- Nhân vật chính Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác là người thật.- Mọi yếu tố trong fanfic đều không có thực.- Khuyến khích đọc fic với suy nghĩ thoáng và văn minh.- Những yếu tố quân hàm và chức vụ được sử dụng trong fic đều là từ chút ít hiểu biết của mình, không hoàn toàn chính xác, về vấn đề này nếu sai sót xin được thông cảm bỏ qua.- Có H tùy chương, thể loại ABO, có yếu tố sinh con.- Cân nhắc trước đi đọc, xin cảm ơn !…
Bản edit thuần việt hay nhấtEditor: GGTrước khi chết đi, nàng phát hiện ra người con trai nàng từng yêu đến chết đi sống lại căn bản là không hề yêu nàng, hắn chỉ lợi dụng nàng, đối xử với nàng như một con ngốc. Phát hiện ra người bạn nữ mà nàng từng xem là chí cốt, đem hết lòng tin đặt trên người cô ta, hóa ra lại là một con rắn độc, lòng lang dạ sói, căn bản là không hề có ý giúp đỡ nàng.Phát hiện ra người mà nàng căm hận nhất, người tước đi hết thảy sự tự do của nàng, giam cầm nàng lại hóa ra là người duy nhất quan tâm đến nàng, rơi lệ vì nàng...Nàng chỉ nhận ra hết thảy khi đã cận kề cái chết, những tưởng nàng sẽ chết đi trong nuối tiếc cả đời.. Nhưng ông trời lại cho nàng một cơ hội trọng sinh một lần nữa.Vậy nàng phải làm gì để thay đổi tất cả những gì đã xảy ra với nàng ở kiếp trước? nàng sẽ làm gì để những kẻ trước kia hãm hại nàng phải trả giá?…
Tên Hán Việt: Đại lão hựu yếu băng phôi liễu Tác giả: Tần Nguyên Tình trạng: Còn tiếp Tình trạng: theo tiến độ truyện đăng Editor: Mẫn Nhi Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE,... Văn án: Hệ thống [ Ký chủ, ta sẽ nỗ lực giúp cô hối cải trở thành một người tốt, không còn là tội phạm!] Ký chủ Nam Nhiễm: "Ồ" Thiếu niên băng lãnh đi từng bước từng bước đến trước mặt cô: Cô là ai? Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, ánh mắt bề nghễ nhìn thẳng vào cô: Nữ tử nhà nào sao lại ở đây? Nam Nhiễm im lặng, đánh hôn mê khiêng đi. Thiếu gia bệnh kiều buồn bực chỉ thẳng mặt cô: Còn tiếp tục lại gần, tôi sẽ giết chết cô. Nam Nhiễm:...., đánh hôn mê khiêng đi. Ảnh Đế hắc hóa cười tươi như đáo anh túc: Cô là nhà sản xuất? Lời nói còn chưa nói hết. Nam Nhiễm đã nhanh tay đánh người ta ngất xỉu, chuẩn bị khiêng người đi. Biểu tình của hệ thống càng ngày càng hoảng sợ. [Ký chủ, cô... cô... cô, đang làm gì vậy?] Nam Nhiễm chỉ bình tĩnh đáp lời: Đương nhiên là nhốt vào phòng tối, giấu đi. Hệ thống bị dọa: [Không phải chúng ta đã thỏa thuận sẽ trở thành một con người mới sao?] Nam Nhiễm sau khi nghe xong, chỉ cười vài tiếng, ngữ điệu lười nhác vang lên: Hệ thống tốt của ta, ngươi có nên nghĩ cách tìm cho ta một cái lồng sắt thật kiên cố không? Hệ thống, sửng sốt: [A!!!!!!!] ... Truyện dịch theo bản convert nên không thể nào giống hết 100%. Có gì xin mọi người bỏ qua! Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả mong mọi người đừng đem đi lung tung.…
"Hắn cười ngạo nghễ, đôi mắt nâu khói sáng lên trong bóng tối, đôi môi khẽ nhếch một nụ cười xảo quyệt.. "Cô Lục, tôi hi vọng tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.""…
Tên tác phẩm: Tứ Hôn 赐婚 Hào Môn Tân QuýTác giả: Đản Thát Quân 蛋挞君Thể loại: Cổ trang cung đình, trọng sinh, ngọt, công sủng thụ, giả gái.Biên tập: Red9Raw + QT by Kho Tàng Đam MỹTình trạng bản gốc: Hoàn 102 chương.Tình trạng bản edit: Đang tiến hành.*~*~*~* Văn Án *~*~*~*Ở kiếp trước, Đỗ Hành vì âm mưu của thân ca ca Đỗ Nguyễn mà đã cùng tam hoàng tử Tiếu Mặc trở mặt thành thù, biết rõ họa phúc khó liệu nhưng vẫn xuất chinh diệt địch, cuối cùng chết trận nơi sa trường. Sống lại một đời, hắn trở thành 'Trưởng nữ' của Vệ Quốc công tên Vệ Nam Bạch. Vì không vào kinh vi chất, tránh né âm mưu của Tiếu gia, hắn chỉ có thể giả gái, như bước trên băng mỏng. Vốn tưởng rằng có thể tránh được một kiếp, rồi sau đó kế thừa nghiệp cha. Không ngờ, hoàng đế ban xuống một thánh chỉ tứ hôn để gả hắn cho Cửu hoàng tử Tiếu Kỳ bị thất sủng, từ khi đó hắn sống mà trong lòng không yên....DO NOT TAKE OUTRed9: Cần người beta hộ ợ ? tui lười quá rồi…
CÙNG NÀNG NÓI CHUYỆN TRĂM NĂMTác giả: Hạ QuânThể loại: Bách hợp, hiện đại, cách biệt tuổi tác, ngọt, HENhân vật chính: Khuất Tĩnh Văn x Kỳ Mặc VũSố chương: 90Trạng thái: Đã hoàn thànhDĩ tĩnh vi tông,Tích mặc như kim.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…