Tác giả: Yên Tử (胭子) (Quyển 1 : Gửi ngài kim chủ sâu không lường được) Thể loại: đam mỹ, giới giải trí, 1×1, khế ước tình nhân, ôn nhu quỷ súc công x nhị hóa nhân thê thụ, hài, ấm áp Nguồn: Hạ Nguyệt Edit: Ngáo Link: https://tongthudainhan.wordpress.com/dang-lam-gui-cau-nghe-si-ngoc-nghech-dang-yeu/ Văn án: Bạch Ân là là một gã thần kinh hết thuốc chữa, ông từng nghĩ mình sẽ cứ thần kinh mà sống như thế mãi. Cho đến khi - ông gặp một con thú ngốc ngốc. Trịnh Hòa (⊙-⊙): "Bạch tiên sinh, Bạch tiên sinh! Cơ bụng của ông chạy đâu rồi?? Sao em không thấy?!" Bạch tiên sinh: "Bởi vì em đang sờ lưng tôi....." *repost chưa xin phép tác giả và editor*…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Tác giả: Thương Sanh (từ 01-17)Về sau: Tui 😤😤😤😊😊🤪Thể loại: 1vs1, caoH, Full 😙😙😙Lang kỵ trúc mã tới, vòng giường lộng thanh mai. anh trai trúc mã - thân cao chân dài, thân thể cường kiện, đương nhiên phần cứng càng là tốt đến ko thể tốt hơn. Bị ăn mạt sạch sẽ nguyên mãn càng là bị các loại dạy dỗ. Play tại công viên, phòng tập thể hình, siêu thị, dã ngoại, thậm chí khi hít đất cũng có thể chơi, tập yoga, phòng bếp..P/s: Tìm được bộ truyện " CaoH" rất thích định nhảy hố cày nhưng mà chỉ có bản dịch, " khô cằn" quá cày ko trôi nên thoy. Bỏ công edit lại cho " màu mỡ " xíu dễ cày...❤…
Nữ chủ cầu buông tha [xuyên thư]Tác giả: Lê Lê Lê Lê ThiểuTổng chương raw: 99 chương + 2 phiên ngoạiEditor: AncellaCp chính: Ngôn Âm x Y MặcThể loại: xuyên thư, nữ chủ x nữ phụ (xuyên thư), tu tiên, tu chân…
TRÙNG SINH CHI THƯƠNG LAMTrước hôn nhân, cô yêu anh, nhưng anh không yêu cô.Sau khi kết hôn, cô vẫn luôn cố gắng lấy lòng anh, anh vẫn cố chấp không yêu cô. Lúc còn trẻ, cho rằng chỉ cần bền lòng, cho dù tâm địa anh có sắt đá như thế nào, cô vẫn có thể làm anh trở nên dịu dàng. Thì ra vẫn là cô xem trọng chính mình, đánh giá anh quá thấp.Triển Mộ - người đàn ông này, không yêu chính là không yêu, cho dù cô có quỳ trước mặt anh cầu xin anh, anh cũng không yêu cô. Đạo lí này, sau khi cô chết mới có thể hiểu được.Thật lòng trả giá nhưng lại đổi lấy kết cục chìm trong biển lửa và tuyệt vọng. Cô thua, cô đầu hàng, nếu như có một lần, nhất định cô không chấp nhất.Triển Mộ, lần này em buông tay anh, cũng buông tha cho chính mình.*Nghe nói bộ này khá nặng.Nghe nói nam chính nuốt luôn tro cốt của nữ chính.Nghe nói nam chính là một thằng tra nam, biến thái không thể cứu rỗi và yêu một cô bé nữ chính mắc hội chứng tự bế và Hội chứng Stockholm, ai không nuốt nổi độ tra nam kiếp trước và sau trùng sinh của nam chính + nữ chính ngốc bị cưỡng ép nhưng không phản kháng do sợ, xin hãy ra ngoài, chân thành khuyên luôn á!(Cả hai đều trùng sinh nhưng không cùng thể điểm)…