Truyện chuyển ver chưa được sự cho phép của tác giả, sẽ xóa nếu tác giả yêu cầu!!!!Truyện không nhằm vào bất kì đối tượng nào và hoàn toàn là giả tưởng, mình chỉ sử dụng tên của các nhân vật, ngoài ra, các sự kiện, địa điểm, nhân vật đều không có thật, mong mọi người chú ý!!! Cảm ơn!!!----Tác Giả: Tiểu YếtTên Gốc : Dạy Dỗ Vị Hôn PhuTruyện bao gồm:1 chương giới thiệu44 chương chính truyện4 chương ngoại truyện----Bắt đầu: 14/6/2025Kết thúc: 10/7/2025Ý là truyện bị hay í lên chuyển ver cho mấy cậu đọc cùng!!!!Edit by Jany…
Giới thiệu truyện:Cậu Minh thích thằng Hà, cái thằng hầu đen nhèm như cục than. Chết cái thằng Hà chẳng hay, cứ giày vò cậu Minh hoài.Cậu Minh ngồi trên xe kéo, chống cằm nhìn thằng Hà nghịch bùn đào củ sen.Trông nó có vẻ vui, cứ cười với mấy con hầu miết.Cậu Minh thấy nóng mắt lắm! Mặt đen như đít nồi nhưng lại không lỡ quát thằng Hà lên. Trông nó đang vui thế kia cơ mà? Giờ quát nó chỉ tổ khiến nó ghét mình thêm.Nhưng thiếu gì cách khiến nó lên? Cái thân yếu ớt này, chắc cũng chỉ những dịp như thế này là có tác dụng!Nghĩ bụng, cậu Minh bặm môi, miết chặt cho thật tái, ôm trán tỏ vẻ đau đớn."Nhức đầu quá."Cậu Minh rên lên khe khẽ, giả bộ như đau mà vẫn ráng nhịn để mấy đứa chơi cho thoải mái.Cậu vừa kêu, thằng Hà đã để ý ngay, sốt sắng rửa ráy chân tay rồi đi lên."Cậu Minh, cậu đau đầu ạ? Chắc cậu lại trúng gió rồi.""Ừ, chắc thế rồi." Cậu Minh vẫn chưa thôi cái bài giả vờ giả vịt, nhưng tay thì vẫn cứ là thành thật nắm lấy tay thằng Hà, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn lòng bàn tay nó."Để con đưa cậu về.""Thế có được không? Em đang chơi mà."Ánh mắt cậu Minh buồn buồn."Giờ còn chơi bời gì nữa hả cậu? Sức khoẻ của cậu mới là quan trọng nhất chứ!"Nói rồi, nó gấp gáp dọn đồ, đưa cậu Minh về nhà.Lịch đăng: mỗi tuần 3-5 chương, sẽ cố gắng đăng cố định vào các ngày thứ 3,5,7.Lưu ý: tui chưa có kinh nghiệm viết truyện bối cảnh Việt, hiểu biết về lịch sử nước nhà cũng còn hạn hẹp. Bộ này ra đời trong một phút hào hứng, chủ là để giải trí, nên mong người đọc th…
Xin chú ý, có một nhóc con rất biết làm nũngThể loại : Tiêu sái phúc hắc lão lưu manh bác sĩ công x thích làm nũng đáng yêu dụ thụ, niên thượng, đoản văn, oan gia, HEVai chính: Tống Nhiễm Niên, Cố Trác SâmNguồn Raw: Kho tàng đam mỹ - FanficBản Dịch: QT | Biên Tập: Ying YingTình trạng văn bản: Hoàn (15c)Tình trạng bản edit: Hoàn Truyện được đăng bởi chính chủ, vui lòng không mang đi đâu!!…
Tuyển tập trôn có lài bị chơi CẢNH BÁO SẼ XUẤT HIỆN ĐẦU CHAP Giới thiệu: Đây là tuyển tập các kiểu chơi lài đàn ông mà ad thích, và tên nhân vật chính chỉ có 1 do ad lười đặt tên.P/s: fetish của ad là không có cảnh đút chym và loạn luân, shop có nhận req idea của mọi người nhé…
Một ngày nọ, bên cạnh Lạc Vi Chiêu xuất hiện một nhóc con.Ánh mắt ngơ ngác, giọng nói non nớt, chẳng biết anh là ai.Từ đó, trong ngôi nhà vốn yên tĩnh, bỗng có thêm tiếng cười khóc, bữa cơm có thêm tranh cãi, còn đêm dài lại có một cái bóng nhỏ bám riết không rời.Người khác nhìn vào chỉ thấy rắc rối.Nhưng với anh, đó là một món quà!Một món quà vừa ngọt ngào, vừa khiến người ta day dứt mãi không thôi.+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++Caution: OOC :)))))…
Do bên kia đăng max số chương rồi nên ta đăng tiếp qua bên này nhé.Ta bắt đầu edit đều tay bộ Trẫm Thật Mệt Tâm và Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế.Sẽ đào thêm hố mới nếu các nàng vẫn theo ủng hộ ta.Thanks các tình yêu luôn ở bên ủng hộ ta lúc ta cúp điện hoặc cháy bóng đèn nhé. Yêu các nàng nhất quả đất.…
Tác giả : ẨnThể loại : ngôn tình, sắc, hiện đại, 1vs1Chạng vạng tối, tôi đem một mâm đồ ăn để lên bàn, chờ vị "đại lão gia" kia về nhà.Chỉ chốc lát sau, cửa nhanh chóng mở ra, một người với khuôn mặt tuấn tú đang cười tươi rói bước vào."Huyên... Anh đã về." Chàng trai mặc đồng phục vải ka-ki, vẻ mặt mệt mỏi, quăng ba lô trên mặt đất."Rửa tay rồi ăn cơm đi, anh mệt lắm rồi phải không." Tôi xoay người, trở lại phòng bếp mang ra tô canh nóng."Nhưng... anh nghĩ trước hết phải... " Lời nói còn chưa dứt, hắn nhanh chóng ôm lấy tôi, đi tới sô pha....…
"em ơi năm thuở mười thì,yêu mà đứt ruột yêu gì hỡi em?""nói với tớ rằng cậu yêu tớ đi lee minhyung, cho dù có là lời giả dối.""tớ phải nói bao nhiêu lần nữa rằng tớ không thể làm được hả ryu minseok?"…
Tất cả sắp chấm dứt.Đến ngay cả phút cuối cùng vẫn không ai có thể nhận ra vị trí của người còn lại trong tim.Sự hành hạ và giam hãm vô cớ tạo một hình tượng quỷ dữ quá lớn để biết rằng cô ấy chiếm bao nhiêu kí ức trong cuộc đời cô.Người em gái sống nhiều năm bằng máy móc nhân tạo che lấp mất lí trí và tâm hồn khiến cô không còn nhận ra kẻ thế thân ấy quan trọng thế nào. Sẵn sàng hành hạ tù nhân tội nghiệp vì mất đi chỗ dựa cuối cùng, cô trở nên tuyệt vọng.Đến khi nào họ vẫn luôn tìm thấy tình yêu luôn hướng về nhau, dù hiểu lầm và đau khổ.Họ sẽ chấm dứt tất cả chứ?Hay làm lại từ đầu?- "Đừng chạm vào người tôi." - Tôi lại hét lên, hất những ngón tay cô ra khỏi người mình. Tôi ôm đầu ngồi xuống khi sợi dây xích căng ra hết cỡ. Bất lực để Bae Joohyun ôm tôi vào lòng.------------------------Author : CodeXdriverEdit : Linhmi2910…
"Thật ra anh cố tình bỏ áo lạiNếu em có nhặt được thì cho anh xin nha..."Thề chứ, bài "Tát nước đầu đình" cực phẩm quá, mê không dứt ra được luôn ý, mà giờ lỡ mê rồi thì cũng triển fic luôn, văn phong tuy không mượt nhưng đọc cho vui nha mí bạng.…