Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad xanhnuocbien và wordpress xanhnuocbien.wordpress.com. Mọi trang web khác đều là hàng ăn cắp!Bản edit chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng KHÔNG REPOST, KHÔNG CHUYỂN VER!*Lưu ý: Bản trên wattpad sẽ không sửa lỗi/không beta. Khuyến khích đọc trên wordpress để có trải nghiệm tốt hơn.…
Tên Hán Việt: Thời quang bất thính thoạiTác giả: Mộng Tiêu NhịTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 100 chương + 12 ngoại truyệnThể loại: Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Đô thị tình duyênBìa: ZanNữ chính độc thoại:"Khi còn nhỏ, em luôn muốn được cùng họ với anh, muốn giống như họ mặc váy công chúa, muốn được giống như bọn họ được gọi anh là anh trai.Sau này, em cũng được như mong muốn của mình.Đến lúc ấy, em lại ghét nhất giữa anh và em không có gì ngoài một cái họ."Thời Quang muốn cho Thời Cảnh Nham biết tâm ý của mình, vì thế đem đoạn tình đơn phương ấy viết ra giấy dán trên cửa phòng ngủ của Thời Cảnh Nham, lại viết thêm hai câu:" Có muốn biết tại vì sao em ghét mình cùng họ với anh không? Nếu như anh muốn biết, em sẽ cố gắng nói cho anh nghe :) ".Nửa đêm, Thời Cảnh Nham từ công ty trở về, nhìn phía sau lưng cô:"Không muốn."Thời Quang:"......."Thời Cảnh Nham - Một người lạnh lùng hiếm khi cười, hôm nay lại mỉm cười mang theo ba phần lười biếng, bảy phần sủng nịch, trực tiếp ôm cô lên: "Anh tỏ tình trước vậy."…
Trọng sinh tướng quân luôn xem mình là thế thân - 『重生之将军总把自己当替身 』 - Đam mỹ cổ trang.Tác giả: Y Y Dĩ Dực - 伊依以翼Edit+Beta: Hạ Vy & Lùn.Nguồn: Wikidth, Raw Shudan.Tình trạng bản gốc đã hoàn: 169 chương + Phiên ngoại thế giới khác.Thể loại: Đam mỹ, song trọng sinh, cổ đại, tình cảm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE.Tiến độ: thứ 6-7-Chủ nhật hàng tuần.Kiếp trước của Mộ Chi Minh bị người mình kính ngưỡng lừa gạt hãm hại, chết thảm trên đường lưu đày. Trọng sinh một đời, trong lòng y muốn thay đổi kết cục, sống cuộc đời này an ổn sinh hoạt.Mộ Chi Minh thay đổi nhanh như chong chóng, trải qua nỗi băn khoăn ở kinh thành, chiến hỏa phân tranh, hoàng tử đoạt quyền. Bỗng nhiên y nhìn thấy một mảnh tình cảm chân thành, Mộ Chi Minh từ đây luân hãm, vô pháp tự kìm chế. Nhưng mà đại hôn màn đêm buông xuống, Cố Hách Viêm đối với y nói câu đầu tiên, lại là:"Ta biết, ta chỉ là thế thân của hắn."Mộ Chi Minh: "???"Đầu óc phu quân có tật chăng? Cố Hách Viêm: "Không sao."Bản edit chỉ đăng duy nhất trên Wat.tpad HaVyon0602 và WordPress của mình nếu các bạn đọc trên các trang khác không phải của mình thì chính là các trang lậu. Làm phiền các bạn quay trở lại chính thống, dù sao cũng là công sức mình bỏ ra ạ. Cảm ơn mọi người.CP: Thâm tình nhưng ít lời tướng quân Cố Hách Viêm công × Thông tuệ nhưng phúc hắc công tử, Mộ Chi Minh thụ.…
NHÓC ZOMBIE CHỈ MUỐN AN NHÀN THÔITên gốc: Cá mặn tiểu tang thiTác giả: Chỉ YTình trạng: Tác giả vẫn đang rặn từng ngày~Editor: Cô RùaThể loại: Đam mỹ, HE, kinh dị, hiện đại, vô hạn lưu, chủ thụ, du hành qua các phó bản rùng rợn và giải mã, truyện đọc thư giãn :))…
Ghen là một trạng thái cảm xúc tâm lý của con người phản ánh những suy nghĩ mang tính tiêu cực được biểu hiện bằng cảm giác bất an, sợ hãi, và lo lắng về một sự mất mát, vuột vỡ. Người ta vẫn thường nói yêu và ghen luôn đi cùng với nhau, khi yêu là sẽ có ghen tuông, tình yêu thì phải có chút ghen thì mới tạo nên món ăn tình yêu nhiều màu sắc mùi vị, có ngọt có chua có cay đắng...Đó là đôi dòng tâm sự về ghen trong cuộc sống thường ngày. Nhưng với tác giả Thượng Quan Miễu Miễu thì chữ ghen này được thể hiện ra sao trong tác phẩm truyện ngôn tình Trung Quốc "hợp đồng hôn nhân 100 ngày".Vậy trong tác phẩm của mình với tâm lý các nhân vật + bối cảnh sống thì tình yêu và Ghen được tác giả truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày diễn tả ra sao? Mọi người cùng đến với nội dung chính của truyện : Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.Diễn biến câu truyện hay này khi anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạ…