Đây là câu chuyện về hai con người bình thường không giỏi nói lời yêu._________Tác giả: 金善旴Dịch giả: JeoffreyToàn văn 15.000+ từ, bối cảnh hiện thực, được viết dưới dạng shortfic (5 chương)Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ đảm bảo 80% nội dung bản gốc, xin đừng mang đi đâu.…
Park Sunghoon vốn định giấu kín thân phận huyết quỷ của mình tới cuối đời, nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện."...Anh ơi, anh sẽ ghét em sao?"_________Tác giả: CamelliakkkDịch giả: JeoffreyDescription: Toàn văn 16.000+ từ, bối cảnh hiện thực hướng nửa giả tưởng1 và 4 đều là idol, Park Sunghoon là huyết quỷ (đặc tính ẩn: mị ma)Toàn văn nhẹ nhàng vui vẻ, chủ yếu là chọc cười mất nãoBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ đảm bảo nội dung 80% bản gốc, xin đừng mang đi đâu.…
viết để đu otplowercase: không viết hoa đầu câu và tên nhân vậtooc, ngọt, otp, miniforce hầu như là viết về volt!top x sammy!botsẽ có một vài otp khác…
truyện được dịch dưới sự cho phép của tác giả gốc link truyện : https://www.wattpad.com/story/408773923?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_reading&wp_page=reading&wp_uname=thisisleeheetruyện có tình tiết 18+ vui lòng cân nhắc trước khi xem ngoài ra còn một số lưu ý khác xin vui lòng đọc trong mục "trước khi xem" của leehee Tóm tắt :Jongho là một Devnair-một sinh vật người ngoài hành tinh và là thành viên của một văng cướp biển vũ trụCòn Yeosang là một người bình thường, cậu bị bắt cóc bởi bọn Othar ( một loài sinh vật ngoài hành tinh xấu xa ) chúng bắt anh để làm nô lệ và khi thấy cảnh đó Jongho đã mua lại Yeosang dù việc mua bán nô lên là điều bị cấm trên tàu…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…