Kiếp trước cô vì ngu ngốc, tin vào thứ gọi là ái tình, đời đời kiếp kiếp, bị người đàn ông mình yêu thương đẩy vào ngục tù tăm tối, bị giam cầm đằng đằng suốt 10 năm , mục tiêu của chúng chính là có được robot I2 mà cô tâm huyết nhất để làm thí nghiệm nhân bản. Cuối cùng mục tiêu đạt được, người có uy hiếp lớn nhất là cô đương nhiên bị sát hại tàn độc.Khi còn sống cô nghe rất nhiều tin tức về những vụ mất tích ly kì, nhưng Tư đại giáo sư của chúng ta chỉ nhếch mép cười đầy khinh bỉ với cái gọi là lỗ hổng thời gian, mãi đến khi linh hồn cô nhập vào thân xác của bản thân 15 năm trước, Tư Nhiên mới nhận ra... trên đời này đúng là không có gì là không thể.…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Âu Dương Trúc trải qua 17 năm ở nước ngoài đang sống rất vui vẻ thì cuộc sống của cô bắt đầu chuyển sang một bước ngoặt mới khi mà ba mẹ cô bắt cô về nước để trao dồi tình cảm với vị hôn phutương lai Trương Chí Phong .Một Trương Chí Phong điển trai kiêu ngạo nhưng thích một Trần Tú Khanh Một Trần Hạo thần bí xuất hiện vào 2 năm trước bây giờ đột nhiên xuất hiện thả thính cô liên tục .Một dàn soái ca phía sau nói rằng chỉ cần cô muốn bọn họ có thể đi theo và làm phiền cô suốt đời .Mười bảy năm F.A chưa một mối tình vắt vai đột nhiên xuất hiện nhiều soái ca như vậy khiến cô phát điên '' Bổn tiểu thư đây 17 năm trời chưa một mảnh tình vắt , bổn tiểu thư thả thính mấy người khi nào ? Đừng có vu oan cho người lương thiện !!!Mọi người cườiTrương Chí Phong thở dài .Trần Hạo nhếch mép '' Cũng không quan trọng , dù sao đã có tôi ở đây , bọn họ cũng sẽ không dám làm phiền em nữa ''Mọi người bĩu môi khinh bỉ ......…
Trong một lần xuyên không lại bị cường nhân cưỡng hôn ôm ấp . Ai có thể ngờ được một đại thúc miệng đầy ria mép , bề ngoài tầm thường thế kia , lại có thể là một vị Vương gia được thiên hạ xung tụng là Đệ nhất mỹ nam .…
Nhân vật chính:Ma Kết Thiên Yết. "Tránh xa nó ra nó không phải con anh!"- cậu hét lên. "Em nói nó không phải con tôi thì cớ gì không cho tôi xét nghiệm DNA!?"-hắn nhếch mép cười. "TÔI NÓI KHÔNG!"---------"Chị vì cái gì mà không chi tôi làm chứ!?""Đương nhiên là vì tôi yêu em rồi!"----------------"Tôi thích anh, nếu anh có thời gian thì sao không bỏ ra vài giờ để yêu tôi chứ!""Xin lỗi, nhưng tôi không có thời gian để thích cậu!"…
Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn! - Sẽ là một câu chuyện thú vị và tác phẩm hiện tại đang làm mưa làm gió trên các diễn đàn sẽ đem đến sự hài hước, những tình tiết bất ngờ cùng những bài học quí giá về tình bạn và tình yêu.…Tôn Nữ An Nhiên, một cô nàng thần đồng xinh đẹp nhưng lém lỉnh, luôn coi mục tiêu học tập là trên hết. Cô được mệnh danh là con cưng của trường THPT Thanh Đằng luôn là cái tên được nhắc đến đầu bảng trong các kì thi. Vào một ngày đẹp trời, cô vô tình chạm trán Trần Lam Phong - chàng hotboy lạnh lùng, chàng hoàng tử du côn, nổi tiếng là kẻ coi con gái là thứ đồ chơi không hơn không kém. Sau lần chạm mặt chẳng có gì là hay ho đó, Tôn Nữ An Nhiên còn gặp lại anh chàng du côn đẹp trai tại chính ngôi trường của mình và mọi chuyện dở khóc dở cười dường như chỉ mới bắt đầu: Mọi người nghe đây, từ bây giờ Tôn Nữ Hà Nhiên sẽ là bạn gái thứ 102 của tôi.- Này, cậu điên hả, bỏ tay tôi ra. Tôi hét lên, cố hất tay hắn ra nhưng vô ích, hắn khoẻ như voi ý híc híc. Hắn liếc nhìn tôi, nở một nụ cười đểu, nhếch mép nói:- Tôi đã nói rồi, thứ gì tôi đã muốn sẽ là của tôi, bởi vì tôi - là - đồ - du - côn.Gặp rắc rối với anh chàng du côn Lam Phong vẫn còn chưa đủ, thêm vào đó Tôn Nữ An Nhiên lại càng rắc rối hơn nữa khi cô chạm mặt một thầy giáo thực tập tóc vàng tên là Quốc Thiên, anh chàng này rất cực kỳ đẹp trai và dịu dàng cũng dành tình cảm cho cô và cố tình chen ngang vào mối quan hệ giữa cô và Lam Phong. Tất cả cuộc sống của Tôn Nữ An Nhiên dường như bị đảo lộn, kéo theo đó là biết bao nhiêu tình huống dở khóc dở cười cùng với một cô nàng hotgirl đỏng đảnh và những người bạn dễ thương trong trường cấp 3.Tôn Nữ An Nhiên đã từng ghét cay ghét đắng tên du côn kiêu căng ngạo mạn Lam Phong. Liệu cô có thể thay đổi được suy nghĩ về anh chàng đẹp trai này không? Khi càng gần anh ta cô càng phát hiện ra rằng trái tim mình đã không còn thuộc về cô nữa? Và liệu những sóng gió gì sẽ đến với câu chuyện tình yêu học trò đầy hài hước và lãng mạn này nhỉ? #nguontruyen:thuyuuki…
Vân Nhàn hùng hổ tuyên bố:" Tôi không cần anh phụ trách, không có anh tôi vẫn sống tốt!"Nói xong lập tức xoay người rời đi, ai ngờ người đàn ông yêu nghiệt phía sau không nhanh không chậm nói ra một vấn đề 'trọng điểm': " Đêm đó tôi bị thương nặng khó cử động, là em đè tôi. Lần đầu tiên của tôi bị em cường bạo đoạt lấy, cho nên, em phải chịu trách nhiệm!"Bóng lưng Vân Nhàn lảo đảo kém chút té ngã--Cung Cảnh Hàn, anh quá vô sỉ rồi!…
Mười ba hương cướp đoạt dế nhũi 'Da trắng' kinh tế!Thuyền đánh cá + động cơ có thể chưởng khống biển Caribbe tuyến đường!'Giặt quần áo phấn bánh quẩy' thịnh hành giới quý tộc, 'Hắc tâm bông' khuynh tiêu âu lục!'Ô dù' công ty thành lập, cái gì chó má đồ vật Ấn Độ công ty tất cả đều hiết món ăn!Để sơn trại sản phẩm, ở 1620 năm toả sáng hào quang, chứng kiến một cái đế quốc quật khởi đi!…