Tuy truyện là của tôi nhưng các nhân vật không thuộc về tôi bởi họ sẽ phải tự đấu tranh tư tưởng và đưa ra quyết định cho riêng mình. Họ có thuộc về nhau hay không là do sự lựa chọn của họ. Có lẽ câu chuyện này vẫn lặp theo một mô típ nhất định nhưng đâu đó trên những trang giấy là những ngày tôi từng khóc khi nghĩ về họ, đâu đó là những mong muốn mà tôi chưa thực hiện được. Tên câu truyện này cũng chính là lời tôi muốn nói với HunHan. Coming soon..…
Quan Lâm x Thiện Hạo ( Guanlin x Seonho )Người ấy cứ như thế bước vào tim cậu, khi ánh hoàng hôn của ngày đầu thu buông xuống, áng chiều mang sắc cam rực rỡ soi sáng đoạn đường làng đầy bụi đất, soi sáng cánh đồng lúa thơm bát ngát trải dài đến chân trời, và rồi đưa bóng lưng sau lớp áo kia vào, soi sáng trái tim cậu như mùa thu rực rỡ. Không chói mắt như cảm nắng mùa hè, chẳng lạnh lẽo như sang đông hay bừng nở như xuân đến, đơn giản chỉ là dịu nhẹ mà êm đềm như mùa thu năm mười lăm anh bước vào đời cậu.Author : 1inAmelonCover By : Tém @Fruit_teamKỉ niệm 1 năm làm bạn tốt,Chúc mừng sinh nhật cậu.Quách Minh Thu - @qmt_tmp…
cô. con lai của thần ma kẻ thống của ánh sáng và. bóng tối xuống nhân gian để vui chơi và gập anh và hắn và cậu và nhóc anh . chủ tịch công ti lớn nhất thế giới lạnh lùng không gần nữ sắc chỉ dịu dàng vs cô ta cho là cô người làm hại người anh. yêu hắn . ảnh đế còn là kẻ cô từng yêu vì cô ta mà làm tổn tương cô bước cũng xem cô giống anhcậu . thiếu gia mộ gia xem phụ nữ như. đồ chơi làm ấm giường bị cô thuần quá và yêu cô mới đầu cảm nắng cô ta ghét cô nhóc .năm nay 2 vạn 500 tuổi mà nhìn như thiếu niên 15 16 tuổi. được cô nhận làm đệ tử như lại có suy nghĩ phạm thượng không biết cô cũng thích mình mà tự dàu vò đau khổ châm ngôn sống *chỉ cần cô nói đúng sai không quan trọng làm trước tính sau *…
Ai nói làm nghề sơn tặc là không cao quý? Sơn tặc cũng có thể trở thành Thái tử phi! Thái tử phi đấy! Nghe nói không cần lo ăn mặc, cộng thêm thủ hạ dưới trướng xếp hàng đàn,ừ, có lẽ nên cân nhắc, có điều Hoàng hậu, Phi Tần trong Hoàng cung này cũng thật phiền hà. Một người, hai người đều muốn đè đầu cưỡi cổ mình, ai đó vốn quen làm đại tỷ rồi, không cần phải nói, người lục đục với nhau, người không biết phân rõ phải trái, kẻ ỷ thế hiếp người, ta đánh hết... Cái gì? Không thể đánh? Vô Lượng thần công của bản trại chủ chẳng lẽ lại là luyện không công? Cái gì? Vẫn không thể đánh sao? Bớt nói nhảm đi, ta đánh! Ta mặc kệ các ngươi có phải là Thái tử, Vương gia, Hoàng hậu, Phi tần hay không? Địa bàn của ta do ta làm chủ, cho dù đây là Hoàng cung, các ngươi cũng phải -- nghe theo ta!…
☁"Có những ngày không nắng, nhưng vẫn đủ ấm áp... chỉ vì ai đó mỉm cười với ta."Phan Ngọc Linh Lan - cô gái lớp 11, mang theo những tổn thương cũ và ký ức không muốn nhớ, lặng lẽ chuyển trường lên Hà Nội vào một ngày đầu tháng Tám. Giữa thành phố xa lạ, Lan không mong chờ điều gì, cũng không tin rằng mình có thể bắt đầu lại một lần nữa.Cho đến khi cô ngồi cạnh Khánh Duy - ban cán sự lớp, sống khép kín, luôn khoác lên mình vẻ lạnh lùng và trưởng thành trước tuổi. Cậu không nói nhiều, nhưng từng ánh mắt, từng hành động đều khiến Lan thấy an toàn... và dần học được cách dựa dẫm vào một người.Xuyên suốt năm học ấy, họ cùng đi qua những ngày mưa Hà Nội, những buổi hoàng hôn chậm rãi trên sân trường, những lần va chạm vụng về và những hiểu lầm lặng lẽ. Bên cạnh Lan còn có Thư - cô bạn hoạt bát, Chi - người bạn mạnh mẽ, và cả những ánh mắt ganh ghét thầm lặng chưa từng biến mất."Từ những ngày không nắng" không phải là câu chuyện rực rỡ như mùa hè, cũng chẳng u ám như cơn mưa dài, mà là bản nhạc dịu dàng của tuổi trẻ - nơi những người từng vụn vỡ tìm thấy nhau, và học cách chữa lành bằng tình bạn, sự cảm thông... và một chút rung động đầu đời.…
Cô chết rồi... chết thật rồi!Chỉ là... cô cũng đã sớm biết trước điều đó. Cái lối sống âm thầm bào mòn, chậm rãi rút cạn sinh mệnh như từng giọt nước nhỏ mãi xuống tảng đá, từng ngày, từng ngày một, cho đến khi chẳng còn gì để giữ lại.Nhưng thật lạ thay, sao lại thanh thản đến thế? Như thể khoảnh khắc tàn lụi ấy không phải là kết thúc, mà là một cánh cửa mở ra. Cô đã vứt bỏ con người cũ, trút bỏ những bám víu, gánh nặng, tổn thương và cả hy vọng đã mục ruỗng. Giờ đây, cô ở trong một hình hài mới, to lớn nhưng nhẹ tựa gió.Bắt đầu hành trình mới. Điều gì đang chờ ở phía trước? Không biết nữa. Nhưng không còn gì đáng sợ nữa cả.Đi đi, đi để nghe những câu chuyện từ muôn loài, từ những kẻ từng yêu, từng đau, từng hát lên rồi lặng câm. Đi để ngắm nhìn hồng trần tuyệt sắc, nơi con người vừa biết khóc vừa biết cười, nơi những ngón tay đan vào nhau vì cần nhau, và cũng có thể rời nhau vào một sáng không báo trước.Phía trước là vô định. Nhưng phía sau là mọi thứ tốt đẹp.Và thế là cô đi, đi trong nắng ấm dịu dàng, với nụ cười nhẹ trên môi…
anh đã sống ở paris gần năm năm. máy ảnh của anh đã từng chụp cho các tạp chí lớn, cho các triển lãm. cuộc đời anh đã từng có người thương bên cạnh, nhưng rồi cũng chia tay. anh mở một triển lãm cho riêng mình, nhưng rồi cũng đóng cửa.và vào một ngày nọ, anh đột nhiên thôi chụp người, thôi chụp những vẻ đẹp nằm trên gò má hay ánh mắt, đôi môi....câu ta trông rất... không thuộc về paris. tuy nhiên anh lại cảm thấy, chính điều đó khiến cho cậu như một điểm nhấn dịu dàng ở giữa tất cả những thứ máy ảnh của anh từng thấy qua.…
Vì mò mò dc 1 quyển xuất bản năm 1929, xúc động quá nên type lại với chính tả 2017, là 88 năm sau ((((: --Lời nói đầu: Người xưa dẫu khuất, truyện cũ còn ghi. Trăm năm bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ. Nói một câu mà muôn đời sử xanh còn chép, luận một lẽ mà mấy kiếp miệng thế còn truyền. Nhất ngôn hưng bang nhất ngôn táng quốc, một lời nói ra mà nước vững nhà yên, một lời nói ra mà bể dao núi động. Quan hệ thay là lời nói ! Xét ra các bậc đế vương, vĩ nhân, anh hùng, hào kiệt ; chí khí hiên ngang, công danh cái thế, sự nghiệp ngang tàng, non song chung đúc, kể đã bao phen vật đổi sao dời, mà tiếng tăm còn lừng lẫy, muôn thuở nào quên. Ấy chẳng phải là những người đã dìu dắt dạy khôn cho hậu sinh ư ! Gương sáng ví tầy nhật nguyệt, khí thiêng tựa với càn khôn ; những lời vàng tiếng ngọc đó, ta há nỡ quên sao ? Vậy nên lưu giữ lấy mà mở mang chí khí, mà nghiền mà nghĩ cho kỹ càng cho thấm thía, họa may óc non đổi nên sắt đá, khỏi phải như sáp, mà muốn nặn vuông nên vuông, nặn tròn nên tròn, mang tiếng nhược nhu. Vậy thì anh em ta, đang lúc ở vào buổi Âu Á dao thời này, cũng nên đọc mấy câu cổ ngữ sau đây chẳng cũng là một phương thể thao cho tinh thần ư ? Mong thay ! Mong lắm thay !Ngày mồng 3 tháng chạp năm Mậu Thìn(13 Janvier 1929)T. T. V.…
Một bên là quán cà phê nhỏ giữa lòng thành phố, nơi những chú mèo vẫy đuôi lười biếng trong ánh nắng ban trưa và một ông chủ trầm tĩnh dịu dàng - Đặng Thành An.Một bên là tiệm bánh ngọt kế bên, nơi mùi bơ sữa quyện với tiếng cười nhẹ như gió sớm - của Lê Quang Hùng, chàng chủ tiệm bánh luôn mỉm cười mỗi khi nhìn sang cửa sổ đối diện.Cậu thích cách anh bưng ly cà phê cho khách, thích cái cách anh nhẹ nhàng xoa đầu một con mèo béo ú, và thích cả ánh mắt mà anh vô tình dành cho mình... dù chỉ một thoáng.Còn anh, dường như chẳng bao giờ nhận ra... mỗi buổi sáng mình đều vô thức dừng mắt ở một gương mặt với đôi má hồng vì lò nướng quá nóng, hay vì tim đang đập nhanh hơn một nhịp.Hai con người - hai thế giới ngọt ngào - rồi sẽ giao nhau ra sao khi một ngày, Hùng gõ cửa quán cà phê chỉ để hỏi:> "Em có muốn thử một miếng bánh của anh không?"...và An đáp, chậm rãi nhưng khiến tim Hùng muốn tan chảy:"Nếu là bánh do anh làm, thì đắng mấy em cũng thấy ngọt."---Thể loại: boylove | ngọt ngào | đời thường | chậm rãi chữa lành | niên hạMức độ sâu răng: ⚠️ Nguy cơ tiểu đường cao, độc giả cân nhắc trước khi dấn thân!---Tác giả : ngduogg - duongg…
📖 QUÂN SƯ BẤT HỦ✍️ Tác giả: Ngô Đình Sơn> “Muốn làm đại sự, không thể sống chỉ để yêu thương – nhưng cũng không thể đại nghĩa mà quên một người.”Vào cuối thời Trần, đầu thời Lê Sơ – khi giặc Minh tàn sát khắp chốn, lòng dân ly tán, một cậu thiếu niên 16 tuổi tên Diệp Thu Phong sống tại vùng quê nghèo Thanh Hóa, ngày ngày cắp sách đến học đường, lòng ôm chí lớn trở thành quân sư giúp nước giúp dân. Cậu thông minh hơn người, ngâm thơ tuyệt kỹ, dung mạo anh tuấn, nhưng ẩn sau vẻ đạo mạo là một kẻ đầy mưu mẹo, đôi khi hơi bỉ bợm… nhưng vẫn sống chết vì nghĩa khí và tình thân.Phong có một người thanh mai trúc mã tên Trần Thị Mỹ Dung – cô gái dịu dàng, mạnh mẽ và là ánh sáng trong lòng cậu từ thuở nhỏ. Nhưng khi Dung chọn yêu một người khác, Phong đã nén đau, dồn hết tâm trí vào học hành, quyết theo con đường kinh sử và đạo lý. Cho đến một ngày… Phong tình cờ phát hiện người yêu của Dung có âm mưu hãm hại nàng, hắn ta vì danh lợi và thù trong giặc ngoài mà nhẫn tâm bán rẻ người con gái hắn yêu.Diệp Thu Phong đã lập mưu cứu Dung trong bóng tối, không một lời giải thích, không một lần nhận công trạng… để rồi bị Dung hiểu lầm, xa cách.Từ chốn làng quê nghèo, qua biến cố tang thương, Phong dần bước vào dòng xoáy chính trị – trở thành người quân sư tài ba dưới trướng nghĩa quân Lam Sơn, sánh vai cùng Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Đinh Lễ... Nhưng giữa những mưu lược và chiến thắng, liệu một trái tim từng âm thầm vì người, từng chịu đựng vô số thương tổn, có còn giữ được ánh sáng?…
Mỗi người đều từng có một mùa hè không giống những mùa hè khác.Nơi mà một ánh nhìn kéo dài hơn bình thường, một câu thơ vang lên trong im lặng, và một người lặng lẽ bước qua thanh xuân của mình... mà chẳng để lại lời hứa nào."Có một ngày nắng hạ" là hồi ức về chuyến xe cuối cùng của Danh, Quân và Lan - về cậu học trò mang trong tim thứ tình cảm chưa từng gọi thành tên, dành cho một cô gái dịu dàng, thích viết lách, yêu những bài thơ buồn... nhưng không tin vào tình yêu.Câu chuyện không có lời tỏ tình, không có những cái nắm tay, cũng chẳng có đoạn kết rực rỡ.Chỉ có những ngày nắng lặng, ánh tím hoàng hôn, và một lá thư bỏ lại - đủ khiến người ở lại nhớ mãi.Một thanh xuân không trọn vẹn. Nhưng không hề vô nghĩa."Có một ngày nắng hạ, tôi đã lặng lẽ thích một người - không ai báo trước, cũng chẳng ai dám giữ lại.Một tình cảm nhỏ thôi... nhưng cô đọng đến mức khiến tôi chẳng thể quên."…
Author: AnnThể loại: Hiện đại, không biết có ngược không, phúc hắc mặt dày công-đáng yêu dịu dàng quật cường thụ, sinh tử văn, HETình trạng: sên bò-ingLưu ý: KHÔNG MANG RA NGOÀI HOẶC CHUYỂN VER KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA AU.…
(Tạm thời dừng đăng truyện do bình đựng nước quá lười =.=)Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng Luhan và Xiumin. Đơn giản, hài hước, dịu dàng nhưng không hề nhàm chán.Đây là chuyện của bạn mình viết: Bình đựng nước trong trang EXO fanfic Lumin/Xihan. Link fb:https://www.facebook.com/EXOfanficLumintrong trang còn nhiều truyện nhưng mình tạm thời chỉ xin đăng đc truyện này nên hơi rùa bò tí nhá!…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta Tác giả: Mộc Tử Miêu MiêuDịch giả: Thu HườngSố chương: 25 chương hoàn"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh - con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô.Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng.Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thưở trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí.Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn - việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến.Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh.Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học.Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn "đừng đợi anh".Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Tha…
Cô không phải là một cô gái dịu dàng đảm đang, không phải là thục nữ nhưng là một cô gái cá tính, ảm đạm cũng có chút nham hiểmHắn là một lão đại lạnh lùng, hoa tâm có quyền lực nhất giới hắc đạo , sắc bén. Đặc biệt hắn lại chẳng coi phụ nữ ra gì chỉ coi như một món đồ chơi!Đối với tính cách trái ngược như thế liệu trong con tim hai người sẽ có tình yêu chớm nở?…
"Chị ấy quả là mẫu chị gái lí tưởng của tôi... Chị mà là chị gái của tôi, tốt biết bao nhiêu... Tôi sẽ có đồ ăn ngon mỗi ngày, sẽ có quần áo đẹp mỗi sáng, được đi chơi mỗi đêm, ừm... nghĩ thôi đã thấy thích rồi...""Chị chuyển nhà rồi, buồn biết bao. Sau này sẽ chẳng còn chị hàng xóm tốt bụng nào nghe tôi tâm sự, nghe tôi huyên thuyên về mấy đứa bạn ở trường nữa, sẽ chẳng có ai dỗ dành tôi mỗi khi bị mẹ mắng. Chị ơi, em nhớ chị!""Đang đi ngang qua khu vườn trường, tôi bỗng nhìn thấy...A, chị!""Chị ấy thay đổi rồi, không còn là một con người lúc nào cũng dịu dàng nữ tính nữa. Chị ấy giờ đây, y như anh trai tôi vậy, lúc nào cũng trêu trọc tôi.""Argggg. Ahn Hyojin, em yêu chị mà! Xin chị, đừng trêu em nữa được không? Em mách mẹ chị đó"…
Thể loại: Ngôn tình - Tổng tài - Hợp đồng hôn nhân - Ngược nhẹ đầu truyện, sủng về sauBối cảnh: Đô thị hiện đạiNam chính: Lục Trạch Thâm - Tổng tài bá đạo, lạnh lùng, gia thế khủngNữ chính: An Nhiên - Cô gái dịu dàng, độc lập, mang bí mật về thân thế⸻👥 NHÂN VẬT CHÍNH • Lục Trạch Thâm: CEO tập đoàn Lục thị, lý trí, không tin vào tình yêu • An Nhiên: Cô gái bình thường nhưng kiên cường, vì gia đình mà chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng • Bạch Vy: Thanh mai trúc mã của nam chính, phản diện nữ • Lục phu nhân: Mẹ nam chính, người đứng sau ép cưới • Tần Dịch: Bạn thân nam chính, vai "thần trợ công"…