Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...____________…
Beta : An Thiên.Edit : Dưa Muối.________________Tác giả : Thâm Mặc.Thể loại : nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, võ hiệp, xuyên việt, ngọt sủng, chủ thụ, nhẹ nhàng, giang hồ ân oán.Chính truyện : 71cNgoại truyện : 4cÂn Tử Mạch là tác giả sách nổi tiếng, trên sân khấu của lễ trao giải bị đèn đập trúng mà xuyên thành một ma giáo giáo chủ.Vị giáo chủ này, có người nói là hắn làm đủ trò xấu, người người trong giang hồ đều oán trách, ở giới võ lâm có vô số kẻ thù !Khổ nhất chính là, hắn xuyên đến thân thể này thời điểm người này luyện thần công mà tẩu hỏa nhập ma, nội lực hoàn toàn biến mất !Một giáo chủ ma giáo không có nội lực làm sao để có thể chống đối được toàn bộ kẻ thù trong giang hồ ?!Ân Tử Mạch đành phải tìm một cái đùi to mà ôm !"Phu nhân muốn đi đâu ?" Minh chủ võ lâm "ôn nhu" hỏi.Ân Tử Mạch : "..."Hắn muốn đi tìm cái đùi to, thế nhưng hắn chỉ đơn thuần nghĩ muốn ôm bắp đùi, không nghĩ tới hiến thân nha !Vị anh hùng, ngươi cởi quần áo làm gì !?Ân Tử Mạch bi phẫn lựa chọn thà bị chó cắn còn hơn !Đùi to : người chống lưng.___________________Vui lòng không re-up hay chuyển ver.Hãy làm bạn đọc có văn hóa, tôn trọng công sức edit và beta của các chủ nhà.…
Tên truyện: Vương Gia Giả Mạo.Tác giả: Công Tử Vu Ca.Trans: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.Tình trạng: Hoàn thành.【 Điên loạn nhưng cực phẩm đế vương công VS Vạn người mê vương gia thụ, còn có tên 《 Hoàng huynh vì sao nhìn ta bằng ánh mắt ấy 》, 《 Cách giả mạo huynh đệ dưới mắt bạo quân 》】Hướng dẫn đọc truyện:PS: Như tên gọi, vương gia giả mạo, không có huyết thống.Giằng co tình cảm, thời điểm yêu nhau là biết vương gia giả rồi.Văn cung đình nhẹ nhàng!!Thể loại: Xuyên việt thời không, điềm văn, triều đường, trưởng thành.Một câu giới thiệu: Hoàng huynh vì sao nhìn ta bằng ánh mắt ấy!…
Bốn năm bên nhau, đổi lại là nước mắt. Bảy năm bạn bè, đổi lại là nỗi đau còn hằn trên khuôn mặt.Người bạn thân tưởng như mãi mãi, người thương yêu tưởng như trọn đời. Năm tháng đi qua cuộc đời để lại hai tiếng: "Tưởng như..."Cô - Chu Tử Đằng, phải chăng là quá ngu như "bạn thân" cô đã mắng, hay là đã quá khờ như "người yêu" cô đã nói?! Hai người mà cô tin yêu hết lòng, lại quay ra đâm cô một nhát thật đau. Người yêu cô - Ngũ Ngạo Quân lại sau lưng cô ngoại tình với người cô xem như chị em ruột.Ngày Chủ nhật ấy, là một ngày không nắng. Bắt gặp cảnh hai người tằng tịu với nhau ngay chính tại nơi tình yêu cô chớm nở, cô chỉ im lặng, chỉ có một giọt lệ lăn trên má cô."Hai người đã muốn bên nhau, được, tôi thành toàn cho hai người." - Một phút quẫn trí, cô đã lao đến với ý định "đồng quy vu tận" với những kẻ đó. Sau đó, cô chỉ kịp nhìn thấy con dao mình cầm trong tay bị tước lấy và cắm phập vào trái tim mình.Ngày chủ nhật hôm ấy, thật ảm đạm.Cô đã chết. Tưởng như vậy. Cho đến khi mở mắt lần nữa, cô chỉ thấy mình nằm trong một căn phòng trống trải chỉ có đúng một chiếc gương thật to ở chính giữa. Soi vào trong gương. Đó là một người khác......Cô đã xuyên không, vào một cô gái có tên giống hệt mình và là nhân vật nữ phụ có kết cục bi thương nhất trong cuốn tiểu thuyết mà ả ta đưa cô đọc...Hoa Tử đằng... đã một lần héo úa.-------------• Năm bắt đầu viết: 2019• Trạng thái: hoàn thành…
Thể loại : Hiện đại, đô thị, song tính, sinh tử, cao H, 1×1, hài, R-18.Author - Khiết KhiếtEditor - Xích NguyệtVì sự trường sinh và phú quý mà có một gia tộc song tính hàng trăm năm đều kết thông gia với yêu quái để nối dõi tông đường.Đây là một hệ liệt, tất cả các bé thụ trong này đều là người song tính, công thì là các yêu quái.*Lưu ý: mình không phải là tác giả chính của bộ Hôn Ước Gia Tộc, mình là người beta truyện, mong các bạn đừng nhầm lẫn, cảm ơn!…
Tác giả: Cửu LamNguồn edit: vinoteSố chương: 166Văn án:Kiếp trước, Bùi Ngọc Kiều trời sinh ngu độn, tuy xinh đẹp một phương, thế nhưng vẫn chậm chạp chưa gả, sau này được Hoàng đế chỉ hôn cho Sở vương Tư Đồ Tu. Sau ba năm, Tư Đồ Tu phụng mệnh bình loạn, lúc hồi kinh thì nàng đã hương tiêu ngọc vẫn. Trọng sinh trở về thuở mười lăm, Bùi Ngọc Kiều lại sống những ngày hạnh phúc được bà nội cưng chiều, cha ruột thương yêu, lúc chọn một tướng công tốt thì Sở vương mặt lạnh như một ông thầy nghiêm khắc đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng. - Bùi Ngọc Kiều: Xin ngày đừng cưới ta, ta không muốn bị ngài nắm trong lòng bàn tay nữa đâu ~>_<~-Tư Đồ Tu: Nàng đã xuất sư, thế thì nên báo ơn sư rồi. -Bùi Ngọc Kiều: ... (Ai cứu ta với!) Thể loại: Song trọng sinh, sủng, ngọt, nam nữ chính đều sạch.…