Anxin đặc biệt yêu thích kênh podcast "Giữa những tầng mây", không chỉ bởi nội dung mà bởi chất giọng truyền cảm nơi đó. Không ngờ, giọng nói ấy lại thuộc về một người rất gần, gần đến mức có thể khiến tim em lỡ một nhịp giữa dòng người đông đúc...…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
"Sangwonie ơi, ngày hôm nay của anh thế nào vậy?"Đó là câu hỏi mà Sangwon nhận được từ người em nhỏ hơn ba tuổi của mình, tựa như một câu hỏi vu vơ lúc rảnh rỗi. Nhưng Sangwon không nghĩ em sẵn sàng dùng chút thời gian ít ỏi dành cho giấc ngủ lúc trời chập sáng, để sang hỏi mình một câu hỏi quá đỗi bình thường như này.Lee Sangwon với mái tóc tẩy bù xù, quầng thâm mắt hiện rõ, hai con ngươi hơi đỏ và thần sắc thiếu sức sống, Sangwon không nghĩ Anxin sẽ gõ cửa phòng anh vào giấc này nên vô thức mở nhẹ cửa phòng ra xem. Tới lúc nhận được câu hỏi kia, anh vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi sự bần thần của chính mình. Lee Sangwon không muốn Zhou Anxin thấy mình trong trạng thái này chút nào.Nhưng cứ im lặng mãi sẽ bất lịch sự lắm, Sangwon đấu tranh một chút. Anh đưa tay lên vuốt ngược tóc mái ra sau, mở hẳn cánh cửa phòng ra."Mai mình còn lịch trình mà Anxinie..., em không ngủ sao?""Em nghĩ hyung chưa ngủ nên đến đây.""..."Anxin nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp tục nói:"Em đến dỗ anh ngủ."…
Truyện này có thể xem là tác phẩm đầu tay của mình. Còn nhiều chỗ vẫn chưa tốt, lời văn có lẽ vẫn chưa mượt đc.... Nói chung là truyện đc viết để thỏa mãn bản thân nên mình dùng từ cực kỳ đơn giản cho các bạn k phải là Otaku,cosplayer hay những ng chưa bao h biết về 1 thế giới như trong truyện.Khi nào có time sẽ viết tiếp,sẽ cố gắng 1 tuần 1 chap…
Lee Leo vô tình nhặt được một chiếc nút bấm, Zhou Anxin ấn xuống, và kể từ khoảnh khắc đó, mọi thứ dần lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.Cre: AnonymousBản dịch đã có sự cho phép của tác giảLink: https://archiveofourown.org/works/78848126/chapters/206791456…
(Tạm dịch: Tình yêu bắt đầu trong thế giới "Nếu như".)Tôi thậm chí còn không thể nói một câu "cảm ơn" cho ra hồn, vậy mà hình mẫu lý tưởng của tôi... lại là một "tôi" khác!?Kano, người có chuyên môn cao nhưng vụng về, không biết cách cười thân thiện, bị điều chuyển từ bộ phận kỹ thuật phần mềm sang làm nhân viên kinh doanh và trở thành kẻ lạc lõng trong chính phòng ban của mình. Hôm nay anh lại vô tình làm Ogami, đồng nghiệp mà anh thầm ngưỡng mộ, nổi giận chỉ vì một cuộc cãi nhau vặt...Một ngày nọ, khi Kano đang chán nản, anh tình cờ đi ngang một ngôi đền, hụt chân trên bậc thang và ngã xuống. Khi tỉnh lại, người xuất hiện trước mắt Kano là Ogami, đồng nghiệp của anh, nhưng lại đang gọi anh bằng giọng đầy thân thiện, nhìn anh bằng ánh mắt nóng bỏng... ở một thế giới hoàn toàn khác so với ngày hôm qua, và còn khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều!?Eng: Suzuran Translations (https://suzurantranslations.wordpress.com/love-begins-in-the-world-of-if/)Trans: TakaP của HyugaĐã có sự cho phép của nhà dịch khi chuyển qua Tiếng việt.…
[Short fic]Một buổi sáng, trước cửa nhà Lee Sangwon đột nhiên xuất hiện một chiếc thùng carton, trong đó có một em mèo vàng kèm lời gửi gắm nhờ nuôi hộ.Trùng hợp hôm ấy, đàn em Zhou Anxin thường ngồi bên cạnh anh trong thư viện đột nhiên biến mất.…
Biển khi vào hè man mát lại ấm áp, gió nơi biển tấp vào, tia nắng nhẹ nơi phương Trời rọi xuống. Tựa như còn kéo đến cả vị ngọt thanh hương dừa, có thật sự là dừa hay là tình cảm đôi bạn trẻ đến từ thành phố?Đôi lời từ vị tác giả mới vào nghề:Chào mọi người, em là một bạn học nhỏ có chút đam mê đối với viết lách. Đây là bộ truyện đầu tiên của em, có chỗ nào sai sót xin hãy chỉ điểm. Em chân thành cảm ơn ạ.…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Chào quý vị✨ Các bạn hãy cùng ủng hộ mình nhé💦vì đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót hay sai chính tả thì mong mọi người bỏ qua ạ!! Với lại mình cũng dở văn lắm 🥹Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ạ !!<3Loại : HE BL…
Ngày xửa ngày xưa, có một nơi mang tên Đại Việt, theo dòng chảy lịch sử và thời gian mà nơi ấy được bồi đắp nên.... Nơi ấy mọi người đều sống chan hoà, sự sống được lan toả nhờ vào niềm tin của cuộc sống, tin vào những điều tốt đẹp lẫn những điều xấu xa... Tới một ngày... tất cả đều chìm vào bóng tối vĩnh hằng... Và đây là cách nó xảy ra...…
Cái Fic này là một chút suy nghĩ đột ngột xuất hiện của tui thôi à, nên có thể 49% sẽ drop á!có thể SadEnding hoặc HappyEnding hoặc OpenEnding tùy theo con tg nha mấy bạn=)OTP 9: DekuBakunhg OTP phụ: TodoKiriTogaOcha...…
"tao trừ lương,không nói nhiều""ôi thôi anh ơi anh mà trừ nữa chắc tụi em đi ăn xin quá??"câu chuyện nho nhỏ hằng ngày của anh xái và đàn em trong công ty của ảnh.…
Lần đầu viết truyện nên có hơi sai sót, mong mn thông cảm ạ.!!ABO!!Truyện kể lại hai nhân vật chính có tên:-Megumi Fushiguro: Học sinh có hoàn cảnh khó khăn, mất ba mẹ từ nhỏ.+Điềm tĩnh, ít nói+Hướng nội+Cực kì yêu động vật-Ryomen Sukuna: Học sinh có điều kiện, tính tình cứng đầu khó bảo.+Nói nhiều, mất nết+Hướng ngoại+Sợ săn hồng hài nhiẢnh bìa: kamome_(penguin_n) (Em không nhớ rõ)Cảm ơn vì đã đọc!…