Con nhỏ Fuon Sonozaki một ngày nọ xuyên không (theo motip quen thuộc) một cách ngu người đến thế giới Touken Ranbu. Và lắm chuyện dở khóc dở cười bắt đầu từ đây.*ĐÃ DROP*--------Bản quyền các nhân vật thuộc DMM & Nitro+.…
"Đại Bàng Rời Tổ" là bức tranh bi tráng về 26 năm đầu đời của Napoleone di Buonaparte. Mở đầu bằng tiếng khóc chào đời giữa làn đạn đại bác khi phong trào độc lập Corsica bị nghiền nát, cậu bé mang dòng máu quý tộc nghèo ấy lớn lên với một trái tim hoang dã và lòng căm hận nước Pháp tột cùng.Bị ném vào trường quân sự Brienne lạnh lẽo, giữa những ánh mắt khinh miệt của giới quý tộc Pháp vì xuất thân quê mùa và giọng nói trọ trẹ, con đại bàng non đã chọn sự lầm lì để sinh tồn. Cậu vùi mình vào toán học, say mê những đế chế vĩ đại của Alexander, và lặng lẽ chứng minh một tư duy chiến thuật thiên tài nảy mầm từ... những trận chiến ném tuyết kinh điển.Nhưng thời đại không để yên cho bất kỳ ai. Bão táp Đại Cách mạng Pháp nổ ra, ngai vàng Bourbon sụp đổ cùng cái đầu của Vua Louis XVI rơi xuống. Chàng thiếu úy pháo binh trẻ tuổi nhận ra: Thời loạn không phải là thảm họa, mà là nấc thang của những kẻ cơ hội.Sau mối tình đầu dang dở và bi kịch bị chính thần tượng phản bội, gia tộc Bonaparte bị truy sát ráo riết, vĩnh viễn bị trục xuất khỏi quê hương Corsica. Mất tất cả, không đường lùi, Napoleone quyết định chôn vùi quá khứ, niết bàn tái sinh thành một người Pháp thực thụ.Để rồi, định mệnh gọi tên ông tại cảng Toulon. Giữa lúc nước Pháp lâm nguy, tướng lĩnh bất tài bó tay trước quân Anh, chàng đại úy pháo binh vô danh đã trút một cơn bão lửa xuống hạm đội kẻ thù. Trận đánh sinh tử ấy không chỉ là chiến công chấn động dọn đường cho viên Chuẩn tướng trẻ tuổi nhất nền Cộng hòa bước ra ánh sáng, mà còn…
- Tiểu Thuyết: In Love Forever [Mãi Yêu]- Tác Giả: reallyb- Số Chương: 30 Chương + 1 Phiên NgoạiMột đám cưới tràn ngập tiếng cười, niềm vui và những lời chúc phúc chỉ là khởi đầu của cuộc sống lứa đôi. Những gì đang chờ đợi họ ở phía trước là vô vàn chông gai cùng những thử thách mà cả hai phải cùng nhau đối mặt và vượt qua.Runchlaphat và Peeracha luôn ôm ấp thật chặt những hoài bão của mình. Đó là giấc mơ được tay trong tay bước qua mọi giông bão, giấc mơ được đắm chìm trong tình yêu bất diệt, và giấc mơ được gắn bó bên nhau cho đến lúc tóc điểm hoa râm.Thế nhưng, những giấc mơ ấy lại vỡ vụn với một sự chóng vánh đến tàn nhẫn, ngay cả trước khi một trong hai kịp nhận ra chuyện gì đang thực sự diễn ra.…
Mình đi du học. Cái thời mình còn bé tí, việc khiến mình hốt hoảng nhất trong ngày, ngoài việc bị ăn mắng ra, chính là tỉnh dậy mà không thấy mẹ mình đâu nữa.Mọi người bảo mẹ mình đi làm. Mình nhỏ bé đến mức không hiểu "đi làm" là cái gì. Chỉ biết nhìn bóng lưng của mẹ trên chiếc xe máy Nhật cũ kĩ khuất sau con đường đất nhỏ cuối phố. Thầm nghĩ đó chắc chắn phải là một thứ quan trọng lắm mới khiến mẹ không ở nhà chơi với mình. Sau này lớn hơn một chút, mới bắt đầu có những ước mơ.Ước mơ được "đi làm" giống mẹ.Ước mơ làm một nghệ sĩ dương cầm đi khắp thế gian để lưu diễn.Ước mơ làm nhà văn, viết một quyển tiểu thuyết thật hay, được nhiều người hâm mộ.Ước mơ làm một bác sĩ tâm lí.Ước mơ làm một nghề gì đó liên quan đến hóa sinh, bình lặng mà sống qua ngày trong phòng thí nghiệm đến lúc chết.Hồi bé mình ước mơ thật nhiều, thật to lớn. Vỡ mộng cũng thật nhiều...Đặt chân đến Toulouse, bỡ ngỡ trải qua những tháng đầu tiên nơi xứ người, có lẽ đã phần nào thực hiện được những thứ bản thân từng mơ ước, nhưng đôi khi lại thấy hình như không phải như vậy nữa.Có đôi khi sẽ lại nhớ về căn nhà nhỏ bé và cũ kĩ ở Nghĩa Tân.Có đôi khi sẽ nhớ về căn buồng chất đầy những chồng sách cũ của ông nội, bên cạnh phòng thờ tấm ảnh bà nội mỉm cười nhẹ nhàng trong đó.Có đôi khi sẽ nhớ về những thứ lặt vặt mẹ hay cằn nhằn.Phải chăng khi càng lớn lên, con người ta lại càng hướng về những điều bé nhỏ như thế?…