Tạ thị mưu , là Phó gia trăm năm số mệnh. Phó hầu gia mưu , là quyền thế tiền đồ. Trong mộng nàng là bị đánh cờ thua trận phế kì, mẫu thân đầu hoàn tự sát, nàng bị vội vàng thấp gả cho Lục gia vị kia danh khắp thiên hạ hàn môn đệ tử, lại ở tốt thì giờ, vội vàng sớm thệ. Làm nàng mở to mắt tỉnh lại, cười lạnh ra tiếng, các ngươi đều nên hảo hảo sám hối!
List truyện gồm những anh nam chính có tính chiếm hữu cao, bệnh kiều cố chấp, biến thái, yêu thầm, điên cuồng theo đuổi vợ, thâm tình ~ Đặc biệt là tui thích truyện ngược nam 🤭Những truyện mình đăng mình đều đã và đang đọc luôn bao hayyy 🥰 Nhớ vote và cmt nha ฅ՞•ﻌ•՞ฅ Đề cử 🥇🥇🥇 Những list truyện mình đang thực hiện:⭐️ List nam chính cuồng chiếm hữu⭐️ List H vănBy @lili_2703…
Tác Giả : Cửu Trọng ĐiệnNguồn : Hằng TỷGIỚI THIỆUĐây là lịch sử trưởng thành của một người xuyên qua thành con chồn nhỏ, đồng thời, cũng là lịch sử một thế hệ đế vương nuôi dưỡng động vật thành phi tử. Hắn, là hoàng đế hô mưa gọi gió. Tàn nhẫn quyết đoán, lạnh lùng vô tình, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật. Thế nhưng một nam nhân vô cùng tàn nhẫn như vậy, lại nuôi một con sủng vật. . . Lại cực kì yêu thích, nuông chiều vô hạn với sủng vật. Trích đoạn thứ nhất: Thái giám vội vã chạy vào, thở không ra hơi, bẩm báo nói: "Bệ hạ, con Vân Chồn nhảy vào Thanh Nguyên trì, bắt một con cá Phượng Kim Lân, chạy đi hướng phòng bếp rồi." An Hoằng Hàn đang xử lý công việc, cũng không ngẩng đầu lên, "Nếu nó thích ăn, truyền lệnh cho Luật Vân quốc, để cho bọn họ lại đưa một đàn cá tới đây." Thái giám trợn mắt há hốc mồm, sững sờ ngay tại chỗ, cá Phượng Kim Lân trị giá ngàn vàng, cả Thanh Nguyên trì cũng khoảng chừng hai mươi con. Mà bệ hạ không chỉ dung túng con chồn nhỏ tùy ý làm càn vì hành động bắt mồi, còn muốn lấy loài cá quý hiếm như vậy làm thức ăn cho con chồn nhỏ. 【 con chồn nhỏ chắc chắn sẽ có ngày tu luyện thành người, hãy xem lúc đó một bậc đế vương sẽ làm ra phản ứng gì. . . 】 3 nguyên tắc nuôi thú: Thứ nhất, cho nó ăn no bụng, nói ra cho oai là: Nắm được dạ dày của nó. Thứ hai, phải có tính nhẫn nại, có câu nói, Dục tốc bất đạt Thứ ba, tự mình dạy dỗ, không mượn tay người khác, hay nói cách khác, phải khiến nó biết được. . . . . . nó thuộc sở hữu của người nào. 3 ưu thế lớn…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…
Tác Giả : Chá Mễ ThốThể loại : Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ cường, 3S, HESố Chương : 98Trạng Thái : FULLNguồn: bachthienlau.wordpress.com~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~-Nữ nhân chết tiệt, ngươi thế nhưng gạt ta! Yến vương gắt gao nắm lấy tay của bạch y nữ tử, ép nàng đối diện với chính mình.Nữ tử trước mắt làm cho hắn mê muội. Chợt tinh thông, cho đến bây giờ, hắn mới biết thì ra mình là người bị bỡn cợt, một cỗ buồn bực dâng lên trong đầu, lần này hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.Giương mắt, thì ra là Vương gia chồng trước, nữ nhân nào đó cười lạnh, ánh mắt hờ hững -Yến vương chẳng lẽ là muốn cưỡng bức dân nữ trên đường-Ngươi là phi của Bổn vương! Sinh là người của ta, chết cũng là người của ta! -Thật có lỗi....Hạng Quân Vãn còn chưa mở miệng, Vương nào đó bị người một cước đá bay, một đôi tay hữu lực bao lấy quanh hông của mỹ nhân.-Nương tử, người ta chỉ mới rời đi một lát, nàng đã bắt đầu hái hoa ngắt cỏ, thật sự không an phận!-Khốn kiếp, là ai? Yến vương chật vật đứng dậy, nhìn đến nam tử như thiên tiên bên cạnh bạch y nữ tử, nghẹn họng nhìn trân trối. Lại là hắn?…