2.

Mọi thứ bắt đầu với sự im lặng tột cùng, một loại câm lặng đáng sợ của hư vô. Cảm giác ngạt thở ban đầu, sự hỗn loạn tột độ khi nước tràn vào phổi, và tiếng gào thét của bạn bè... tất cả dường như chỉ là một giấc mơ tồi tệ nào đó. Nam mở mắt ra.
Cậu thấy mình đang lơ lửng, nhẹ bẫng giữa một làn nước xanh biếc, trong vắt như pha lê. Ánh sáng từ phía trên cao – nơi cậu vừa rơi xuống – không phải là ánh mặt trời bình thường, mà là những tia sáng lung linh, khúc xạ thành bảy sắc cầu vồng, xuyên thấu qua làn nước, soi rọi xuống những rặng san hô rực rỡ chưa từng thấy trên đời.
Cậu cuống cuồng nhìn quanh, xoay người trong không gian không trọng lực. Đâu rồi tà váy trắng? Đâu rồi nụ cười dịu dàng của An mà cậu đã chắc chắn mình vừa nắm lấy ngay trước khi bóng tối ập đến?
Và rồi, cậu nhìn thấy cô.
An đang đứng giữa một rừng hải quỳ đang nhẹ nhàng đung đưa, tà váy trắng tinh khôi của cô lan tỏa trong nước như những cánh hoa lay động. Nam cảm thấy tim mình đập mạnh – một cảm giác hồi hộp, hạnh phúc và nhẹ nhõm đến tột cùng. Cậu tin rằng mình đã cứu được cô. Cậu tin rằng sự tồn tại của cô ở đây là minh chứng duy nhất cho chiến thắng của tử thần.
"An!" – cậu vươn tay ra, một nỗ lực tuyệt vọng để chạm vào cô lần nữa.
An khẽ quay lại. Gương mặt cô vẫn dịu dàng, đôi mắt cô sâu thẳm như mặt biển tĩnh lặng lúc hoàng hôn. Cô mỉm cười, một nụ cười mà Nam đã khắc sâu vào tâm khảm. Không có sự đau đớn, không có vẻ hoảng sợ của khoảnh khắc bị sóng cuốn đi. An ở đây, an toàn, hoàn hảo và vĩnh cửu.
Nhưng ngay khi Nam tiến lại gần, ngay khi đôi bàn tay của họ sắp chạm vào nhau, một sự biến đổi kinh hoàng bắt đầu diễn ra.
Nụ cười rạng rỡ của An bỗng chốc đông cứng lại. Gương mặt thanh tú của cô trở nên nhợt nhạt, tái mét, làn da trắng hồng biến thành một màu xanh xám lạnh lẽo của xác chết. Đôi mắt long lanh bỗng chốc trở nên vô hồn, mờ đục, như thể ánh sáng của sự sống đã vĩnh viễn tắt ngóm.
Tà váy trắng tinh khôi bắt đầu rách nát, tan chảy thành những dải lụa mờ ảo hòa vào nước biển đục ngầu. Mái tóc dài của cô không còn bồng bềnh, mà trở nên xơ xác, bết chặt vào gương mặt đã biến dạng bởi sự phân hủy tàn khốc. Từ đôi môi cô, thay vì những bong bóng khí li ti, là một dòng nước đen đặc trào ra, mang theo mùi hôi thối của sự chết chóc.
Nam kinh hoàng. Cậu vội vàng lùi lại, đôi tay run rẩy, lồng ngực thắt lại như có ai đó đang siết chặt. Không! Đây không thể là An!
Nhưng bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó.
Một tảng đá lớn, sắc nhọn, đen kịt như một cái miệng khổng lồ của một sinh vật sống, bất ngờ từ phía trên ập xuống. Nó không rơi, mà như một bàn tay vô hình nào đó, cố gắng túm lấy cơ thể lơ lửng của cô. Tảng đá đó lao vào cô, nghiền nát gương mặt, nghiền nát cơ thể thanh mảnh của An trong một nỗ lực tàn bạo để xóa bỏ sự tồn tại của cô.
Nam gào lên trong tâm tưởng. Cậu cuống cuồng bơi lại, đôi tay quờ quạng trong làn nước để cố gắng ngăn cản tảng đá đó, nhưng cơ thể cậu như bị liệt. Cậu chỉ có thể đứng đó, tận mắt chứng kiến người mình yêu bị nghiền nát dữ dội, bị cái chết hiện hình ngay trước mắt mình.
An biến mất. Không còn tà váy trắng, không còn nụ cười dịu dàng, không còn gương mặt thanh tú. Chỉ còn lại một khoảng không vô định, trống rỗng và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Chỉ có những nhành san hô sắc nhọn vươn mình ra như những ngón tay khô héo của một kẻ lạ mặt nào đó, cố gắng túm lấy cơ thể lơ lửng của Nam.
"Không thể nào. Cô ấy phải ở đây. Cô ấy đã hứa sẽ đợi mà."
Một nỗi hoảng loạn dâng lên tận cổ họng. Nam bắt đầu bơi điên cuồng. Cậu lướt qua những hẻm đá ngầm tối tăm, qua những khe vực sâu thăm thẳm, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Cậu đuổi theo mọi bóng hình mờ ảo, bơi đến kiệt sức, chỉ để nhận ra đó là một đàn cá bạc, hoặc một tấm lưới đánh cá rách nát trôi dạt dưới đáy biển. Mỗi lần hy vọng bùng cháy, là một lần sự trống rỗng trong thế giới của cậu lại càng lớn hơn.
An đã biến mất, và cùng với đó, Nam cũng đang dần biến mất vào trong chính vực thẳm mà cậu tự vẽ ra. Cái chết đã hiện hình ngay trước mắt, và Nam đã hoàn toàn chìm đắm vào trong chính bi kịch mà mình đã tự tay kiến tạo.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #hư