1,944 Truyện
Bánh Tiramisu

Bánh Tiramisu

15 1 1

Bánh tiramisu được xem là "linh hồn" trong thế giới bánh ngọt của người Ý. Tiramisu một cái tên mà chúng ta đọc đã thôi đã nghe rất hay và quen thuộc, theo tiếng Ý, tiramisu có nghĩa là "pick up me - hãy mang em đi", tượng trưng cho tình yêu đôi lứa 1 cách tự do, phóng khoáng và cũng rất mãnh liệt.Tình yêu của chúng ta xuất phát từ 1 chiếc bánh ngọt ngào như đôi ta nhưng lại chợt kết thúc bằng lời nói trong khi 2 ta còn tình cảm với đối phương.Trong khoảng thời gian 2 ta không có tình cảm nhưng vẫn phải nở nụ cười với những hành động của đối phương. Lúc đấy ta nghĩ rằng nên chấm dứt còn hơn là là yêu 1 người mà mình không có rung động.Thế mà lúc ngỏ lời chia tay lại là lúc tình yêu 2 ta bất giác mãnh liệt với đối phương hơn bao giờ hết.Bạn nhỏ Huỳnh Ngọc Trần Khánh Ly kể từ khi bắt đầu 1 mối tình không có sự rung động của đối phương đến từ chiếc bánh Tiramisu, nhưng cô không hề biết mình đã rung động với đối phương từ khi nào không hay.Còn học sinh thế hệ chuyên 13 môn cùng với danh hiệu mỗi ngày 1 em đó là Phạm Nguyễn Tuấn Tú. Lý do Tú để ý Ly cũng vì danh tiếng khắp vang cả trường nên mới chủ động làm quen với trò đùa cùng đám bạn tệ nạn của mình chỉ riêng Tú thì vẫn chưa bị sa ngã vào con đường đó.Tình yêu giữa 2 con người chưa hề có cảm giác rung động sẽ ra sao?…

Ánh Hướng Dương ( đuổi theo ánh sáng)

Ánh Hướng Dương ( đuổi theo ánh sáng)

0 0 1

Có lẽ yêu thầm thật sự quá khổ sở, nó giống như 1 cơn giông mùa hạ, có vui có buồn có đau đớn có hạnh phúc, ai cũng muốn họ biết được trái tim ấy của mình nhưng lại chẳng dám nói ra nỗi niềm ấy. Vô cùng đau lòng, nhưng cũng thật để khiến người ta nhớ mãi không thể quên được. Yêu thầm chỉ dám nhìn từ đằng xa trông ngóng họ, nhìn thấy họ vui vẻ chính mình cũng cảm thấy hạnh phúc, là những tiếp xúc nhỏ mà khiến con tim rung động. Vì chính họ mà cố gắng thay đổi và làm điểm sáng chỉ để muốn họ trông thấy. Tình cảm ấy sẽ chẳng ai biết được, luôn thầm lặng, yếu đuối là vậy. Thấy họ đi cùng người khác chính mình chỉ biết mím môi để không bật khóc, đúng rồi làm gì phải là người mà cậu ấy yêu đâu mà có quyền ghen chứ. Cũng chính những con người luôn xuất sắc như Mộc Chi Dương lại khiến cô gái nhỏ Đinh An Vũ đuổi theo cả thời thanh xuân chỉ để mong một lần nắm lấy được ánh hướng dương ấy. Nhưng cũng vô cùng hụt hẫng khi chàng trai cô thầm thương ấy lại như một ánh sáng có rất nhiều người vây quanh, cô chỉ sợ mình không đủ xuất sắc để ở bên người như vậy. Đến sau này gặp lại, anh trở thành một Bác Sĩ xuất sắc còn cô trở thành một luật sư vô cùng ưu tú, duyên phận cứ thế đưa 2 người đến với nhau. Tình cảm anh trao cô là thật, đáp lại thứ tình cảm của cô thời thanh xuân ấy, cho cô một mái nhà hạnh phúc để cô cảm thấy không nuối tiếc những gì khi ở bên anh "An Vũ, em đừng lo nhé, anh sẽ là đường đi của em trong tương lai."…

Nhược.

Nhược.

4 0 3

Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…

Hệ Thống Muốn Chúng Tôi Nói Chuyện Yêu Đương

Hệ Thống Muốn Chúng Tôi Nói Chuyện Yêu Đương

17 0 1

Thể loại: thanh xuân vườn trường, hệ thống, cường cường, 1x1, hài, thanh mai trúc mã.2 tên học tra suốt ngày đến trường chỉ để cà khịa, đánh nhau rồi làm khùng làm điên. Không ổn lắm cứ như vậy sao??? Dĩ nhiên là không rồi.Càng như vậy tui càng muốn tụi nó phải yêu nhau.Tác giả nở nụ cười gian ác: "Tiểu hệ thống đi ép tụi nó yêu đương cho ta nhanh lên."Hệ thống:...Một ngày đẹp trời nào đấy.Lục Minh tự luyến nói: "Tao cảm thấy mình quá đẹp trai rồi đi."Túc Lăng Hạ vuốt tóc ngược ra đằng sau: "Nhưng mày không đẹp bằng tao được bảo bối à."Đương lúc Lục Minh đang xông vào nắm cổ áo Túc Lăng Hạ tính cho cậu ta một đấm thì trên đầu hai người chợt hiện lên một âm thanh.Ping pong ping pong."Xin chúc mừng hai người đã được lựa chọn để tạo nên cốt truyện thanh xuân vườn trường ngọt ngào và đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Hãy giúp tác giả đại thần của chúng ta tạo ra content theo kịp tiến độ. Thời hạn: 1 năm."Lục Minh, Túc Lăng Hạ be like ????Hệ thống: "Phần thưởng cho hai người đó là kiếm được true love của cuộc đời mình. Thích hong nà🤟"Trò quỷ của ai đó đi. Tiểu hệ thống khả ái: "Không phải đùa đâu không làm cho các ngươi xuyên làm tra công pháo hôi kết cục thảm thương.Cp: Túc Lăng Hạ x Lục Minh, hotboy x hotboyCông thụ trẻ trâu, khùng cả đôi lại còn rất tự luyến. Nồi nào úp vung nồi đấy rất hợp nha.…

: 狼小范与兔小陈 : Bé Sói họ Phạm và bé Thỏ họ Trần

: 狼小范与兔小陈 : Bé Sói họ Phạm và bé Thỏ họ Trần

3 0 3

Tóm tắt: 1. Bắt đầu và Những Hiểu Lầm (Chương 1 - Chương 7)• Sự gắn kết ban đầu: Mạnh và Trần vốn là đôi bạn thân thiết, thường xuyên bị hội bạn "quân sư" trêu chọc là "Phạm phu nhân". Sau khi được cô giáo xếp ngồi cạnh nhau để hỗ trợ học tập, tình cảm của cả hai dần trở nên đặc biệt hơn.• Sự xuất hiện của Diệp: Một nữ sinh tên Diệp xuất hiện và tỏ tình với Mạnh. Mạnh đồng ý quen Diệp, dẫn đến sự lạnh nhạt với Trần.• Đỉnh điểm mâu thuẫn: Trần phát hiện Diệp không chung thủy và cảnh báo Mạnh. Tuy nhiên, vì quá tin Diệp, Mạnh đã nóng nảy tát Trần ngay tại lớp.• Sự thật phơi bày: Hội quân sư chứng minh được Diệp đang "bắt cá hai tay". Diệp thừa nhận chỉ yêu Mạnh "cho vui", khiến Mạnh ân hận tột cùng và xin lỗi Trần.2. Sóng Gió Gia Đình và Sự Chia Ly (Chương 8 - Chương 21)• Hàn gắn: Sau biến cố, Mạnh và Trần thân thiết trở lại nhờ sự đẩy thuyền nhiệt tình của hội quân sư.• Gia đình ngăn cấm: Mối quan hệ của cả hai bị bố Trần phát hiện. Trần bị đánh đòn và bị ép phải chuyển trường để cắt đứt liên lạc với Mạnh.• Mạnh quỳ dưới mưa: Hay tin Trần sắp đi, Mạnh chạy đến nhà bạn, quỳ dưới mưa để xin bố Trần cho gặp cậu lần cuối. Cảm động trước chân tình của Mạnh, bố Trần đã đồng ý cho hai đứa gặp nhau nói lời từ biệt.3. Kết Thúc Viên Mãn (Chương 27 & Đoạn Kết)• Sự trở về: Sau một tháng xa cách, Trần bất ngờ được chuyển về trường cũ. Mạnh vỡ òa hạnh phúc khi gặp lại bạn dưới màn mưa.• Cái kết: Câu chuyện khép lại bằng khung cảnh lãng mạn khi gia đình…

Bầu Trời Đêm

Bầu Trời Đêm

8 2 2

" cẩn thận" tôi bổng nghe thấy một tiếng la to từ sau lưng vọng tới nhưng tôi chưa kịp phản ứng thì "bụp" một tiếng. một vật thể lạ đã đập vào mặt tôi với một tốc độ ánh sáng. Tôi ngã xuống đất sự vật trước mắt tôi trở nên quay cuồng, nước mắt trong tôi cứ tiết ra một cách không kiểm soát. Vì quá đau nên tôi chưa thể đứng dậy được. Trong lúc tôi chưa kịp tỉnh táo thì Thanh đã bước đến nhìn tôi hỏi " sao rồi bà ,có bị gì hong, cái kính có bị bể hong" câu nói này khiến lý trí tôi trở về, lúc này nhìn trái bóng chuyền dưới chân rồi đến cái kính cận của tôi, tôi mới nhận ra rằng cái tròng kính với cái gọng đã mỗi đứa một nơi. Khiến tôi đang còn đau về thể xác lại thêm nổi đau tinh thần. " ...... ...... Cùng lúc đó một giọng nói trầm ấm vang lên "xin lỗi bạn, tôi không cố ý, bạn có sao không", bấy giờ tôi mới nhận ra có mấy người đứng trước mặt tôi, có một người trong đó tôi nhận ra, người đó là Lâm Nhuận bạn cùng lớp của tôi. Cậu là người rất đẹp trai nằm trong top gương mặt vàng của lớp. Vì với vẻ đẹp lạnh lùng, góc cạnh với chiều cao 1m8 cùng thành tích học siêu giỏi của cậu nên cậu khá nổi trội trong lớp và cậu cũng chính là người lên tiếng vừa nãy. Trên gương mặt cậu đầy vẻ lo lắng. ...... .......... Trong phút chốc cái hình ảnh đẹp trai học giỏi gì đó trong tôi đã tan thành mảnh nhỏ tôi chỉ biết được rằng kể từ giây phút này cái tên Lâm Nhuận đã xuất hiện đầu bảng danh sách đen của tôi rồi.…

Dõi theo ánh mặt trời

Dõi theo ánh mặt trời

3 3 3

Dõi Theo Ánh Mặt Trời"Không ai yêu tôi cả..."Ngọc Linh khẽ thì thầm trong một buổi chiều lộng gió. Mái tóc cô bay nhẹ theo làn không khí se lạnh đầu thu, còn đôi mắt đỏ hoe thì như đang cố giấu đi một nỗi buồn đã chất chứa từ rất lâu. Đứng trước cô là Nguyễn Hoàng Dương - người mà ai cũng nghĩ là lạnh lùng, xa cách - nhưng lúc ấy, cậu chỉ lặng im một chút rồi nói khẽ:"Tớ yêu cậu."Không có màn tỏ tình nào hoành tráng. Chỉ là một câu nói vừa đủ, dành cho một cô gái luôn cảm thấy mình bị lãng quên giữa thế giới này.Ngọc Linh - một người bạn học xinh đẹp nhưng lặng lẽ, học giỏi nhưng không bao giờ thấy mình đủ tốt. Trong mắt mọi người, cô là người điềm tĩnh và kiên cường. Nhưng Dương biết, sâu bên trong Linh là một khoảng trống rất lớn - nơi thiếu vắng tình yêu thương mà ai cũng cần.Còn Nguyễn Hoàng Dương - cậu bạn luôn đạt thành tích cao nhất lớp, ít nói, ít cười, được nhiều người ngưỡng mộ - lại chỉ mở lòng khi ở cạnh Linh. Trong thế giới của Dương, Linh là người duy nhất cậu muốn chở che. Không phải vì cô yếu đuối, mà vì cậu thấy được ánh sáng của cô - một ánh sáng dịu dàng như mặt trời khi chiều xuống."Dõi theo ánh mặt trời" là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về những rung động đầu đời, về việc thích một người không phải để được đáp lại, mà là để có lý do bước tiếp. Nếu bạn từng một lần âm thầm thương ai đó, từng một lần chỉ dám nhìn từ xa nhưng vẫn cố gắng vì người ta, thì câu chuyện này là dành cho bạn.…

Hạ vấn vương

Hạ vấn vương

0 0 1

​Cuộc đời tôi giống như một chiếc đồng hồ được lên sẵn dây cót, ngăn nắp đến nghẹt thở. Cho đến khi cậu ấy xuất hiện - vô tư và phóng khoáng như một cơn gió mùa hạ lạc đường, thổi tung lớp bụi dày trong lòng tôi.​Phạm Hạ An - một cô gái sống trong những quy tắc gia giáo đến mức khuôn thước. Bình lặng, lặng lẽ và luôn cố gắng che giấu những mảnh vỡ ký ức sau cánh cửa phòng kín.​Danh Phong Lãng - chàng trai có đôi mắt như đang cười, mang theo tần số mới lạ phá tan sự tĩnh lặng bấy lâu của cái tên "Hạ An".​Giữa những buổi học thêm oi ả của tháng sáu,giữa cái dày đặc của lịch học chính khóa tháng tám, có một loại vấn vương nảy nở. Liệu cơn gió ấy sẽ mang Hạ An đến với bầu trời tự do, hay chỉ là một thoáng dao động rồi lại để hồ nước lặng yên như cũ?​"Mùa hè năm ấy, cái tên Hạ An của tôi có lẽ sẽ không còn mang nghĩa là bình yên nữa rồi."●Thông tin nhân vật:•Phạm Hạ An - 23/02/2009 - Song Ngư - Nhạy cảm, nội tâm sâu sắc.​Lớp: 11A3 - Khối tự nhiên.​Đặc điểm: Một "học sinh chuẩn mực" trong mắt thầy cô và cha mẹ. Luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉnh chu, ít nói, nhưng sau vẻ ngoài đó là một tâm hồn khao khát tự do.•Danh Phong Lãng- 10/12/2009 - Nhân Mã - Phóng khoáng, yêu tự do và cực kỳ thẳng thắn.​Lớp: 11A5 - Khối tự nhiên.​Đặc điểm: Chàng trai "hệ gió" đúng nghĩa. Không quá cao nhưng nụ cười có thể làm bừng sáng cả một góc hành lang.​•Và một số nhân vật khác [....]…

Hoà

Hoà

25 3 3

Hạ Huyền quay đầu, ánh mắt đẫm lệ, một chút sợ hãi, nhưng lại pha lẫn sự kiên quyết. Cô nói, giọng khẽ đến mức gần như chìm vào khoảng không ồn ào:"Tớ và cậu như hai ngôi sao lạc lõng trong vũ trụ mênh mông, tuy mờ nhạt, nhưng vẫn luôn chiếu sáng cho nhau trong đêm tối."Đêm lễ hội pháo hoa bao phủ toàn bộ bầu trời, từng chùm sáng lấp lánh rực rỡ, kéo dài trong không gian như những lời thì thầm của thời gian. Hạ Huyền và Dương khải Thiên đứng bên nhau, đôi mắt họ ngước lên nhìn từng đợt pháo hoa nổ tung, phản chiếu những sắc màu lên làn nước biển đen mênh mông phía dưới.Giữa những tiếng nổ lớn vang vọng, chỉ có tiếng thở nhẹ của họ, như một sự đồng điệu trong khoảnh khắc này. trong ánh sáng pháo hoa cuối cùng rực rỡ, họ cùng bước xuống bờ biển, không quay đầu lại. Làn nước đen sâu thẳm đón lấy họ như một vòng tay, và tất cả những gì họ có thể làm là cùng nhau chìm vào trong, để tình yêu này được giải thoát khỏi những ràng buộc của hiện thực.Ánh sáng từ những quả pháo hoa cuối cùng phản chiếu trên mặt nước, như những ký ức đã qua, như những gì họ đã từng yêu và đã mất, nhưng cũng như một lời hứa - rằng dù họ có mất đi mọi thứ, tình yêu này vẫn sẽ mãi tồn tại, trong những vệt sáng cuối cùng của bầu trời đêm.…

Mùi Hồng Đỏ ( Kí Ức Không Rời)

Mùi Hồng Đỏ ( Kí Ức Không Rời)

1 0 1

Lần đầu tiên An Dĩnh gặp Đông Phong vào một mùa hạ - Tại một góc phố nhỏ trồng nhiều bông hồng đỏ, tỏa một mùi hương dịu nhẹ khiến cho ánh nắng ngày hè trở nên thuần khiết đến lạ. Lúc ấy An Dĩnh chỉ mới là một cô bé mới tròn 15 tuổi, Đông Phong lúc đó 17 tuổi, chàng trai với một tuổi xuân vô cùng nhiệt huyết. Lần vô tình gặp gỡ đã khiến trái tim cô gái rung động, cô đã thầm thương anh từ lúc ấy, chỉ mong có ngày gặp lại. Sau này khi anh tỏa sáng nhất lại có cô đứng bên cạnh làm điểm tựa cho anh, họ nguyện mãi mãi không chia lìa. Lần đầu gặp gỡ cũng giống như sự sắp xếp của ông trời mong cho 2 người họ có thể từ từ quen biết và hàn gắn cho nhau những nỗi đau vô hình. Kí ức ấy đến khi trưởng thành 2 người họ vẫn giữ cho đối phương một vị trí vô cùng quan trọng trong trái tim mình. Khi bên nhau họ vẫn không quên được ngày gặp gỡ kì lạ ấy, những cánh hồng buông theo chiều gió rơi vào tóc cô gái nhỏ với làn da trắng bóc, mùi hương ấy cũng vô cùng lãn mạn tựa cho duyên số không rời. "An Dĩnh của anh, em là cô gái ngoan, anh rất trân quý. Em như là bông hồng mà anh nâng niu nhất, mùi hương của em cũng thật dịu nhẹ. Nếu anh biết sớm em thích anh như vậy lúc đó anh đã phá lệ yêu sớm. Anh là người không giỏi nói những lời ngọt ngào nhưng nguyện cho em mọi thứ tốt nhất. Mỗi khi đến ngày lập hạ anh sẽ tặng em ngàn bông hồng đỏ nguyện kiếp kiếp chúng ta luôn cạnh nhau không xa rời. Dĩnh Dĩnh, chúng ta kết hôn nhé! "…

chúng ta là hai đường thẳng song song

chúng ta là hai đường thẳng song song

24 5 4

Tóm tắt nội dung:Lê Uyển Dao - nữ sinh lớp 11 nổi tiếng toàn trường vì thành tích học tập xuất sắc, gương mặt xinh đẹp nhưng luôn giữ thái độ lạnh lùng, xa cách. Cô không chơi thân với ai, luôn một mình đi học, một mình về. Đối với Uyển Dao, trường học chỉ là nơi để đạt mục tiêu - không cảm xúc, không quan hệ xã giao.Nguyễn Minh Hạo - nam sinh vừa chuyển về từ thành phố lớn. Con trai của một giảng viên đại học, Minh Hạo mang trong mình dáng vẻ tự tin thái quá, ngạo nghễ như "thế giới này không ai giỏi hơn tôi". Từ học lực đến ngoại hình, Minh Hạo nhanh chóng trở thành tâm điểm mới... và cũng là cái gai trong mắt Uyển Dao.Lần đầu gặp mặt là trong một cuộc tranh luận nảy lửa trong lớp học chuyên Toán. Từ đó, cả hai bắt đầu một chuỗi "không đội trời chung": ganh đua điểm số, đấu khẩu, cả những tình huống éo le do giáo viên "ép cặp" học nhóm với nhau.Nhưng càng va chạm, Minh Hạo càng nhận ra sự lạnh lùng của Uyển Dao không phải vì kiêu ngạo mà vì cô đang xây một bức tường bảo vệ mình khỏi tổn thương. Còn Uyển Dao, dần dần, cũng không thể không rung động trước một người luôn đối đầu với cô bằng tất cả sự kiêu hãnh... nhưng cũng là người đầu tiên nhìn thấy nỗi cô đơn trong mắt cô.…

Năm Tháng Em Đi Qua

Năm Tháng Em Đi Qua

4 0 4

Năm Tháng Em Đi Qua là một tiểu thuyết thanh xuân vườn trường xoay quanh hành trình trưởng thành và chữa lành của hai tâm hồn trẻ tuổi - Minh Hạ, cô nữ sinh hoạt bát, sống chan hòa nhưng mang trong lòng nhiều tổn thương, và Trần Duy, cậu bạn cùng lớp trầm lặng, sống nội tâm với quá khứ đầy khoảng trống.Bắt đầu từ những va chạm vụn vặt ở trường học, Minh Hạ dần kéo Trần Duy ra khỏi thế giới lặng im của cậu. Những sự kiện như lễ hội trường, buổi học riêng, cắm trại đêm... trở thành bước ngoặt khiến cả hai xích lại gần nhau. Trong lúc tình cảm đang dần chớm nở, Minh Hạ phát hiện sự thật động trời về gia đình mình - rằng cô không phải con ruột của mẹ hiện tại. Biến cố ấy khiến cô lạc lối, và chính Trần Duy là người âm thầm ở lại bên cạnh.Tuy nhiên, khi mọi thứ vừa chớm ngọt ngào, một người từ quá khứ Trần Duy bất ngờ xuất hiện, kéo theo những hiểu lầm, ghen tuông và sự im lặng quay trở lại. Tình bạn với Khánh Thy - người bạn thân nhất của Minh Hạ - cũng từng có lúc rạn nứt vì những cảm xúc không tên.Truyện không đơn thuần là một câu chuyện tình yêu học trò, mà còn là hành trình tự chữa lành, học cách đối diện với quá khứ và mở lòng với những yêu thương chân thật. Trong suốt 19 chương, Năm Tháng Em Đi Qua đưa người đọc đi qua những lát cắt tinh tế của tuổi trẻ, cô đơn, tổn thương, hy vọng, và cả những mối liên kết mong manh nhưng bền chặt.…

Nơi Ánh Sáng Chiếu Rọi

Nơi Ánh Sáng Chiếu Rọi

11 4 3

Lần đầu tiên trong lịch sử trường THPT Thịnh Quang có thủ khoa vào 10 với số điểm 49,5/50. Thật là số điểm khủng khiếp. Và người đạt được số điểm ấy chính là Đào Huy Anh - kẻ khiến cho mọi người cảm thấy bị sỉ nhục về IQ.Đào Huy Anh là một cậu ấm chính hiệu, cậu sở hữu cho mình hàng loạt các thành tích khủng và gương mặt điển trai góc cạnh, điều ấy khiến cậu vô cùng nổi tiếng ở trường và các trường lân cận, điều đó đã khiến cho cậu trở thành "đối tượng yêu đương hàng đầu " của hàng loạt nữ sinh. Cậu được mệnh danh là "kẻ cầm đầu Thịnh Quang"Cậu có nhiều fan nữ nhưng đa số chẳng ai dám đứng ra tỏ tình. Bởi vì sao? Đương nhiên mọi người đều nghĩ cậu tài giỏi như vậy thì phải là "tiên nữ phương nào" mới có thể khiến cho cậu hạ mình xuống làm "người phàm trần." Tuy nhiên vẫn có những trường hợp thiểu số như hoa khôi trường hay nữ sinh trường khác đều ảo tưởng muốn trở thành "ngoại lệ" của kẻ cầm đầu Thịnh Quang nhưng đều bị cậu từ chối thẳng thừng. Nhưng cho đến một ngày ........ Tại sân trường diễn ra một trận bóng rổ sôi động, trong hàng ghế đầu của đội cổ vũ, một nữ sinh vô tình bị quả bóng ném trúng giữa trán với lực ném vô cùng mạnh khiến nữ sinh đó ngã ra sau.Trước mặt mọi người, Đào Huy Anh - người luôn bình tĩnh, trầm lặng lúc này lại vội vàng lao tới.…

[ ĐM/Edit ] Mau xem đôi giáo thảo kia kìa!!

[ ĐM/Edit ] Mau xem đôi giáo thảo kia kìa!!

25 2 2

🔴 Warning 🔴: Cấm reup_Có gì thắc mắc cứ lên hội thoại trong tài khoản của chủ nhà hỏi-----------------------------Hán Việt: Khoái khán na đối giáo thảoTác giả: Thanh Phong HiểuTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản edit: Đang lết-----------------------------Tô An và Tề Văn Hiên từ nhỏ đã là hàng xóm của nhau.Bọn họ cùng nhau lên nhà trẻ, tiểu học, cấp 2, song song với nhau từ nhà trẻ đến trung học.Tô An thành tích kém, hơn nữa còn vô cùng lì lợm, thường hay chọc nữ sinh bàn bên phát khóc, hở ra là vén tay áo đi đánh nhau.Tề Văn Hiên thành tích rất xuất sắc, hiểu chuyện ngoan ngoãn, nhưng xắn tay áo lên liền giúp Tô An đánh nhau.Hồi thi trung khảo, Tề Văn Hiên từ hạng nhất đột nhiên xuống dốc không phanh, lại tiếp tục vào cùng một trường cấp 3 với Tô An.Ngày nọ tháng nọ năm nọ bạn học Tô An bị ăn sạch sẽ hoài nghi --Không phải là, hắn cố ý thi kém đi đấy chứ?! -----------------------------CP: Học bá công X học tra thụHai tên cao trung sinh hoạt, ngọt cấp ☆☆☆☆☆Tag: Yêu sâu sắc, thanh mai trúc mã, ngọt văn, vườn trườngVai chính: Tề Văn Hiên; Tô An┃ vai phụ: Thẩm Trí; Vương Hân Bá; Mạnh Huỳnh; Lư Hiểu Chanh; ... Một câu tóm tắt: Bạn học, ăn đường không?…

Thấp Thoáng Quên Đi Tình Yêu Của Đôi Ta

Thấp Thoáng Quên Đi Tình Yêu Của Đôi Ta

185 24 5

Tôi nhìn Nhật, một ý nghĩ mơ hồ chợt thoáng qua trong đầu. Không hiểu vì sao, tôi lại muốn hỏi một câu hỏi kỳ lạ như thế. Giọng nói bật ra khẽ khàng, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một cảm giác khó tả:"Nếu có một ngày tao rời đi thì mày sẽ làm gì?"Nhật hơi khựng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt cậu bình tĩnh đến lạ, như thể câu hỏi ấy vốn chẳng cần phải suy nghĩ lâu."Thì tao sẽ đuổi theo mày."Tim tôi chợt khẽ rung lên. Tôi quay mặt đi, cố che giấu cảm xúc vừa thoáng qua trong lòng, rồi lại hỏi tiếp, như muốn thử xem câu trả lời của cậu có thay đổi hay không:"Nếu lỡ là một nơi rất xa thì sao? "Cậu im lặng trong chốc lát. Khoảng lặng ấy ngắn thôi, nhưng lại khiến tôi bất giác nín thở chờ đợi.Rồi Nhật khẽ cười, giọng nói trầm xuống, chắc chắn đến mức khiến người ta không thể nghi ngờ."Thì lúc đó tao vẫn sẽ đuổi theo mày, dù có là nơi nào trên thế giới này đi chăng nữa."Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng không dám nhìn thẳng vào cậu nữa. Không phải vì ngại, mà vì sợ rằng nếu nhìn lâu thêm một chút, tôi sẽ không giấu nổi cảm xúc đang âm thầm lan ra trong lòng mình.…

Phía Sau Một Ánh Nhìn

Phía Sau Một Ánh Nhìn

20 3 3

"Lớp im lặng."Giọng cô chủ nhiệm vang lên rõ ràng."Giới thiệu với các em, đây là học sinh mới chuyển đến - Phạm An Nguyệt."Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.An Nguyệt đã quen với việc bị nhìn. Từ nhỏ đến lớn, vẻ ngoài của cô luôn dễ khiến người khác chú ý - làn da trắng, gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi rũ xuống khiến cô trông lúc nào cũng dịu dàng. Nhưng cô không thích cảm giác đứng giữa tâm điểm.Cô cúi đầu, nói khẽ:"Chào mọi người."Chỉ vậy thôi.Cả lớp rì rào: "Tên là An Nguyệt sao? Lớp mình cuối cùng cũng có một mỹ nữ rồi!"Cô chủ nhiệm gật đầu, nhìn quanh lớp:"Còn một chỗ trống, em ngồi ở đó."An Nguyệt ngẩng lên.Và rồi, ánh mắt cô dừng lại.Dãy bàn thứ hai từ cuối lớp, sát cửa sổ.Ở đó, có một cậu con trai đang ngồi tựa vào ghế, tay cầm bút, ánh nắng rơi nghiêng trên sống mũi cao thẳng. Đồng phục trường được mặc trên người cậu gọn gàng đến mức gần như lạnh lùng.Gương mặt ấy... quá nổi bật.Không phải kiểu đẹp ồn ào, mà sắc nét, sạch sẽ, mang theo cảm giác xa cách. Lông mày đầy đặn, ánh mắt sâu, khi ngẩng lên nhìn về phía cô, không hề có tò mò hay đánh giá như những người khác.Chỉ là một cái liếc nhìn rất ngắn.Nhưng tim An Nguyệt lại khẽ khựng.Cô không biết vì sao.Cô chủ nhiệm chỉ vào chỗ trống cạnh cậu:"Em ngồi cạnh Duy Anh."…

Ánh Trăng và Nắng Hạ

Ánh Trăng và Nắng Hạ

7 2 1

✨Nguyễn Huỳnh Viết Hoàng và Trần Lâm Lê Vy là đôi bạn thanh mai trúc mã từ thời còn mặc chung một chiếc quần thủng đáy. Nhưng kì lạ là đôi bạn này lại suốt ngày chí choé như chuột với mèo... thế rồi biến cố đến khiến đôi ta xa cách cùng với những tình tiết hấp dẫn🌟Thông tin nhân vật🍃Nguyễn Huỳnh Viết Hoàng•Tuổi: 17•Học vấn: 11A1 trường THPT Việt Đức•Ngoại hình: gương mặt điển trai lạnh lùng, trái ngược với khuôn mặt lạnh lùng là mái tóc đỏ như chiếc lá của mùa thu, body chuẩn dân thể thao rán chắc•Tính cách: Tuy có khuôn mặt lạnh lùng nhưng tính cách của cậu thì đi ngược lại với khuôn mặt ấy, cậu có chút lém lỉnh, nghịch ngợm và nổi loạn. Kèm với đó là chiếc mỏ hỗn có một không hai"Cậu là kiểu người mà cả thế giới đều nghĩ sẽ hỏng mất,nhưng lại đem lòng yêu một người dịu dàng đến tận xương."Gia đình tan vỡ sớm, cha nghiêm khắc nhưng vô tâm,Hoàng học cách lớn lên bằng sự nổi loạn.🍃Trần Lâm Lê Vy•Tuổi:17•Học vấn: 11A1 trường THPT Việt Đức•Ngoại hình: mang vẻ mặt xinh xắn dịu dàng như ánh trăng, xinh xẻo, làn da trắng sáng, mái tóc nâu trầm dài đến eo luôn được cô xoã ra.•Tính cách: cô là người mang tính cách trái ngược anh khi mà cô là người dịu dàng điềm tĩnh hay cườiHai người như chó và mèo như cục nam châm trái dấu nhưng hút nhau…

Trái tim băng giá xin đừng thay lòng (tôi hay anh ta)

Trái tim băng giá xin đừng thay lòng (tôi hay anh ta)

9 0 3

Dũng- cao ráo, đẹp trai, gương mặt góc cạnh như người mẫu, điềm đạm, đặc biệt chỉ thích mình Lương.Lương- cá tính, thông minh, sắc sảo, có chút ngông cuồng, thích trai Tây, chơi như tụi Mỹ.Kỳ Anh- cao kều, thư sinh, học giỏi, red flag ngầm, hơi dị(ngầm).------------Chợt nhìn thấy bức thư bị nhàu nát rơi từ cặp Lương, Dũng tò mò lại gần, con tim anh như bị thắt lại:"Kỳ Anh à, giáng sinh này..."Từng con chữ quen thuộc ấy dần dần hiện ra:"...hãy bên cạnh nhau nhé, đừng né tránh cảm xúc nữ..."Người anh sững lại, đôi mắt tự dưng đỏ hoe lên, anh không thể kìm chế nổi những cảm xúc tận đáy lòng mình. Dẫu anh biết từ lâu rằng Lương chỉ coi anh như một homie và cô sẽ chẳng bao giờ có tình cảm với anh, nhưng anh luôn giữ tia hy vọng nhỏ nhoi rằng một ngày nào đó cô sẽ động lòng với anh... Nhưng hôm nay, cái hôm Noel này đã trực tiếp xé tan mộng tưởng đó. Người con gái anh đem lòng yêu thầm suốt thời gian qua lại thích một anh chàng khác. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác tự ti, xấu hổ, tự trách thời gian qua mình đã ngu ngốc mà ảo tưởng một ngày nào đó cô sẽ đáp lại tấm chân tình này...…

Sai số tuổi 17

Sai số tuổi 17

32 3 4

Tuổi 17 - cái tuổi chẳng đủ lớn để gọi là trưởng thành, cũng chẳng còn bé để vô tư mà không biết đau. Ở tuổi ấy, tình yêu thường đến bất ngờ, mong manh và cũng đầy mãnh liệt. Người ta vẫn hay nói, mối tình năm mười bảy không nhất thiết là tình đầu, nhưng lại là thứ tình cảm khiến người ta cả đời không thể quên - vì nó đẹp, vì nó dở dang, vì nó đã từng khiến trái tim rung lên lần đầu tiên chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười, hay một lần lướt qua nhau giữa cầu thang chật chội mùa tựu trường.Đây là một câu chuyện như thế. Một đoạn thanh xuân nhiều nắng, nhiều gió, có thương, có nhớ, có cả những vết xước dịu dàng mà rất lâu sau mới nhận ra mình từng đau. Một câu chuyện chữa lành - nhưng lành ít, dữ nhiều. Là lần đầu biết thích một người nhưng phải giấu nhẹm đi, lần đầu biết đợi, biết hy vọng, rồi cũng là lần đầu học cách buông tay dù lòng còn bao luyến tiếc.Dựa trên những cảm xúc thật, những trải nghiệm thật - có thể ngây ngô, có thể dại khờ - nhưng cũng rất đáng nhớ. Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, mong mọi người đọc và cảm nhận bằng cả một phần ký ức tuổi trẻ của chính mình.Trap boi ngầm gặp gơn tỉnh táoTình chị em :)))Na9: Nguyễn Minh Thế Vũ 2k8Nu9: Vũ Kim Tịnh Hy, 2k6Bạn thân nu9 s1 + quân sư: Tường VânBạn chơi chung giữa na9,nu9+ thuyền trưởng : Huyền MyBạn giám sát: Kim Thảo 🥲…

Our Love - Adorable Babi

Our Love - Adorable Babi

8 2 2

Chúng tôi bước qua cổng trường Đại học Kinh tế Quốc dân, hoà vào dòng sinh viên tấp nập đang tiến vào khuôn viên rộng lớn phía trước. Con đường trải dài, hai bên là hàng cây xanh mát, gió sớm khẽ lay động những tán lá khiến không khí buổi sáng càng thêm dễ chịu. Tôi ngẩng đầu nhìn quanh, cố gắng ghi nhớ từng khung cảnh lạ mà rồi sẽ trở nên quen thuộc này.Đi thêm vài bước, giữa khoảng sân rộng, tòa nhà A2 hiện ra - cao lớn, hiện đại, những ô cửa kính phản chiếu ánh nắng sớm lấp lánh. Cảnh tượng ấy khiến tôi bất giác khựng lại trong vài giây. Tất cả như đang hiện ra rõ nét trong trí tưởng tượng mà suốt bao năm qua tôi luôn hình dung, nhưng giờ đây, tôi không còn mơ nữa - tôi đang thật sự đứng ở đây. Đây chính là nơi mà suốt ba năm cấp ba tôi đã mơ tới, đã đặt mục tiêu, đã nỗ lực từng ngày để được chạm đến. Giữa dòng người đông đúc, nhộn nhịp, tôi - Ngọc Trâm - cuối cùng đã trở thành tân sinh viên của ngôi trường này.Minh Anh dừng lại bên cạnh, cũng ngước nhìn tòa nhà rồi quay sang nói nhỏ: "Thật rồi đó Trâm. Mình chính thức là sinh viên NEU rồi."Tôi mỉm cười, lòng ngập tràn cảm xúc - hồi hộp, háo hức, và có chút bỡ ngỡ. Phía trước là một hành trình dài chưa biết điều gì đang chờ đợi, nhưng tôi thấy mình sẵn sàng - và may mắn hơn cả, tôi không bước đi một mình.----------------07/2025…