văn phong bất ổn lắmbối cảnh: Thời Mạc- LêNguồn kham khảo: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_L%C3%AA_%E2%80%93_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_h%C3%B3a_L%C3%AA%E2%80%93M%E1%BA%A1c Đại Việt sử kí toàn thư ( chương XV, XVI, XVII)http://nhungdieunhobe.blogspot.com/2008/04/trang-phc-thi-l-mc.html ,v...v...v,..…
Tác giả: Dư ThấtChậc, sau 1 loạt hàng đi cốt truyện, ít vỗ, thậm chí hông có vỗ, thì tui tặng mấy cô bộ này nè, review sao ta, tui cũng hông biết phán ngọt hay ngược nữa, mà báo động trước là ngược thân nặng + nhiều + miêu tả ngon + có thân tình có ngọt🤣🤣🤣Hông phải kiểu ngược thân nặng bất cận nhân tình hông còn đường về toàn tan nát như Thế thân, cũng không phải tra cha chỉ biết uýnh không biết dỗ như Phân ly, mà là kiểu trong ngọt có ngược ớ, cha thương bé nhưng mà vỗ nhiều lắm nha, hầu như chương nào cũng có, ai mê coi vỗ nhiều mà có tình thân thì nhảy đi nà 🤣🤣🤣Hàng này Dư Thất viết lâu rồi, năm 2021 làm Chìm nổi tui thấy rồi nhưng chưa kịp bế về thì nó bay màu theo 1 loạt hàng của bả, giờ bả up lại trên app mới, tui mới bế về nè, hàng viết lâu rồi nên văn phong khác hoàn toàn bộ mới nhất là Cô Sơn nha.…
Để kỷ niệm chuỗi 100 trên tiktok, Mai và Linh đã cùng nhau tổ chức một bữa ăn nhỏ. Hai đứa mua một chút đồ ăn vặt rồi réo xe ra nơi vắng người vừa ăn vừa chill chill ngắm cảnh. Không nghĩ tới, chỉ là một buổi đi chơi nhỏ mà hai đứa vẫn thường đi lại khiến Mai và Linh có một vé trải nghiệm xuyên không miễn phí tới một thế giới khác...Hai người hai thân phận, họ cùng nhau trải nghiệm khám phá bí ẩn về thế giới huyền bí này. Nơi loài người đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, họ nắm giữ những sức mạnh huyền bí thống trị muôn loài. Song song với đó là sự xuất hiện của vô số loài sinh vật kỳ dị không kể xiết, chúng cũng mang trong mình những loại năng lực mạnh mẽ riêng. Đồng thời chúng đều coi những giống loài khác là thức ăn chính để tăng cường sức mạnh....Hãy cùng xem Mai và Linh sẽ sống sót như thế nào ở thế giới này để có thể an toàn trở về Trái Đất nhé!…
========================《 đế nghiệp 》 đệ tam chươngNgút trời kỳ tài, ý đồ quy điền ẩn cư.Chỉ vì báo ân, đem chính mình lâm vào vô tận quan trường.- trì tố vốn là sơn dã chi dân, thừa sư môn thụ nghiệp, sư huynh dạy bảo, lược đổng thi văn, vốn là nên trở về về núi lâm, năm đó hứa Hoàng Thượng chi nặc là trợ Hoàng Thượng sang một phen nghiệp lớn, hiện giờ, thiên hạ thái bình. . . . . .- tiện lợi ta là ngươi huynh trưởng, thiệu du cũng coi như trí tuệ, coi như giúp ta dạy hắn thành mới. . . . . .- trì tố vâng mệnh, ổn thỏa đem hết bình sinh tài đại Hoàng Thượng dạy tân đế, không phụ Hoàng Thượng sự phó thácLuôn có bao nhiêu không muốn, nhàn vân dã hạc thân lui tới quan trường, chỉ vì một câu ' sĩ vi tri kỷ người tử '.----------------Vị cực nhân thần, hắn là thiên tử nghiệp sư, thành tựu đế nghiệp, sau lưng có bao nhiêu chua xót cùng nước mắt.- đạo làm vua, trước hết tồn dân chúng, nếu tổn hại dân chúng mà phụng này thân, do cát cổ lấy đạm phúc. . . . . .- giang sơn làm trọng xã tắc thứ chi quân vi khinh, cùng phụ dạy trẫm dân quý quân khinh, thân là quân chủ phải làm tuân thủ nghiêm ngặt lễ quyPlot truyện thì chưa end nhưng tác giả đã bảo là end rồi --> là cái hố k chịu lấp nhé =))))…
Cuối con đường sẽ gặp một người thương , Trí vẫn viết về những câu chuyện tình yêu, về những lần chia tay, về những mối tình đậm sâu nhưng bất thành. Nhưng bạn sẽ không còn thấy sự tan vỡ đến đau lòng nát dạ hay khóc cạn một dòng sông như trước đây nữa.…
Sông Vong Xuyên có bóng Mạnh BàCầu Nại Hà trải muôn ngàn kiếpKiếp nhân sinh chỉ còn biệt ly......Nơi đếm tối, khi ánh trăng phủ lối khắp hang cùng ngõ hẻm, khi những bóng đen lấp lóe trong những ngõ vắng, có một cửa hàng nhỏ nằm đây, yên bình chiễm chệ như đấng vương tọa giữa lòng thành phố sầm uất, như chia âm dương thành hai chốn cách xa.Chủ cửa hàng là một cô gái trông mới ngoài hai mươi, áo sơ mi, quần jean xanh màu là dấu hiệu đặc trưng của cô. Nơi cô xuất hiện không bao giờ có ánh sáng, nơi cô hiện diện cũng chẳng bao giờ có đêm tối. Hiện hữu nơi nhân gian, địa vị của cô ở trong lòng u hồn lệ quỷ lại chẳng dung khinh thường.Cô nhận vật làm việc, không quan tâm đó là quỷ hay người, không quan tâm khách hàng giàu hay nghèo, già hay trẻ, nhưng lại quan tâm vào tâm tình của cô vui hay buồn, có hứng hay mất hứng, chỉ cần bạn đưa cô ấy vật quý trọng nhất của mình, bạn sẽ được mọi thứ bạn ao ước.Vậy... Liệu bạn có dám không?…
Hán việt: Ngã đích thanh xuân nhất đà thỉ - 我的青春一坨屎 Tác giả: Thả Nhĩ Tây - 且尔西Số chương: 10( Lưu ý: bản edit chỉ đúng 70- 80% so với bản gốc ) * Giới thiệu:Hứa Dương được mẹ "tặng vé" ra khỏi nhà sau khi phát hiện cậu bị lừa mất hai vạn. Hứa Dương đành ngậm ngùi ở tạm nhà bà ngoại, rồi tình cờ gặp lại người anh trai đã từng chơi chung với mình hồi nhỏ.Tưởng như anh sẽ là cỏ dại bám bụi một mình trong góc tối nơi mặt trời không thể chiếu sáng. Tưởng như anh sẽ mang theo vết thương tinh thần đi suốt cuộc đời. Nhưng sự xuất hiện của cậu đã cứu rỗi cuộc đời anh.* Uống thuốc công Tiết Ngạn Vũ x câu hệ thụ Hứa Dương("Câu hệ" có nghĩa là "quan hệ bị ràng buộc". Tức là nhân vật thụ bị ràng buộc trong mối quan hệ với nhân vật công.)* Hướng dẫn đọc: Cốt truyện cứu rỗi, vai chính không có quan hệ huyết thống, HE.…
Là một câu truyện rất gây cấn giữa sếp và nhân viên sếp đem lòng thương mến cô nhân viên dễ thương liệu câu chuyện tình cảm của hai người có như mong đợi?…
Đại học vốn là một thiên trong Lễ kí (là thiên thứ 42 trong 49 thiên của sách này), tương truyền là do Tăng Tử ghi chép lại lời dạy của Khổng Tử làm ra. Hai chữ Đại Học ở đây có nghĩa là học vấn uyên bác, tinh sâu. Chu Hy cho rằng Đại Học là cương lĩnh không có cái gì không bao hàm trong đó, không có cái gì không dung nạp trong đó (nguồn: wikipedia) Đại học có 11 chương. Chương đầu tiên là Thánh Kinh, tức lời dạy của Đức Khổng Tử do Tăng Tử truyền lại. Mười phần sau là lời của Tăng Tử giải thích phần Thánh Kinh được các học trò của ông ghi lại (nguồn: cohanvan.com)Trịnh Huyền thời Đông Hán nói rằng: “Danh viết Đại học giả, dĩ kì kí bác học, khả dĩ vi chính dã” (Gọi là Đại học, vì nó ghi chép việc học rộng lớn có thể làm được việc chính sự); Khổng Dĩnh Đạt đời Đường nói: “Thử Đại học chi thiên, luận học thành chi sự, năng trị kỳ quốc, chương minh kì đức ư thiên hạ” (Thiên Đại học này bàn về việc học hành, có thể trị được nước, làm sáng cái đức minh ở trong thiên hạ) – Trích “Đại Học”, Phan Văn Các dịch.…
Tác phẩm: Sứa và MâyTác giả: Tịnh An VânThể loại: Ngôn tình - Khoa học viễn tưởng - Hành động - Tương lai Trong một thế giới nơi công nghệ và con người đã hòa quyện vào nhau, Solantra - những người máy có cảm xúc, đã xuất hiện và làm thay đổi mọi thứ. Tuy nhiên, thời gian tồn tại của chúng lại vô cùng ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn 3 năm. Và công việc của những "thu hồi viên" như Lạc Thần là tước đi ký ức cuối cùng của các Solantra, kết liễu những linh hồn nhân tạo đang khao khát được sống.Với một công việc không khoan nhượng và một quá khứ đan xen đầy những bóng tối chưa được giải thích, Lạc Thần sẽ phải đối mặt với chính những lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Và có thể, sự gặp gỡ định mệnh với cô gái kỳ lạ trong tòa nhà E.L.I.S.E chính là điểm khởi đầu cho những câu chuyện chưa kể, nơi mà ranh giới giữa con người và máy móc dần trở nên mờ nhạt.Đây là câu chuyện về những linh hồn, những sự lựa chọn, và cái giá của sự sống và cái chết.…
Ở đây chỉ có ngọt và ngọt tên khác: My sweetieTác giả:khtwf_au•Cover:Hphuowlink truyện :https://www.wattpad.com/story/323294057?utm_source=android&utm_medium=facebook_messenger&utm_content=share_reading&wp_page=reading_part_end&wp_uname=Hphuow_Cover&wp_originator=tkFqH4pvScsZucEs93y25QCcYC4OUfDJ6WKoPOdX0x5WCSkqOU21AM45gP7dDGNztmugNsK9wg8BGApFGxXyLkZi6zrkkxwsMTVRY9356AxO90qCBAnvaDEnzMoIzEV3…
Tương truyền, Bỉ Ngạn hoa chốn Hoàng Tuyền là nơi lưu giữ những chấp niệm còn sót lại của linh hồn trước khi luân hồi. Có khổ đau, có bi ải, có tương tư, có mong nhớ, có oán hận, có cố chấp, thậm chí còn có cả ước hẹn. Suy cho cùng tất cả chấp niệm của vạn vật trên thế gian đều chỉ vì một chữ tình mà thành. Một đời người quá ngắn, chấp niệm lại quá dài. Người cầu kiếp sau gặp lại, sao chẳng sống cho trọn vẹn hôm nay? Lai sinh tương kiến đã là chuyện của một hình hài khác, một nhân sinh khác. Hà tất còn phải cưỡng cầu. "Bỉ ngạn khai hoa, bỉ ngạn sầu Cầu không chấp niệm, chẳng thương đau Trần duyên đã dứt, tình đã đứt Liệu kiếp luân hồi có gặp nhau?"…
🌸 Hán Việt: Tâm thượng thiêu nguyệt🌸 Tác giả: Bạch Khuông Lương Thái Tử🌸 Thể loại: Đoản văn, Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đô thị tình duyên, Thị giác nữ chủ🌸 Credit: Leo Sing @wikidich. Cảm ơn bạn Leo Sing đã cung cấp bản convert🌸 Editor: Anh Đào🌸 Tình trạng bản gốc: Hoàn thành ( 5 chương )🌸 Tình trạng edit: Đang cập nhật🌸 Ngày đào hố ~ Ngày lấp hố: [07.09.23] ~ [ ... ]_______________________🌸 Văn án: Lại lần nữa động tâm: Cùng người đi đến tình yêu ôn nhu cuối cùng. Chu Cảnh Trạch cùng em kế của hắn ở bên nhau. Cười nhạo tôi là não yêu đương. "Lâm Y ? Một con chó của anh mà thôi." "Anh muốn cô ta đến thì cô ta liền đến, anh muốn cô ta cút thì cô ta phải cút." Nhưng hắn không biết, đoạn thời gian hắn vứt bỏ tôi, tôi gặp được một người đủ để thay đổi cuộc đời tôi. Cho nên về sau, khi hắn quỳ xuống cầu xin tôi trở về. Vị thạc sĩ trẻ tuổi kia ôm bả vai tôi, nhìn hắn cười khẽ: "Quốc gia chưa thịnh vượng, sao nói chuyện nữ nhi tình trường?" "Ngại quá, thứ cô ấy yêu, là quốc gia này." "Tân Trung Quốc còn chưa tới một trăm năm, nên cô ấy đến giúp nó phát triển."…
Văn án: "Có những người, cả thanh xuân ta chỉ lặng lẽ đi ngang họ...Và đến khi họ quay đầu lại, ta vẫn đứng đó - như một thói quen chưa kịp quên."Mộc Lam từng nghĩ, tình cảm dành cho Tạ Duy Hàn rồi sẽ mờ dần theo năm tháng. Nhưng cô đã sai. Dù năm tháng có dày lên, dù gương mặt có xa cách đến đâu, thì chỉ cần một ánh mắt quen, mọi vết nứt trong lòng lại trở nên nguyên vẹn như ngày đầu.Tạ Duy Hàn là một người lính - mạnh mẽ, lạnh lùng, và cô độc. Anh không giỏi nói những lời yêu thương, cũng chẳng biết cách giữ một người bằng tay. Nhưng khi đã đánh mất cô một lần, anh hiểu... mình không muốn đánh mất thêm điều gì nữa.Họ gặp lại, không phải để nối lại một mối tình dang dở, mà là để đi cùng nhau, thật chậm, qua những ngày sau đó - với nhiều lặng im, nhưng cũng nhiều thấu hiểu.Đây không phải là một câu chuyện rực rỡ.Mà là một mảnh ký ức cũ -được gấp lại cẩn thận,và mở ra vào một ngày không nắng, không mưa...chỉ có gió khẽ lướt qua mái tóc người từng thương.…