[AllRan] Hạnh Phúc Màu Tím
_ Haitani Ran vô tình trở thành nạn nhân của bạo lực học đường và xâm hại tình dục. Từ đó, cuộc đời cậu dần như mỗi ngày đều xoay quanh bạo lực và tình dục.…
_ Haitani Ran vô tình trở thành nạn nhân của bạo lực học đường và xâm hại tình dục. Từ đó, cuộc đời cậu dần như mỗi ngày đều xoay quanh bạo lực và tình dục.…
" thanh bảo lụy trường giang à? ".occ, lowercase, textfic.by anngan_dta…
vũ trường giang là một rapper có tiếng. cơ mà thằng nhóc này lại ưa nổi loạn. biết sao giờ, nó còn trẻ nên thế, chịu. bao nhiêu quản lí cũng không can nổi mấy trò ngu ngu bùng nổ truyền thông của nó.trần thiện thanh bảo là quản lí nghệ sĩ, làm vì đam mê. ngoài ra còn là vlogger/blogger khá nổi, hay làm về nhật kí làm việc với người nổi tiếng. nghệ sĩ nào qua anh đều rất ngoan, không hiểu tại sao.một ngày đẹp trời nọ, thanh bảo được giao cho quản lí trường giang."hi em. anh tên bảo, sẽ là quản lí mới của em. mong chúng ta hợp tác vui vẻ nhé.""ừ.""đm thằng chố này nói chuyện cộc lốc vãi lồ. t lớn hơn m đấy đừng có mà hỗn?""???""ớ sorry em. anh nhắn nhầm<33"_rapper x quản lí nghệ sĩ_nổi loạn x nổi loạn_textfic, văn xuôitruyện chỉ mang mục đích giải trí, không có ý xúc phạm, bôi nhọ, phỉ báng bất kì cá nhân nào. tất cả đều là giả tưởng, vui lòng không áp dụng lên người thật.…
Xinh đẹp.......Tàn độc.......Những gì em có.....Là tình yêu của bọn hắn....…
mắt biếc story by choisarang_…
hai thằng simp.-----__kahphn.…
"Em có muốn hôn môi không?"20.02.18- bookcover by: @amourlight thanks to you_Ranny Granger_…
Ngoại truyện được viết dựa trên trí tưởng tượng, mong muốn cái kết có hậu cho bộ phim của tớ nên mong các cậu góp ý nhẹ nhàng cho sự khởi đầu viết của tớ nhé <3…
xuyên không khoa học viễn tưởng ở đây ran là con gái hết…
Hanazaki Seichi là một cô gái bình thường.Ngủ một giấc tỉnh dậy,Cô đã trở thành mục tiêu công lược..."..." Oke...tôi ổn...( ̄ー ̄)…
Bản nhạc đầu tiên được cất lên trong Melody of love - Project for AllRan.…
Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, Choi Doran đứng ở trung tâm như một điểm cố định, còn tất cả những người khác đều xoay quanh anh theo những quỹ đạo lệch lạc của riêng mình. Chiến thắng được hô vang, tiếng vỗ tay dội xuống như mưa, nhưng phía sau hậu trường là một sự im lặng đặc quánh, nơi không ai còn đủ can đảm để gọi tên thứ cảm xúc đang mục ruỗng trong lồng ngực mình.Họ đều yêu anh. Không phải theo cùng một cách, cũng không bắt đầu từ cùng một thời điểm. Có người yêu bằng sự ngưỡng mộ lặng thầm, có kẻ yêu bằng ghen ghét và chiếm hữu, có người lại nhầm lẫn giữa đồng đội và khát vọng. Nhưng điểm chung duy nhất là: có người được lại có người lại không được đáp lại, và cũng không ai thực sự muốn thoát ra.Anh không hứa hẹn, không từ chối, không cứu rỗi. Anh chỉ tồn tại - đủ gần để tất cả nhìn thấy, đủ xa để không ai chạm tới. Chính sự im lặng đó trở thành con dao cùn, cứa từng chút một vào lòng tự trọng, lý trí và ranh giới đạo đức của họ. Mỗi ánh mắt trao đi đều mang theo một tội lỗi chưa kịp gọi tên. Mỗi lần sát cánh thi đấu là một lần họ giả vờ mình vẫn còn là đồng đội.Cả đội cùng thắng, nhưng từng người một đang thua. Họ đổ lỗi cho áp lực, cho mùa giải, cho tham vọng, cho chính bản thân mình - cho bất cứ điều gì, miễn không phải thừa nhận rằng anh là khởi nguồn của tất cả.Anh không cứu ai trong chúng tôi.Và điều đáng sợ nhất là: không ai trong chúng tôi thực sự mong anh làm vậy.…
" gi-giang, đau anh... "" em yêu anh mà, bảo. ".occ, lowercase.by Anngan_…
quá nhiều sự trùng hợp vô tình..ooc, lowercase.by anngan_dta…
" đâu ra lắm trẻ con thế? "-----__kahphn.…
dịch chui, suỵt^_________^…