Chapter 38
Sau khi YoonHa đã trấn tĩnh lại, TaeHyung đưa cho YoonHa một cái túi giấy, trong túi là một bộ đầm mà KyungAh đã đi mua lúc sáng.
- KyungAh đâu – YoonHa dòm xung quanh.
- JiMin đã đưa cô ấy về nhà rồi.
- Tối qua... - YoonHa muốn hỏi chuyện tối qua sau khi cô ngủ say nhưng nhớ lại gương mặt xấu xa của giám đốc Oh cô lại không thể nào mở lời.
TaeHyung bước đến ôm chặt YoonHa.
- Hãy quên hết chuyện tối qua đi. Anh sẽ không để em xảy ra chuyện nữa. Từ nay anh sẽ bảo vệ em.
Nhưng YoonHa đã đẩy TaeHyung ra, cô không muốn anh chạm vào thân thể ô uế của mình. Cô nhìn thấy gương mặt đau khổ của TaeHyung lúng túng nói:
- Em muốn đi tắm .
- Để anh dìu em.
Lần này cô không đẩy anh ra. Cô không muốn làm anh đau khổ hơn. Phần thì cô vẫn còn choáng.
TaeHyung đưa YoonHa đến phòng tắm thì đến ghế sofa ngồi. Cậu ngã người nhắm mắt thở dài.
Thật may là YoonHa không bị xâm phạm, nếu không thì trái tim nhỏ bé của cô liệu có còn chịu đựng được nữa không.
Khi YoonHa bước ra đã thấy trên bàn bày sẵn mấy dĩa thức ăn thơm lừng. TaeHyung thấy cô ra lệnh:
- Lại đây.
YoonHa ngoan ngoãn bước đến bên cạnh, TaeHyung nắm tay YoonHa kéo cô ngồi bên cạnh cậu.
- Mau ăn đi, tối qua tới giờ em vẫn chưa ăn gì phải không.
YoonHa gật đầu nhưng bây giờ cô không có tâm trạng ăn uống.
- Em không muốn ăn, em muốn đến bệnh viện thăm mẹ.
YoonHa thở dài buồn rầu, cô phải trả số tiền lại cho giám đốc Oh, vậy thì tiền phẫu thuật của mẹ cô...
- Các bác sĩ đang tiến hành mổ cho mẹ em. Bây giờ có đến thì cũng không gặp được mẹ đâu. Em ăn xong rồi hãy đến cũng được.
- Mẹ em đang được mổ à. Nhưng mà em ....
YoonHa định nói em vẫn chưa có tiền trả cho chi phí mổ nhưng cô đành im lặng.
- Yên tâm đi, anh đã trả toàn bộ chi phí cho ca phẫu thuật của mẹ em rồi.
- Anh ....- YoonHa nhìn anh vừa kinh ngạc, vừa cảm kích.
- Mau ăn đi. Nếu không anh không cho em đến bệnh viện đâu.
YoonHa đành ngoan ngoãn ngồi ăn trong cái nhìn trìu mến của TaeHyung, cậu gắp đồ ăn liên tục cho cô, trong khi mình chỉ ăn qua loa mà thôi. Nhìn YoonHa ăn ngon miệng, cậu đã thấy no rồi.
Khi cửa thang máy mở ra, một đôi nam nữ cực kì xứng đôi bước ra, họ làm những người xung quanh phải phát ghen.
Mấy cô tiếp tân vẫn không khỏi nhìn chằm chằm vào cô gái may mắn được chàng công tử nhà Kim hết lòng chăm sóc. Chuyện anh vì cô mà đánh cho giám đốc Oh một trận đã truyền tai rất nhiều người. lại còn chuyện, anh và cô gái ấy ở cùng phòng với nhau cả đêm cho tới sáng thì chắc mối quan hệ của hai người không tầm thường.
Xưa nay vẫn biết TaeHyung là một công tử hào hoa nhưng không phong lưu. Khách sạn này là của gia đình cậu ấy nhưng chưa hề thấy cậu ấy bước chân vào đây huống hồ là có một cô gái bên cạnh.
Nhưng người ngạc nhiên hơn hết là quản lí So. Cả một đêm ông ta không dám về nhà. Ông ở lại để xem TaeHyung có yêu cầu gì thì đáp ứng ngay lặp tức.
Những yêu cầu của anh đều được ông đích thân đem đến. Ông không khỏi ngạc nhiên khi thấy TaeHyung lại ân cần chăm sóc cô gái xinh đẹp đi cùng giám đốc Oh một cách chu đáo. Ông cảm thấy nhẹ nhõm là giám đốc Oh chưa làm gì cô ấy nếu không thì ông sẽ khó sống.
Nhìn thấy cậu dìu cô gái một cách nhẹ nhàng, quản lí So đã hiểu cô gái này vô cùng quan trọng thế nào với TaeHyung. Ông nhớ lại dáng vẻ hầm hầm đầy tức giận của TaeHyung khi đi vào khiến cho ông toát cả mồ hôi. Cứ nghĩ cậu ta sẽ giết giám đốc Oh ngay tại chỗ không ngờ cậu lại lôi lão ta xuống lầu mà dần một trận như vậy.
Ây za, chuyện này không biết có nên thông báo lại với ông bà chủ tịch hay không nữa. Nếu thông báo thì sau này khách sạn này rơi vào tay TaeHyung thì ông khó sống, còn nếu không thông báo thì ...Cái nào cũng là đường cụt cho ông, ông lắc đầu xua tay, từ từ nghĩ vậy.
Sau khi biết ca mổ của mẹ mình thành công, YoonHa vui mừng rạng rỡ. Cô nhìn nét mặt thanh thản của mẹ sau ca mổ cảm thấy thật hài lòng. Cô chạy đến nói với TaeHyung:
- Cảm ơn anh, nhờ anh cho mượn tiền nên mẹ em mới được mổ kịp thời, giảm đi đau đớn. Em sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền trả cho anh.
Nhưng TaeHyung ranh ma nói:
- Nhưng anh muốn em trả ngay bây giờ.
YoonHa nghe vậy thì lo sợ , cô run run nói:
- Bây giờ thì em không có tiền để trả anh...
TaeHyung đã tiến sát vào YoonHa, ép cô vào tường, một tay vịnh tường , cậu kề mặt sát tai cô. Hơi thở anh phả lên tai cô nhồn nhột khiến cả người cô co lại, gương mặt của TaeHyung lúc gian xảo lại càng quyến rũ, trái tim của cô đập loạn cả lên.
- Vậy thì trả bằng thân xác.
Lần này vẻ lúng túng của YoonHa lộ rõ . gương mặt cô chuyển từ trắng bệch sang ửng hồng e thẹn.
- Đi thôi.
TaeHyung kéo tay YoonHa lôi đi, đâu hay là gương mặt ửng hồng của cô đang đỏ bừng lên như một ngọn lửa.
TaeHyung chở YoonHa về căn nhà cũ của cô mà cậu đang sống. cậu mở cửa vào rồi đi thẳng lên lầu về phòng mình. YoonHa âm thầm đi sau.
Vào đến phòng của TaeHyung, cả người YoonHa run lên, cô thấy TaeHyung đang tiến lại gần mình, cô sợ hãi nói:
- Em muốn đi tắm trước đã.
Nói rồi cô quay lưng ra cửa định tháo chạy nhưng TaeHyung đã đưa tay chặn cửa lại. Bàn tay của YoonHa trở nên lúng túng. TaeHyung tiến sát lại, ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng mình. YoonHa thấy mình không còn chút sức lực nào hết.
Anh thì thầm sau gáy cô, khiến cho những sợi tóc tơ ở đó dựng cả lên.
- Tắm ở đây đi phòng anh cũng có phòng tắm mà. Em biết rõ mà phải không.
Vậy là YoonHa không thể thoái thoát được rồi, cô run rẩy nói:
- Để em vào tắm đã.
- Chẳng phải lúc nãy em đã tắm ở khách sạn hay sao.
- Nhưng bây giờ em muốn tắm lần nữa.
Cô vùng vẫy muốn thoát ra nhưng lại càng bị siết chặt, nhưng rồi TaeHyung cũng nới lỏng tay, YoonHa nhanh chóng chãy vào phòng tắm đóng cửa lại. Cô cảm thấy tim đập bình bịch, cô thở hổn hển cố lấy lại hơi sức vừa tan biến của mình.
YoonHa đâu hay là bên ngoài có kẻ đang ôm bụng lăn ra cười thích thú khi trêu trọc cô, càng không biết bộ dạng đáng yêu đó của cô khiến cho người khác muốn phạm tội. Nếu TaeHyung không buông tay cho cô bỏ chạy thì cậu sẽ không còn tự chủ được nữa.
Khi YoonHa bước ra, trên người cô khoác chiếc áo tắm của TaeHyung, YoonHa ngượng ngùng nói:
- Bộ đồ lúc nãy đến bệnh viện nên em thay cái này đỡ.
TaeHyung đang nằm ngả lưng dựa tường trên chiếc giường trải ga trắng muốt, trong cậu thật quyến rũ. Cậu vẫy tay bảo:
- Lại đây.
YoonHa run rẩy tiến lại gần bên cạnh giường, TaeHyung ngồi nhổm dậy kéo tay YoonHa, rồi đè cô ngã xuống giường. Mắt cậu nhìn cô đầy cuốn hút, tim cô càng đập mạnh như muốn nhảy khỏi lòng ngực, TaeHyung từ từ đưa sát gương mặt cậu vào mặt cô. YoonHa cảm nhận từng đợt hơi thở ấm áp của anh phả trên ngực cô
YoonHa sợ hãi nhắm mắt lại nhưng một giây, hai giây ....cô chẳng thấy có chuyện gì xảy ra. Từ từ hé mắt cô thấy TaeHyung đang nhìn cô cười. Rồi cậu lăn qua một bên giường ôm lấy bụng cười nghiêng ngả.
YoonHa mới nhận ra thì ra nãy giờ là anh đang trêu cô. Kim Tae Hyung đáng ghét báo hại cô phải lo lắng .
- Thì ra đầu óc em lại đen tối như vậy.
Anh cười trêu trọc cô.
YoonHa thẹn cả người trách:
- Tại anh chứ bộ, đòi người ta phải trả bằng thân xác.
- Anh nói trả bằng thân xác là bắt em phải đến đây làm việc cho anh như dọn dẹp, nấu cơm cho anh thôi. Chỉ tại em nghĩ bậy mà thôi.
- Anh thật là đáng ghét mà – YoonHa chộp lấy tay TaeHyung cắn mạnh, lần này người bị đè xuống là anh

———————————————————————————
Các mẹ cho bé lên top nàoooo 💋🙏🙏🙏💋
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top