõ ràng anh là người chủ động hơn trong nụ hôn, cũng đã hôn ngấu hôn nghiến như thể đói khát động chạm. Bây giờ mới thấy ngại thì có phải là hơi muộn rồi không?
Nhưng Han Wangho không thể không ngại.
Môi thằng nhóc cũng như thằng nhóc, thật sự rất mềm...
"Đi ăn sáng thôi."
Suy nghĩ vừa chớm nở đã bị Han Wangho hốt hoảng vùi dập ngay lập tức. Anh cười gượng rồi lên tiếng trước khi gần như chạy trối chết ra khỏi phòng, bỏ lại một mình Choi Wooje cụp mắt nhìn xuống lòng bàn tay ướt mồ hôi trên đùi.
Choi Wooje phải thừa nhận mình đã phán đoán sai rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top