Tiêu đề gốc:【富豪刑事】【all春】擦枪走火Tác giả: 用jiǒ打字Editor: Mặc Tử Kỳ @moziqi--------------------------------------------------------------------𝐓Á𝐂 𝐏𝐇Ẩ𝐌 𝐃Ị𝐂𝐇 𝐂𝐇Ư𝐀 𝐂Ó 𝐒Ự ĐỒ𝐍𝐆 Ý 𝐂Ủ𝐀 𝐓Á𝐂 𝐆𝐈Ả,𝐕𝐔𝐈 𝐋Ò𝐍𝐆 𝐊𝐇Ô𝐍𝐆 𝐑𝐄-𝐔𝐏 𝐁Ả𝐍 𝐃Ị𝐂𝐇 !!!!!!!!!!𝐂Ả𝐌 Ơ𝐍!Editor dùng phần mềm để dịch,còn non tay,sẽ có chỗ không biết nên dịch kiểu gì,liền chém bừa.Xin lỗi vì tôi chưa đủ năng lực để làm cho mọi người thỏa mãn,nhưng sẽ cố gắng a~…
Mối hôn ước ép buộc luôn là thứ khiến con người không can tâm trong con đường tình duyên của mình.NOTE: Haru là fem! Ngoài việc đó ra thì hoan nghênh!…
Thể loại: Diễn sinh, Không CP, Hiện đại , HE , Manga anime , Dị năng , Hắc bang , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Hài hước , Phát sóng trực tiếp , Thiên chi kiêu tử , Ấm áp , Thị giác nam chủ , Bungo Stray Dogs , ConanVăn án:Từ xem tới được giữa không trung những cái đó làn đạn bắt đầu, có một trương chán đời mặt Kiyohara Jun liền quá thượng bị ngộ nhận vì kịch bản tổ nhật tử.Tham gia cảng Mafia tân nhiệm thủ lĩnh tiền nhiệm nghi thức:Làm chuẩn cán bộ Kiyohara Jun ở nhàm chán nghi thức thượng nhịn không được xem giữa không trung làn đạn tống cổ thời gian.Làn đạn: 【 xem b·iểu t·ình, ta đoán Kiyohara Jun đoán được Mori tiết gi·ết lão thủ lĩnh 】【 Kiyohara Jun, lão kịch bản tổ 】Kiyohara Jun: Cái gì? Tân thủ lĩnh giết cũ thủ lĩnh???Ngẫu nhiên gặp được một cái mang mao nhung mũ người qua đường:Tăng ca quá nhiều dẫn tới chán đời mặt càng rõ ràng Kiyohara Jun tùy ý đảo qua liếc mắt một cáiLàn đạn: 【 Kiyohara Jun! Kiyohara Jun cố ý nhìn ma nhân liếc mắt một cái! 】【 kịch bản tổ giao phong ma nhiều ma nhiều! 】Kiyohara Jun: Cái gì? Này người qua đường là ma nhân???Tùy tiện đi vào Poirot Café chuẩn bị giải quyết cơm trưa:Kiyohara Jun nhìn đến tổ chức áo đen Bourbon thế nhưng ở quán cà phê làm công, không khỏi nhìn nhiều vài lần.Làn đạn: 【 Tooko áo choàng --】【 ta liền biết Kiyohara Jun sẽ nhìn ra tới 】Kiyohara Jun: Cái gì? Bourbon là nằm vùng???Đối mặt một chúng nguyên kịch bản tổ vi diệu tầm mắt, bị bắt trở thành kịch bản tổ Kiyohara Jun rưng rưng: Hố cha làn đạn!!!…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Bối cảnh: Thế giới giả tưởng, tu tiên + huyền huyễn (siêu dốt khoản xưng hô nên đại đại đi nha) ⚠️Chú Ý⚠️: Có tham khảo cách xây dựng thế giới từ một truyện huyền huyễn t đã đọc. Nên nếu thấy giống thì nói ra đi, bt đâu gặp đồng răm (fandom đó cũng flop chả kém bên này đâu, mà t 0 đủ trình để đẻ fic cho bển) 👽________________1.11…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
Tác giả: Mộng Tiếu PhươngThể loại: Boylove, ngọt, trúc mã trúc mã, nhẹ nhàng, 1x1,...Giới thiệu: Nếu Miki nhận ra mối tình đầu của mình là Haruaki.Lưu ý: OOC. Đói hàng Yohaji nên tự đẻ. Truyện được viết khi mới đọc đến chap 63, cùng với sự delulu + vã nên cook ra con hàng này.…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…