[Mystic Messenger Fanfic] Hẹn Một Mai
Viết lúc phê cần đêm khuya nên hãm lắm a~!!…
Viết lúc phê cần đêm khuya nên hãm lắm a~!!…
Reader trong fic tớ sẽ gọi chung là 'Alice' aka Main Character, và đây là fic mix Alice In Wonderland và Mystic Messenger. Tức là các anh đẹp trai nhà mình sẽ là các vai vế trong tác phẩm Alice In Wonderland. Sơ lược: Alice sau vụ tai nạn vài tháng trước, cô đã quyết định đi mua một chiếc smartphone mới để sử dụng lại những dữ liệu cũ trong thẻ nhớ. Nhưng thật kì quặc khi một app lạ đã có sẵn trong thẻ, sau đó thì gã mang tên Unknown đã nhờ cô giúp mình đi tới vị trí đã được định sẵn. Giây phút đến nơi, Alice cũng biết rằng số phận mình 'tiêu' đến nơi rồi... Wonderland là nơi tuyệt diệu, thời gian như ngừng trôi khi bạn sống ở đây? Nhưng sao người dân ở đây lại có gì đó kì lạ thế nhỉ? Alice tự hỏi liệu cô nên ở lại hay là đi? Warning: có thể trong tương lai sẽ có M =)) Zen là bé cưng trong fic này nha mấy bồ. Thể loại tình yêu mì ăn liền :3…
Thể loại: fanfic, Zenxmc, ngôn tình, giả tưởng, game, 1x1, HE...Nội dung:"Unknown đã gia nhập chat room."..._________Có spoil gần hết route Zen đó :
Epiphany: I found you.Mystic Messenger's FanfictionTwoshot - Saeyoung (Seven) x MCAuthor: D.E.A.T.H - 13Categories: Angst (?), Romance (?), Spoler-Alert (?, phiên bản cường điệu hoá của Visual Novel - Seven's route - Day 8 & 9 ☺)Rating: GStatus: On goingWord count: Phần1: ~3500 từForeword: "Anh yêu em, MC. Nếu như thượng đế cho phép, anh sẽ dành cả đời này để giữ em mãi trong tim mình..."Cô bất giác mỉm cười. Chỉ mới hôm trước thôi, cô đã nghĩ rằng mình không thể nào tiếp tục chịu đựng đau đớn thêm được nữa, nhưng tại lúc này đây, ngay vào thời điểm này đây, mọi thứ cảm xúc hỗn độn rối ren đã tìm được chỗ của mình, lấp đầy cái vực đen trống rỗng trong cô, và tuyệt vời nhất là, nó đã chạm đến được anh..."Seven, đồ ngốc... Vậy em cũng cho anh biết là, anh có muốn thoát khỏi em cũng không được đâu..."Anh cũng phì cười, ngại ngùng cúi đầu, rồi ngay lập tức ngước lên nhìn lại vào đôi mắt cô. Lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên má, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn thật khẽ. Khoảng không trong căn phòng tối bỗng trở nên nhẹ tênh, không còn lạnh lẽo và nặng nề như trước nữa, cảm tưởng như cả thế gian tăm tối của anh có thể rũ bỏ mọi đớn đau khổ ải, bừng sáng rạng rỡ ấm áp sau một tíc tắc ngắn ngủi, giây phút đặc biệt ấy khi anh tìm thấy cô trong đời...Author's note:Fic viết sau một khoảng thời gian rất dài gác bút, chừng 2 năm rưỡi bận rộn với hàng tá thứ. Nhân tiện khoảng thời gian tránh Đại dịch, cùng với việc đánh lừa bản thân khỏi để tâm đến cơn đau bao tử tệ nhất từ trước đến giờ hoành hành, bản thân quy…