Jay học giỏi, ngoan, ít quậy phá trong trường, trái ngược với cái mặt lì như cục chì cùng phong thái đàn anh đàn chị của nó. Sunghoon lúc đó cũng bất ngờ vì Jay không có vẻ gì là muốn phát triển trên con đường nghệ thuật, trong khi nó đàn giỏi, hát hay. Lắm khi chiều chiều Sunghoon đi tập trượt băng về thấy nó ngồi ôm cây guitar cổ điển bên bờ hồ, tay thì gảy còn mắt nhìn xa xăm. Sunghoon đã đứng nấp sau tán cây nghe cho bằng sạch, để mặc nhịp tim mình bị cuốn đi tán lạc bởi từng khúc ngân đàn.@pppnhan.…
Sunghoon mơ màng nhìn chằm chằm đường xương quai hàm sắc như lưỡi hái tử thần của thằng Jay. Cậu ừ hử cho qua chuyện chứ cũng chẳng rõ đối phương vừa nói gì, mà chỉ vô thức đặt câu hỏi rằng tại sao rõ ràng bản mặt thằng Jay với hai cái tai mèo chẳng có vẻ gì là liên quan đến nhau cả, thế mà kết hợp lại trông hoàn hảo lạ lùng. Đường nét sắc sảo, bén lẹm, trông có phần chững chạc nhưng lại được điều hoà một cách điệu nghệ bởi đôi tai mèo xinh xinh, cùng với những hành động bản năng như dụi mắt và vẩu môi ra khi có vấn đề gì không hiểu. Sunghoon bất ngờ một vì có một ngày mình lại đi khen một thằng con trai cùng tuổi dễ thương, thì cậu bất ngờ mười vì cái thằng mà mình khen dễ thương ấy lại là Jay Park.@pppnhan.…
Sim Jaeyun luôn tin tưởng Park Jongseong, cho đến khi nó tống vào mồm em một bát Thuốc Khai Khẩu (phiên bản lỗi) trong tiết Độc Dược và biến em thành con chó. Sau đó, khi đã trở lại được thành người nhờ món thuốc giải mà anh Lee Heeseung nhiệt tình nấu giúp, Jaeyun tiếp tục mất hết niềm tin vào nhân loại khi bản thân vẫn giữ nguyên bộ tóc màu lông chó.@pppnhan.…
"Mày không sợ tao hả?"Thằng Jay co mình run cầm cập, tiêu cự của nó rụt rè luân chuyển từ tròng mắt đỏ huyết đến hai chiếc răng nanh nhọn hoắc của thằng bạn đẹp trai đang ép sát mình vào chân tường."Đm... sợ vãi l-!!!" Nó cắn môi nói, âm thanh thê thảm nhưng bị dồn ứ trong khoang miệng không được đánh bật ra hoàn toàn.Sunghoon cười nhếch mép, tiến sát lại, liếm nhẹ một đường lên cổ nó:"Thế có thích không?""Huhuuuu!!!" Jay ré lên khi mạch máu nó khi này đã rộn ràng. "Đm... thích vãi l-!!! Mày cắn tao liền đi!"Hoặc là,Thằng Jay sợ một con ma giả trong phim, và nó giải quyết sự sợ hãi đó bằng cách nhảy sang ôm một con ma thật..._____@pppnhan.…
Jake giờ đây giống như một ngôi sao băng lạc lối, còn Sunghoon là biển cả rộng lớn mà gần như suốt đời chỉ biết ngắm nhìn trời sao. Vào cái ngày Jake sảy chân ngã xuống từ trên cao, trong lòng Sunghoon lại vừa hay đón được một ngôi sao băng lấp lánh.@pppnhan.…
Tên truyện : [Tổng Hợp PN] - DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH Tác giả : Nam Phong Ca ( Hà Triệt ) Số lượng : 62 Phần ( 30 PN + 7 KTT + 10 câu hỏi Sở Thanh + 100 câu hỏi Sở Quân)Tình trạng : HoànNhân vật chính : Sở Phi Dương × Quân Thư ẢnhThể loại : Giang hồ , 1×1 , sinh tử văn , sủng ngọt , công sủng thụ , ấm áp , H , HE.* Phần Phiên Ngoại Edit: Ya - ilysm - Luving - Phúc Vũ Beta-reader: Ki - A Bích* Kịch Truyền Thanh Cre : Lạc Hữu Cung * 10 câu hỏi Sở Thanh + 100 câu hỏi Sở QuânEdit : Phúc VũCre : Lạc Hữu Cung ------------------- DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH - Tổng hợp ngoại truyện - lấy bối cảnh là cuộc sống thường nhật Gia Đình Văn Hóa - Gia Đình Kiểu Mẫu của Sở Dê Béo & Quân Mỹ Nhân với những câu chuyện tình huống vô cùng ngọt ngào siêu dễ thương , cùng dàn cameo đáng yêu không kém !-------------------- Sau khi đọc DTMA hoàn chính văn , mị rất thích các Ngoại Truyện của bộ này mà mỗi lần muốn đọc lại phải tìm tới tìm lui tìm tái tìm hồi đều rất mất thời gian , nên Mị quyết định tổng hợp lại Post lên để dễ đọc hơn và đỡ mất thời gian tìm kiếm 😂. Nhân tiện ai có nhu cầu muốn biết thêm thông tin chi tiết về cuộc sống đời tư của Giáo Chủ và Đại Hiệp thì nhớ ghé thăm 100 câu hỏi nhé ! Có thể các bạn đã biết nhưng mình vẫn bonus thêm cho các fan DTMA và Đảng Viên Đảng Sở - Quân những ai chưa biết KỊCH TRUYỀN THANH & 100 CÂU HỎI SỞ - QUÂN hài hước và thú vị lắm đó đừng bỏ lỡ 😉---------------------* Chú ý : - Bản tổng hợp này do Mị tự sưu tầm nhưng không phải mị edit nha 😊- Rất là xin lỗi các editor vì chưa được sự cho phép đã…
Như ba Xuân của thằng Quân vẫn thường hay nói rằng, thời gian sẽ cuốn trôi tất cả, dù là chuyện vui hay chuyện buồn. Chỉ khác mỗi chuyện vui sẽ trôi đi nhanh hơn rất nhiều, như phù sa chảy ra ruộng ngoài nếu người nông dân không vung đê níu giữ lại; còn chuyện buồn chẳng khác nào phèn chua bám đất, người ta sẽ phải mất cơ man là thì giờ công sức để có thể đuổi nó biến mất đi.@pppnhan.…
Textfic: Múc trước, yêu sau.Pairing: JoongDunk - PondPhuwin - GeminiFourth Category: 1 là hề, 2 là hề, 3 vẫn là hề. *** "Anh, Fourth không thích em. Nó thích ai bên Mongkut ấy""Cái quái? Sao mày cũng thích em ấy?""Học bá Chula, năm hai, vượt cấp... Chỉ có 1 người, sao mày không nói?""Cuộc đời tao cứ dính vào cái bọn Mongkut thế nhỉ?""Dunk, xin một cơ hội được không?""Ơ, P'Pond thích anh trai em à? Thế thôi hê hê, Chem~ đi chơi!"***Enjoy~…
Thằng Jay này lì, rất lì, và chỉ mỗi cái mặt thôi cũng đủ để miêu tả độ lì của nó. Ngày trước, mắt thằng Jay sáng lấp lánh, hai bầu má nó phúng phính tròn trông vô cùng dễ thương. Nhưng lâu ngày không gặp Sunghoon đã chẳng còn nhận ra người bạn luôn tươi cười vây quanh mình thuở tấm bé. Jay lớn lên đẹp trai, cái lửa nhiệt của tuổi thiếu niên mài lên mặt nó hai đường xương quai hàm góc cạnh, bánh bao sữa mềm mềm cũng đã trôi mất để lại hai gò má vót cao, ánh mắt lấp lánh long lanh ngày nào giờ đây cũng đã bén đanh lại. Tựa hồ như tảng đá cuội nằm dưới lòng suối khi xưa đã bị mang đi đẽo đục thành mũi giáo lưỡi dao, khát gào bạo lực và tỏ ra uy dũng nhưng thực tâm vẫn chỉ là một mảnh nhỏ có giá trị duy nhất được giữ lại giữa muôn ngàn vụn vỡ mà người đời đã sớm quên đi.@pppnhan.…
Có thể bên ngoài họ nghĩ rằng Phuwin chính là một tên phản diện thích bon chen và phá đám chuyện của người khác, nhưng sự thật cậu cũng chỉ là một kẻ đáng thương đang cố gắng tìm mọi cách để giành lấy tình yêu đời mình. @chinsuniverse27/11/2022 - 21/12/2022.…
Thằng Jake láo, nhưng là láo với người lạ và người không thân, chứ những đối tượng nào mà nó biết chắc rằng họ rất yêu thương mình thì Jake lại vô cùng con nít. Mà bản chất của con nít là khi biết ai đó cưng chiều bản thân, chúng nó sẽ hết sức dựa dẫm vào và dành toàn bộ tình cảm cũng như sự tin tưởng cho họ.Heeseung không biết chỉ nhờ bỏ ra 5 ngàn mua ly đá bào, mà anh đã được thằng nhóc này cho vào vòng tròn yêu thương vô điều kiện của nó.@pppnhan.…
Lý trí thằng Jay rất muốn lao đến ôm cậu, nói một câu an ủi rằng "Tao không sao đâu, không ghét mày, chỉ là tao cần bình tĩnh lại một chút thôi"; nhưng mạch não nhỏ dù biết rõ thế nào là đúng và thế nào là sai, thì vẫn không thể tránh khỏi được sự oái oăm của cảm xúc tuổi thiếu thời. Jay nhíu mày, cảm thấy sự thương cảm, sự bối rối và sự giận dữ của mình bỗng chốc đồng loạt tăng lên. Một phần nào đó trong lòng Jay đã nhận định rằng Sunghoon vừa giương tay ra phá tan tình bạn đẹp đẽ của hai người, cố níu kéo nó lao đến một cánh cửa khác trong khi cả hai đều không nắm giữ chìa khóa để mở ra. - Tác phẩm nằm trong Hoonjay project: "Sân băng có ngàn sao", viết bởi @pppnhan.…
Tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến người thực.Cún bự hơi mít ướt dễ ấm ức đầu chỉ nghĩ về em Pond Naravit x Sinh viên công nghệ thông tin mỏ hỗn nhưng tâm yêu anh Phuwin Tangsakyuen.04.03.2026Tui có linh cảm mọi người sẽ thích con fic này hehehehe…
"Gì cơ? Đàn anh năm 4 có người yêu rồi á?"・Naravit Lertratkosum x Phuwin Tangsakyuen・Đàn anh năm 4 x Hội phó hội sinh viên năm 2・diễn đàn・note: OOC, bad language…
Từng là hai vì sao rực rỡ, lại chọn quay lưng với ánh đèn khi đỉnh cao vừa chạm ngõ. Gặp lại nhau giữa khoảng lặng của đời mình, "Trạm dừng cuối cùng" không phải là điểm kết của sự nghiệp, mà là nơi hai kẻ cũ rũ bỏ tổn thương, lặng lẽ nhặt lại những mảnh vỡ tình yêu từ một thời rực rỡ.❌KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT ❌…
[Naravit Lertratkosum[Phuwin Tangsakyuen Văn ánMùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, kéo theo cảm giác bỏng rát như lửa thiêu ở cuống họng biến mất.Phuwin bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. Cậu đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng đập vào mắt lại là lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh cổ tay trái. Cơn đau nhức nhối truyền đến não bộ khiến cậu sững sờ."Mình chưa chết? Không phải mình bị bỏ đói trong căn nhà kho rách nát, bị ép uống thuốc độc sao?"Phuwin ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là phòng VIP của bệnh viện Bangkok. Khung cảnh này... quen thuộc đến mức khiến tim cậu thắt lại. Cậu nhớ ra rồi. Năm 22 tuổi, nghe theo lời xúi giục của người em trai rằng "Chỉ cần anh tự tử, anh Naravit sẽ sợ hãi mà buông tay cho anh tự do", cậu đã ngu ngốc cầm dao cứa vào tay mình.Cánh cửa phòng bệnh đẩy ra, trợ lý thân cận của Naravit bước vào, sắc mặt phức tạp:"Phu nhân, cậu tỉnh rồi. Bác sĩ nói vết thương không sâu, may mắn là Chủ tịch đưa cậu đến kịp thời."Phuwin run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh ấy... Naravit đâu rồi?"Người trợ lý khựng lại một chút, khẽ thở dài: "Chủ tịch thấy cậu đã qua cơn nguy kịch liền quay về tập đoàn giải quyết cuộc họp khẩn. Ngài ấy dặn... cậu dưỡng thương cho tốt, ngài ấy sẽ không xuất hiện để làm cậu chướng mắt. Về chuyện đơn ly hôn, ngài ấy nói sẽ suy nghĩ lại."Nghe đến đây, nước mắt Phuwin vỡ òa, rơi lã chã xuống tấm chăn bệnh viện. Kiếp trước, cậu nghe câu này liền đắc ý nghĩ mình đã thắng. Nhưng kiếp này cậu mới hiểu, người đàn ông quyền lực chi ph…