Lúc nộp bài xong, cậu bạn bàn trên dường như muốn nói gì đó với Hà Thanh nhưng lại thôi. Hà Thanh đứng đối diện cậu, nhưng cách một khoảng đủ để hai người không thể thì thầm với nhau được; cậu tựa vào cạnh bàn, mặt hướng ra cửa sổ, còn Hà Thanh dừng bước trên hành lang rồi nhìn cậu qua khung cửa đó.
"Cảm ơn nhé."
Cậu gật nhẹ đầu. Hà Thanh im lặng một lát, sau đó nhún vai.
🌸Tác giả: Tuyền Cửu Cửu🌸Editor: LT.🌸Nguồn convert: wikidth🌸Nhân vật chính: Diệp Thừa x Lê Thiên Thiên🌸Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hào môn thế gia, thật giả thiên kim, thị giác nữ chủ, HE.🌸Tình trạng bản gốc: Đã hoàn (55 chương)🌸Tình trạng edit: Hoàn(08/05/2022 - 02/06/2023)-✨ Mình không biết tiếng Trung, chỉ edit dựa trên bản cv nên chắc chắn sẽ có nhiều sai sót, mong mọi người thông cảm và góp ý nhẹ nhàng.✨Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả nên vui lòng không reup.✨Truyện chỉ được đăng tại Wattpad: @GauStore (chính văn) và group Tiệm nhà Gấu (phiên ngoại).❤️Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ❤️…
Tác giả: Thương Sanh (từ 01-17)Về sau: Tui 😤😤😤😊😊🤪Thể loại: 1vs1, caoH, Full 😙😙😙Lang kỵ trúc mã tới, vòng giường lộng thanh mai. anh trai trúc mã - thân cao chân dài, thân thể cường kiện, đương nhiên phần cứng càng là tốt đến ko thể tốt hơn. Bị ăn mạt sạch sẽ nguyên mãn càng là bị các loại dạy dỗ. Play tại công viên, phòng tập thể hình, siêu thị, dã ngoại, thậm chí khi hít đất cũng có thể chơi, tập yoga, phòng bếp..P/s: Tìm được bộ truyện " CaoH" rất thích định nhảy hố cày nhưng mà chỉ có bản dịch, " khô cằn" quá cày ko trôi nên thoy. Bỏ công edit lại cho " màu mỡ " xíu dễ cày...❤…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Chu Khởi thích một cô gái.Đang nghĩ làm sao để gạt người về nhà, cô gái kia lại tìm đến."Nghe nói anh rất nghèo? Một trăm đồng một đêm bao ăn ở, anh làm không?"Hắn nghĩ đến cái thẻ đen trong ví tiền, cùng vài tỷ cổ phiếu trong quỹ chứng khoán, tư thái lười biếng nhìn cô, ý vị thâm trường cười cười."Xin chào bà chủ."-Chu Khởi gần đây có chút không bình thường.Bộ đồ cao cấp biến thành hàng trên Taobao, XS mới đổi thành Nokia có thể đập hạch đào.Có người nói không có tiền có thể cho hắn mượn.Hắn lạnh lùng liếc mắt: "Con mắt nào của cậu thấy tôi không có tiền?"Sau đó, điện thoại vang lên, Chu Khởi nháy mắt ôn nhu, giọng điệu mang theo ý cười."Bảo bối, anh không có tiền gọi xe, em có thể tới đón anh không?"Vừa nói, vừa không chút để ý ném ví tiền vào trong nồi nước sôi.". . ."-Sau đó, Hứa Nùng vô ý phát hiện ra thân phận thiếu gia của Chu Khởi.Cô tức giận đá hắn, đòi ly hôn."Bảo bối, em đã nhìn thấy người thợ săn nào đem con mồi đã rơi vào lưới của mình tùy tiện thả chạy đi chưa?"Chu Khởi đem người áp chế ở trước người, nhẹ hôn môi cô, rồi nói với giọng điệu mạnh mẽ cùng chiếm hữu. "Muốn ly hôn? Trừ khi anh chết."--------------------------------------27/9/2019…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Author : JennyThể loại: nghiêm túc - người lớn Bộ truyện này mình tự viết nhé , nếu muốn chuyển thể hoặc đem truyện đi thì xin mình nha ~, chân thành cảm ơn mọi người nếu đọc ~~~~___________________________________________- NỘI DUNG : đọc => hiểu ^0^…