NHÓC ZOMBIE CHỈ MUỐN AN NHÀN THÔITên gốc: Cá mặn tiểu tang thiTác giả: Chỉ YTình trạng: Tác giả vẫn đang rặn từng ngày~Editor: Cô RùaThể loại: Đam mỹ, HE, kinh dị, hiện đại, vô hạn lưu, chủ thụ, du hành qua các phó bản rùng rợn và giải mã, truyện đọc thư giãn :))…
Tên truyện: Sau khi ly hôn em vẫn còn mặc áo khoác của anh.Tác giả: Bất Vấn Tam Cửu | Edit: MuốiThể loại: Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, gương vỡ lại lành, tình hữu độc chung, ảnh đế công x tác giả thụ..Tình trạng: Chính văn hoàn.Không được phép repost, chuyển ver. ★ GIỚI THIỆU ★Nguyên Dã kết hôn cùng ảnh đế Phương Thiệu Nhất được mười năm, cuối cùng lại tới cục dân chính nộp đơn ly hôn, sổ hồng nay thành sổ xanh. Ngày trước kết hôn thì rầm rộ thông báo với thiên hạ, bây giờ ly hôn lại giấu lại giếm, cũng không ai dám hé lời.…
Sẽ như thế nào nếu bạn bị nhà ép buộc cưới hỏi và chồng bạn lại là một tên biến thái đáng ghét?Fic đầu tay nên mong mấy bạn có chuyển ver nhớ hỏi ý kiến mình (mặc dù mình nghĩ không ai lấy fic mình chuyển ver đâu)…
- Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai cô- Anh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nào! ( ̄△ ̄) - Cô như đang lảng tránh điều gì đó- Tôi không đùa - Vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc - Vậy do tôi nghe nhầm- Người như tôi. . .cô không thích sao? - Anh có chút ngạc nhiên - Anh nghĩ người như anh tôi phải thích ư? ~( ̄~ ̄)~ Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếng: - Tôi sẽ chứng minh. . . cô cũng thích tôi !…
TÊN GỐC: 暴君的独宠TÁC GIẢ: DIỆP VŨ SẮCNGUỒN: TỶ MUỘI DƯƠNG DƯƠNGTHỂ LOẠI: Xuyên không, ngược, sắc tình, HE.EDIT: Dương tỷ (Meomeomeo)Biên tập: Mama Tổng QuảnCác bạn hãy theo dõi fanpage của Mama để đề phòng có lúc wattpad bị lỗi không thể up chương mới được nha!https://www.facebook.com/BanhTroiChannel/---------------Văn án:Hắn tóm chặt vòng eo của nàng, nói lạnh lẽo, "Ngươi đã tự xưng là dâm phụ, trẫm sẽ để cho tất cả mọi người trong cung cùng thưởng thức, dìm xuống hết mọi chuyện.".***Nàng là một giáo viên dạy múa giỏi, khi hôn mê, lại phát hiện ra chân tay mình không còn sức lực, toàn thân khô khát, một người đàn ông đang nằm trên người nàng bận rộn, càng bi ai hơn nữa là, trong ngoài cơ thể nàng đều như bốc lửa.Song thân bất do kỷ lại ôm lấy hắn, cũng không nhìn thấy dung mạo của người đàn ông này mà lại trầm luân trong bể hoan ái.Lúc tỉnh lại, cả người đều đau nhức, lại bị người ta quàng lên người tội dâm đãng, tư thông, rồi bị người ta đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc thanh lâu. Vì bảo vệ mình và nương, nàng quyết định tự mình kiếm tiền sinh sống.Lại đem lầu Tiêu Tương trở thành nơi người người ném tiền vào như nước, biểu diễn ca múa, giải trí tiêu khiển biến thành một câu lạc bộ đêm duy nhất nổi tiếng ở cổ đại.Nổi danh tên tuổi "Diệp Vũ Sắc", danh tiếng nàng lan xa, trở thành một cô gái có phong thái thần bí nhất mà già trẻ ai ai cũng tranh đoạt.(Còn tiếp....)…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…