- "Bao giờ gặp lại, khi ấy tôi sẽ cho cậu biết mọi thứ cậu muốn mà tôi biết."Câu nói ấy cậu chẳng thể nào quên từ khi đặt chân vào giới showbiz, hắn là người duy nhất biết rõ người em gái đang mất tíc của cậu.Nó là một đứa cứng đầu, cho dù cậu có níu kéo, khuyên ngăn thế nào con bé vẫn nhất nhất muốn bước chân vào giới giải trí đầy nghiệt ngã kia chỉ để có được danh tiếng bao người mến mộ... rồi, một ngày cậu mất liên lạc với nó.Bao manh mối của nó đều dẫn đến công ty giải trí NWO (No Way Out). Cậu quyết định tham gia vào công ty này để có thêm thông tin nhằm tìm được nó.Cậu định sẽ đi đâu? Trong cái thế giới "không lối thoát" này?…
Một thế giới cô từng mơ ước, khi bước vào nó lại không như cô nghĩ.Có tình yêu vào thứ gì đó, có năng lực và quyết tâm vào, cũng chưa chắc có được nó.Cạm bẫy quá nhiều, chỉ muốn an ổn sống yên một ngày. Chuyện thế giới đó, quả nhiên vượt sức tưởng tưởng.Bó buộc, níu kéo, kiềm hãm, giam giữ.. một là thông minh, hai là ngu ngốc.Mơ ước hiện tại là thoát ly khỏi hố đen, muốn chiếm lấy sự công bằng.Bây giờ mới hiểu ra, làm gì có công bằng kia chứ? Nó chỉ tồn tại cảm giác chiếm đoạt thôi.Kẻ thông minh sẽ không để bản thân bị thương. Tình yêu cũng vậy, địa vị và ngai vàng đều phải tự tay giựt lấy, kết quả mới quan trọng. Ai lại quan tâm quá trình nó diễn ra thế nào?…
- i'm come back... lâu lắm lắm lắm rồi mới có hứng thú viết đôi dòng lan man liên miên và có đôi phần điên loạn. :vvvv - lần này sẽ là một phần truyện nhatnheo nữa, hy vọng mọi người không chê kẻ điên này. 😆 ------- [ văn án. ] - Cẩm Niên chính là thuần túy bên cạnh Triệt Quân ba năm. Câu trả lời cho lời tỏ tình năm ấy liệu có còn níu giữ được cô gái đã lạnh tâm? Tổn thương chồng chất tổn thương, một vòng truy đuổi lại tâm người con gái quen thuộc. Tình cảm nếu đã kết thúc thì chính là kết thúc. Nếu có ý niệm quay lại cũng chỉ như " chỉ mành treo chuông ".[ A Phiếm - kedienthichtrietli. | 20 : 15 | 20190314 ]…
Nguyễn Ngọc Diệp gặp Đặng Tùng Bách khi cả hai 17 tuổi. Có lẽ là từ ngưỡng mộ, cả hai người chuyển sang thích rồi yêu nhau. Cả hai cùng nắm tay nhau trải qua thời thanh xuân rực rỡ, cùng hứa hẹn về tương lai phía trước.Nhưng ở cái độ tuổi còn ngông cuồng, bấp bênh, chưa đủ trải nghiệm để trưởng thành, phải đối mặt với sự khắc nghiệt của công cuộc mưu sinh, liệu cả hai sẽ níu giữ được nhau?…
_Author: Kobayashi Shu_Nội dung: Chia tay trong mưa......ám ảnh của cuộc đời em..._______________________________________________________"Đừng cố níu những gì ngoài tầm với" "Mây của trời hãy để gió mang đi"=> Đây là một ý tưởng nhỏ đến một cách bất chợt, nhưng dù nó có nhỏ thì vẫn là ý tưởng của mình. Mong mọi người tôn trọng, không sao chép và đạo ý tưởng. Mang đi đâu cũng phải có sự cho phép của Author : @takahashiayakachan; @kobayashishu ( Tiểu thuyết viết chung )…
Sau khi chết ta đi về đâu? Chết thật đáng sợ! Nhưng “Bước qua Thế giới” chắc chắn sẽ mang lại một góc nhìn khác. Bắt đầu từ một cô gái khi vừa cánh cửa đầu của chặng cuối đoạn đường, lại gặp một chàng trai. Và chính người bí ẩn này sẽ mang lại cho cô rất nhiều phiền toái. Càng đẩy ra thì càng tiến tới, đến khi thật sự đã hết hi vọng, buông tay thì cô lại nhận ra tình cảm của mình. Níu kéo thật sự đã muộn? Chàng trai đó có chấp nhận không? Thật sự, người ta sợ nhất là gì khi chết? Đau đớn? Tuyệt vọng? Hay cô đơn? Họ sẽ gặp rắc rối dài dài lắm đây, khi thế giới phản đối tình cảm này! Từ bỏ? Chắc không? Tiếp tục? Chắc không? Qua khỏi thế giới này, điều gì sẽ chờ họ? Các bạn chờ đọc nhá!!!!!…
EditLôi Lạc Dương ngoài thân phận đứng đầu giới chính khách ở thành phố S thì anh còn mang thân phận chủ nhân của bang Hắc Ưng. Một người có tướng mạo anh tuấn, giàu có nhất thế giới, là mẫu người đàn ông lý tưởng của mọi phụ nữ nhưng lại không thích ai ngoài cô. Người ngoài đồn anh là kẻ lãnh khốc vô tình nhưng anh đối với cô chính là nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Chỉ cần là thứ cô muốn anh cũng không tiếc mạng sống mà tặng cho cô. Lam Nhược Hy là sinh viên năm ba của một trường đại học danh tiếng, trời sinh cô có một vẻ đẹp thiên sứ. Cô thông minh hoạt bát nhưng lại sợ máu. Cô cố tạo một vỏ bọc khi ở gần người thân (mẹ kế và em gái…
Tôi yêu anh hơn cả bản thân mìnhĐể rồi nhận ra mình chỉ là thế thân của cô ấyĐau khổ, tuyệt vọng, vẫn cố níu kéo anh nhưng vô ích...Trong tim anh chỉ có hình bóng cô ấyChấp nhận sự thật, tôi lặng lẽ ra điĐể lại cho anh một bức thư chia tay cùng lời yêu cuối cùng...Ra đi trên con đường không có anh bên cạnh, giữa dòng người tấp nậpTôi chỉ là một cô gái mang trong mình những mảnh vỡ trái tim8 năm bên anh, yêu anh, hi vọng có thể mãi như vậy nhưng chỉ là tự tôi đa tìnhLiệu trong anh có bao giờ có tôi khôngCó bao giờ anh để ý đến cô gái luôn làm mọi thứ vì anh không8 năm thanh xuân không thể đổi lấy tình yêu của anhVì vậy em buông tay chấp nhận làm chấp nhận làm kẻ thua cuộcEm sẽ tập quên anh, bắt đầu cuộc sống mới, tìm cho mình một bờ vaiTạm biệt anh, người em yêu…
Một câu chuyện nhỏ với mỗi chap ngắn kể về thường ngày của bé bi nhà tụi mình.Hì, truyện này viết ra là để yêu thương, là để sủng Kamui như nhà nghệ thuật nâng niu, ôm ấp tác phẩm đã dành hết bao tâm huyết của cuộc đời để tạo ra.Kamui là để yêu thương, là viên đá quý sáng trong lung linh mang vẻ đẹp vô giá được tụi mình ôm ấp trong lòng, là chiếc thìa vàng luôn được trưng ở nơi đẹp nhất trong chiếc tủ gỗ xa hoa nhất, là vị thần nhỏ bé xinh xinh được tạo ra để cứu rỗi muôn loài.Vậy nên ai không thích Kamui thì xin hãy bấm lấy chữ X nhỏ mang màu đỏ sậm xinh xinh trên góc hay bấm vào dấu ngoặc quay lại đen đen nho nhỏ trên kia.Ai dám vào truyện rồi xúc phạm bé bi của tụi mình là cắn ó. Áu áu.…
Hoàng Thanh Thiên - đứa con gái duy nhất trong đội tuyển Lý quốc gia của trường. Ai cũng bảo đầu óc cô quanh quẩn chỉ toàn anhxtanh với Niuton nên là đã có rất nhiều thằng con trai tán tỉnh, cưa cẩm mà cô ko đồng ý. Chúng nó còn kháo nhau là đi cắt tóc cho giống anhxtanh thì may ra.... Tuy nhiên đâu phải là cô không biết yêu là gì, đâu phải cô chỉ biết nghĩ đến Lý. Ở cái tuổi 16 cô cũng đã biết thích một người là như thế nào.Người mà cô thích là một hotboy của trường. Nhưng cái danh hotboy đó không phải vấn đề chính, bởi cô không phải đứa mê trai. Vấn đề chính là cậu bạn đó học siêu bá đạo cái môn mà cô thấy khó nhằn nhất - Môn Toán.…
Giá như em có thể quay ngược lại thời gian để có thể níu lấy tay anh, bảo vệ anh... Nhưng... em biết đó chỉ có thể và sẽ mãi mãi là "giá như" mà thôi.Đau, nên em chỉ có thể hồi tưởng lại kí ức, kỉ niệm của hạ chúng mình- những kỉ niệm thanh xuân tuyệt vời và thuần khiết(LƯU Ý ✅ : có nhắc đến việc tâm lí bất ổn và tự làm hại bản thân, có nhắc đến máu me. XIN HÃY CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC)…
"Bạn đã từng tin vào định mệnh? Từng gặp một người và cảm thấy như đã quen từ rất lâu?"Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến, hai con người bị sợi dây tơ hồng của số phận níu giữ. Kiếp đầu, tình yêu của họ nảy nở giữa lời hứa "cùng tiến" và lời nguyền "Tri kỷ khó tìm". Cuối cùng, một bức thư đẫm máu đã kết thúc mối duyên bi thương ấy.Thế nhưng, linh hồn đâu thể tan biến dễ dàng. Ở kiếp thứ hai, Tiêu Chiến trở thành một người hoàn toàn khác. Liệu Tiêu Chiến có đang tìm cách hàn gắn vết thương cũ, hay chỉ lặp lại một bi kịch đã an bài?"Họa" là một thế giới giả tưởng đầy huyền bí, nơi yếu tố tâm linh và thần chi phối. Các nhân vật đều có hai kiếp sống, hai cơ hội để thay đổi số phận. Liệu trong kiếp thứ hai, tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản để viết nên một kết cục trọn vẹn?…
Tôi từng cảm thấy tự ti, các chị của tôi: Spring, Summer, Autumn và Winter, ai ai cũng đều là những viên đá quý lấp lánh. Còn tôi chỉ giống như một viên sỏi xấu xí, nằm bơ vơ trên đường. Nhưng các chị ấy lại bảo dưỡng tôi như một báu vật, nâng niu từng sợi tóc"Em không phải viên sỏi, bọn chị cũng không phải đá quý. Chúng ta là gia đình"Tôi có thể không theo kịp họ, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau…
Mở cửa gặp được Doraemon;Mở ra cửa sổ bên ngoài là Công viên kỷ Jura;Muốn đi nhà xí, cùng Zombie đụng cái một mặt mộng bức;Tinh bì lực tẫn, một con hồ ly nương trong phòng ngủ liếc mắt đưa tình, nũng nịu tới câu "Quan nhân ta muốn", lại có Thảo Tùng Tam Huynh Đệ phẫn nộ rống to "Demacia" . . .Sinh hoạt ở đâu là chocolate, căn bản chính là Tiểu Lạt Tiêu, vẫn là chính tông ớt chỉ thiên, nhà mình biến thành thời không đầu mối then chốt về sau, Từ Mặc tức thoải mái vừa đau, biểu thị lúc này không biết nên dùng biểu tình gì tốt.…
Chỉ cần anh từng tồn tại trên thế gian này, dù cơn gió kia có kéo anh ra xa nghìn trùng, hay cả che dấu anh khuất dạng đi chăng nữa, cũng xin anh đừng bận tâm! Với em - anh luôn là bất diệt...Mùa hoa Anh Đào nở... chàng trai với nụ cười hình chữ nhật đến nơi này, để lại đây rất nhiều điều và rồi hòa tan câu chuyện đời mình vào hư không.Xin em, đừng vùi sâu tuổi thanh xuân của mình trong đất cát!Mùa hoa Anh Đào nở cuối cùng... dành tặng em sự cuối cùng từ anh.…
Và điều đó không có nghĩa là anh không được phép mong muốn một thứ gì đó cho riêng mình- như bây giờ chẳng hạn, anh muốn giữ tay của Tooru lại trong tay anh như anh muốn giữ khuôn mặt cậu lại trong đáy mắt. Anh biết Argentina rất xa, và với mỗi một mùa trở lại cậu sẽ càng xa anh hơn, vậy nên lần đầu tiên trong cuộc đời, anh cho phép mình níu kéo. ----Oikawa Tooru quay lại Nhật, ba ngày, và Ushijima Wakatoshi học cách để hiểu bản thân mình.…
Lời nói đầu: Nhân vật là của tác giả, nhưng tính cách, diễn biến là của tôi!******************************************************************-Erza à...! Nghe anh nói đi!- Jellal cố níu kéo Erza lại.Erza ngoảnh lại, gương mặt khả ái, tươi cười của cô đã mất, chỉ còn một gương mặt chứa chất bao nhiêu nỗi buồn, tiều tụy: "Muộn rồi! Tôi không còn gì để nói với cậu cả.". Cô khoan thai đi khỏi căn phòng ngột ngạt này, và để lại một quyển nhật ký nặng trĩu những dấu mực, những tâm sự.Quyển sổ bao trùm một màu đỏ, như mái tóc của cô ấy vậy!…
Yêu quáiChàng mang đớn đau cho ta vì chàng là yêu quái Mèo đen lạnh lùng chảnh chó x nhân viên công sở kham khổ vì tiền hơi cọc tính nhưng mà cute Tác giả viết trong lúc phê deadline chưa beta và xưng hộ bị loạn có thời gian sẽ chỉnh sau, tag sẽ update dần Đây là tác phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả có vài tình tiết phi logic ảo ma canada "Ghét mèo nhưng yêu anh""Nhưng anh là mèo em có yêu anh không""Không" "Bé ghét anh rồi sao""Ừ"Mèo ta giận dỗi khăn gói đống pate que thưởng cho vào cái túi be bé mà em chuẩn bị cho "Anh định đi đâu""Bỏ nhà ra đi" "Thật ?""Vậy anh đi đi"Mèo mun nhà ta chết trong tim nhiều chút, em người yêu dỗi rồi làm sao để dỗ đây"Em không níu anh lại à🥹" "Không🙂"…
*Sắc Màu Của Gió*Sau tám năm xa cách, Phạm Ánh Dương lại có thể gặp lại Lê Minh Phong. Những ký ức thời cấp ba như cuốn phim tua chậm quay lại trong hai người. Lần này Phạm Ánh Dương quyết tâm sẽ không để Lê Minh Phong rời khỏi tầm mắt mình, cô sẽ bảo vệ anh, sẽ mang sắc màu đến cho anh. Thời gian trôi đến mùa đông năm 2019 có một chàng trai nói với ánh mặt trời của mình rằng "Anh sẽ không rời đi trước em.""Tại sao?" -Nắng Nhỏ thích thú, ánh mắt đầy ý cười mà hỏi chàng trai.Chàng trai ấy cười hiền hòa, dùng hết sự dịu dàng, nâng niu cô gái ấy vào lòng "Vì như vậy, em sẽ luôn có người ở bên cạnh đến lúc rời khỏi thế giới này, Nắng Nhỏ à." _______------------------------------------______Phạm Ánh DươngSinh năm: 25/12/1994Chuyên ngành: Bác sĩ ngoại khoa tiêu hóa.Học lực: Tốt nghiệp thạc sĩ đại học y dược thành phố Minh ChâuSở trường: Vẽ tranhNgoại hình: Thân hình nhỏ nhắn, chiều cao 162cm cân nặng 43kg. Gương mặt trái xoan, sáng sủa dễ mến, da trắng hồng đôi mắt to tròn đen láy. Trông như một tiểu công chúa nhỏ hoạt bát ai nhìn cũng quý. Thường được gọi là nắng nhỏTính cách: Hòa đồng, độc lập, thẳng thắn, có chủ kiến, không bị chi phối bởi người khác, dám nghĩ dám làm. Sở thích ăn uống: Thích uống nước cam.Lê Minh Phong.Sinh năm: 09/09/1992Chuyên ngành: Công nghệ thông tinHọc lực: Tốt nghiệp trường trung cấp nghề bách khoa thành phố La SơnNgoại hình: Chiều cao 184cm, cân nặng 75kg. Gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen huyền sống mũi cao, lông mày rậm, cực kỳ anh tuấn. Là "Trắng sáng trong đêm" của các thiếu n…
Câu chuyện tưởng tượng kể về Bangtan của 10 năm về sau.Đó là những câu chuyện nhỏ thường nhật mà chúng ta vẫn thường làm, hi vọng rằng các anh thật sự có những ngày tháng như thế.Đây còn là tâm sự của tớ nữa. Tớ biết chuyện sau này, tớ, cả cậu đều không muốn, nhưng mà cuối cùng ai trong chúng ta cũng không thể níu kéo lại thời gian. Chỉ mong sau này các anh sẽ có khoảng thời gian để có thể "lười biếng", để đi chơi, để làm mọi thứ như những người bình thường khác... mà không cần luôn cố gắng, sợ hãi, nỗ lực đến kiệt sức vì những buổi biểu diễn thật hoàn hảo....--------------------------------------------------------------------------------------Đoản văn ở đây theo ý là những câu chuyện nhỏ, từng chap sẽ là một câu chuyện. Tất nhiên sẽ có trường hợp ngoại lệ, có nhiều chap để kể một câu chuyện. #Bò…