TÔI - đôi khi chữa lành bắt đầu từ việc nhìn thấy những nỗi đau không phải của mình.
đây là câu chuyện học đường kể về sự tự ti, tổn thương, cũng có một chút bạo lực mà " TÔI " đã phải chịu đựng gánh chịu suốt ngần ấy năm trời và sự thay đổi ngoạn mục, suy nghĩ thông suốt, đã mang câu chuyện của chính cuộc đời mình gửi gắm vào tác phẩm mong các bạn đã hoặc đang mắc phải sau khi đọc nó có thể chữa lành chính mình và yêu thương bản thân mình hơn nhé!
- Lập tức phá thai ....- Cậu chủ...tôi xin cậu ....tha cho chúng tôi ...___- VƯƠNG NHẤT BÁC CẬU RA SOFA MÀ NGỦ ___Au : Huyết Lệ Paiting : Bác Quân Nhất Tiêu - Song Vân Categoty : He, niên hạ.Đa nghi phúc hắc tổng tài công - dễ thương chịu đựng có tài thụ - sinh tử văn .Rating : CN - 17 Disclaimer: Họ không thuộc về tôi. Nhưng fic là của tui.Note : 🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫 Không reup dưới bất kì hình thức nào .Không chuyển ver ____…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
🐳 Hán việt: Thâu tình 🐳 Tác giả: Tô Mã Lệ🐳 Nguồn: VESPERTINE & Hanlac🐳 Tình trạng: Hoàn Thành cv ( 86c)🐳 Edit: Hoàn 06/10/2021 🐳 Editor: Soolee🐳 Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Cẩu huyết , Ngược luyến , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Lôi , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , NTR , Phi song khiết 🌂 , Tiểu tam🐳 Bìa: cre edit by Cherry from Lune et Vent ❤️🐳🐳🐳 Văn án: Thư Tâm một người phụ nữ trẻ đã kết hôn đến nhà của một người bạn cùng lớp ở nhờ, nhưng cô ấy vô tình phát sinh mối quan hệ với chồng bạn cùng lớp của mình. -----------------------❗Cô chẳng qua vừa đi uống rượu, thuận tiện mượn cớ say rượu muốn kết giao một người đàn ông lạ và ngủ với anh ta. Nhưng người xuất hiện trước mặt cô hiện tại lại là chồng cô bạn cùng lớp. ❗Cô trở nên tức giận, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào người đàn ông, bỗng nhiên cô bật khóc vì uỷ khất : " Đúng vậy! Tôi không say! Tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông để làm tình!Làm sao! Anh có thể quản được sao? !" Người đàn ông cười khẽ. Anh đột nhiên tiến lại gần một bước, anh dáng người cao lớn, khom xuống trước mặt cô đè thấp giọng "Làm với tôi". 🐳🐳🐳 Truyện nội dung như tiêu đề. Không có nhiều CP, chỉ có một cặp. Cao h tam quan bất chính. Nữ là tiểu tam.Nhân vật: Thư Tâm - Lăng ThiệuNhân vật phụ: Tống Văn, Lý Đức Hải,.... 📍📍📍📍📍📍📍📍📍📍📍🍬 Truyện chưa edit qua tác giả🙆🏻♀️🍬 Soo edit theo ý thích và PHI LỢI NHUẬN🍬 Mn…
Tác giả : Nam Cung Dao Thể loại : Xuyên không, ngôn tình, hài, bi...HE Độ dài : văn án + 70 chương + chương kết + vô số phiên ngoại Tình trạng : hoàn chính văn…
Lưu ý: NGHIÊM CẤM CHUYỂN VER, có muốn thì đi cop tên tác giả sang Trung tìm mà xin nhá---Tên truyện: Tại sao ta còn chưa vào lãnh cung ? ! (为什麽我还没进冷宫? ! )Tác giả: Bản Thần Hữu Điểm Phương (本神有点方)Thể loại: cổ trang, sủng ngọt, hơi hơi hơi ngược tí xíu thôi, 1x1, cung đấu, xuyên không, trọng sinh, THANH THỦY VĂN, bá đạo ôn nhu phúc hắc công x thông minh tiểu bạch thỏ bán moe dạo thụ Số chương: 44 chươngTình trạng: Hoàn (*~^.^~*)Văn án: Sống lại một đời, Hứa Nặc chấp nhận dựa theo tiết tấu đời trước lão lão thật thật đợi biếm lãnh cung, kết quả...Hứa Nặc: Tại sao ta còn chưa biếm lãnh cung?Thẩm Dập Luân: Tiểu Nặc lại đang nói ngu ngốc gì vậy, (thuận tiện sủng nịch cười) lại nói, ngươi là người mới, tình thúHứa Nặc: ...Ngươi thay đổi!Thẩm Dập Luân: ...?Ngay khi Hứa Nặc quyết định hưởng thụ cuộc sống thì, y không cẩn thận phát hiện một bí mật!Hứa Nặc: Ta muốn mở một tửu điếm cấp 5 sao!Thẩm Dập Luân: ...Cái gì?Nói chung là chuyện sau khi một tiểu thụ sống lại được nhận vô vàn sủng ái!-oOo-Nguồn: https://ck101.com/forum.php?mod=viewthread&tid=4201037&extra=page%3D1%26filter%3Dtypeid%26typeid%3D2569%26typeid%3D2569Hố lấp xong sau 1 tháng :3Truyện hơi rối và không có logic, đọc giải trí thì được, thỉnh góp ý nhẹ nhàng (nhất là về xưng hô của editor 😔)…
•Tên nguyên tác : Trọng sinh chi tức phụ nhi dưỡng thành kí•Tác giả : Người tới ta đi•Thể loại : Đam mĩ, hiện đại, trọng sinh, sủng, dưỡng thành, 1×1, HE•Editor : TuUinBản dịch phi thương mại, chỉ mang mục đích thuận tiện cho editor đọc, chưa được sự cho phép của tác giả. Mang đi nhớ ghi nguồn.Đây là bản dịch đầu tiên của mình, dịch tay 100% nên còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý nhiều thêm.Bản dịch chỉ đăng trên Wattpad!…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…