Nhân Mã, 30 tuổi, độc thân, cựu chiến binh và là chủ quán nhậu Sagi ở ngã tư Hoàng Đạo. Đồng thời là bố đơn thân của đứa con gái Cự Giải, 16 tuổi, học sinh bán thời gian kiêm phụ việc của cửa hàng. Dạo gần đây Song Tử đang muốn chôm chỉa cái quán rách này, anh biết nhưng không thể chứng minh, bởi cậu chàng vẫn là một nhân viên chăm chỉ cho Sagi.Nhân Mã quan ngại sâu sắc về lũ phiền phức này.…
Warning: Batcest, văn phong của người không chuyên!! Cp: #Brudick #Damidick (chắc là vậy) (Fanfic được viết để thỏa mãn trí tưởng tượng của bản thân mình, các nhân vật khá ooc với vũ trụ gốc của họ, đọc vui là chính)Viết từ hồi Valentine cơ, giờ đăng lại trên Wattpad 😞…
Sau kỳ thi căng thẳng, Vân Anh vô tình đem lòng cảm nắng một chàng trai trên sân bóng rổ tại thành phố. Cứ ngỡ đó chỉ là một thoáng rung động lướt qua như bao cuộc gặp gỡ tình cờ khác, nhưng khi trở về thị trấn, cô ngỡ ngàng gặp lại "người trong mộng" ngay tại quê nhà.Đăng Minh - chàng trai với nụ cười phóng khoáng ấy - hóa ra không xa xôi như cô tưởng. Câu chuyện là hành trình chuyển mình từ những rung động đơn phương thuở ban đầu đến một tình yêu chân thành, sâu sắc. Giữa hương hoa nhài thanh khiết và rặng tre rì rào, mùa hè của họ đã trở thành một bản tình ca đẹp đẽ nhất về lời hẹn ước dưới ánh hoàng hôn.…
Fic: Người yêu tôi là ma.Au: Kyung siêu cấp xưn đệp cute đâi!Thể loại: short, kinh dụy.Cp: lại là KookMin các chế ạ! :3Something i wanna say: cái short điên khùng nhất thời đại sắp được ra đời bởi sự nổi hứng của bạn au…
Thể loại: Short Chapters - đoạn tình cảm này mãi không thay đổi...Fic này được viết với mong muốn là hai bé luôn có đủ thời gian để nghỉ ngơi, ăn ngủ giữa lịch trình làm việc dày đặc...mãi an yên và được yêu thương.…
"Em biết giấc mơ của anh là được khám phá vũ trụ", giọng Mingyu run run qua sóng vô tuyến nhiễu loạn, "Nhưng với em, giấc mơ lớn nhất là được đón Wonu an toàn trở về".Phần 2 của 384.403km, hay câu chuyện khi Jeon Wonwoo quyết tâm thực hiện nhiệm vụ tiếp cận một hố đen và Kim Mingyu đã phải gào lên qua sóng vô tuyến (lần đầu tiên trong cả sự nghiệp của mình). Mọi người có thể đọc 2 phần còn lại để nắm được toàn bộ mạch truyện nhé:Phần 1: 384.403kmPhần 2: Giữa quên và nhớ (là 26.000 năm ánh sáng)Phần 3: Redshift Memories, Blueshift Happiness…
Reo Mikage đứng trước mặt Nagi, hai sáu tuổi, không còn ban mai của thiếu niên trên mi mắt anh nữa, nhưng anh vẫn đẹp. Anh làm Nagi luống cuống, trăm ngàn con bướm đập loạn theo loạt nhịp không biết tên gì trong lòng cậu. Nó giống như trở lại bên dưới tấm chăn hai người từng ngủ chung ở ký túc xá của Blue Lock, tạm thời trốn khỏi cơn khủng bố tinh thần dưới bộ mặt của Ego Jinpachi, Nagi chưa bao giờ thực sự thích gã, dù gã coi cậu như một đứa trò cưng. Mái tóc của Reo ẩm ẩm hơi nước, đôi mắt tử đinh hương chau lại, trước khi nó dãn ra và gương mặt Reo tĩnh lặng, không gần gũi mà cũng chẳng xa cách. Nagi biết đây là Reo, nhưng có lẽ không phải Reo mà cậu biết. Giờ anh như là người lạ, người lạ mà Nagi đã từng thân thiết, đã hiểu như hiểu từng nét chỉ tay của mình, nhưng có quan trọng gì những thứ từng là đâu? __________________________Reo gặp lại Nagi trên đường phố Tokyo, 8 năm sau khi Blue Lock kết thúc. Anh không còn chơi bóng đá nữa, cậu đang theo đuổi những giấc mộng xa. Chuyện gì sẽ xảy ra khi hai người nhận ra sợi chỉ đỏ của họ vẫn chưa đứt lìa?cross post on wattpad and ao3…