Tên gốc: 穿成天才炮灰他小姨妈 - Trở thành dì nhỏ của pháo hôi thiên tàiTác giả: 秦皇 - Tần HoàngEditor: Kỷ Kỷ, UwUBìa: trucdapiscesThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết 🕊️ , Xuyên thư , Làm giàu , Hào môn thế gia , Vườn trường , Sảng văn , Pháo hôi , Kim bài đề cử 🥇 , Ngược tra , Vả mặt , 1v1Nguồn: Tấn Giang, Wikidich14.7.2021 mở hố.Đã đặt gạch, vui lòng không re_up ❌❌…
Dành cho những fan ZoSan và ngoài ra cũng có allSan Nguồn trên : pixiv và twitter Tất cả dou điều thuộc quyền sở hữu của các tác giả trên pixiv và twitter Truyện này tự dịch theo bản năng 100% nên sẽ không đúng…
Tác Giả : Chá Mễ ThốThể loại : Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ cường, 3S, HESố Chương : 98Trạng Thái : FULLNguồn: bachthienlau.wordpress.com~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~-Nữ nhân chết tiệt, ngươi thế nhưng gạt ta! Yến vương gắt gao nắm lấy tay của bạch y nữ tử, ép nàng đối diện với chính mình.Nữ tử trước mắt làm cho hắn mê muội. Chợt tinh thông, cho đến bây giờ, hắn mới biết thì ra mình là người bị bỡn cợt, một cỗ buồn bực dâng lên trong đầu, lần này hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.Giương mắt, thì ra là Vương gia chồng trước, nữ nhân nào đó cười lạnh, ánh mắt hờ hững -Yến vương chẳng lẽ là muốn cưỡng bức dân nữ trên đường-Ngươi là phi của Bổn vương! Sinh là người của ta, chết cũng là người của ta! -Thật có lỗi....Hạng Quân Vãn còn chưa mở miệng, Vương nào đó bị người một cước đá bay, một đôi tay hữu lực bao lấy quanh hông của mỹ nhân.-Nương tử, người ta chỉ mới rời đi một lát, nàng đã bắt đầu hái hoa ngắt cỏ, thật sự không an phận!-Khốn kiếp, là ai? Yến vương chật vật đứng dậy, nhìn đến nam tử như thiên tiên bên cạnh bạch y nữ tử, nghẹn họng nhìn trân trối. Lại là hắn?…
Hãn PhuTác giả: Ni Tử (Neleta)Chuyển ngữ: Mộc NhiênThể loại: cổ trang, chủng điền, 1v1, sinh tử, sủng, xuyên việt, không gian, ôn nhu trầm ổn công x cường hãn thụ, HETình trạng truyện: HoànTình trạng dịch: Đang dịchGiới thiệu: Thiệu Vân An, từ một thanh niên cao phú soái ở hiện đại, ngoài ý muốn mà trọng sinh về xã hội cổ đại mấy ngàn năm trước, cùng hai con riêng của trượng phu an ổn sinh hoạt. Đôi lời của chủ nhà: Mộc Nhiên không biết tiếng Trung, mình tổng hợp nhiều nguồn qt rồi dịch lại nên dĩ nhiên sẽ không đảm bảo bám sát một trăm phần trăm bản gốc. Hơn nữa, mình còn thay đổi một số từ ngữ, cách diễn giải mà mình thấy hợp lý. Cuối cùng, truyện mình mới chỉ dịch sơ qua một lần nên lỗi chính tả, ngữ pháp, câu cú lộn xộn là không thể tránh khỏi, mong mọi người đừng quá để ý. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và nhớ ủng hộ kênh audio của mình trên Youtube nhé! Thank you! hí híLink: https://www.youtube.com/channel/UCVDlGohANNhI9euhGiSfW-A…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…