Muichirou{Tấm bia mộ màu trắng}
Truyện về Hà Trụ Muichirou..Nói lại khi Hà Trụ đang nhớ lại kí ức về thời còn có Yuichirou…
Truyện về Hà Trụ Muichirou..Nói lại khi Hà Trụ đang nhớ lại kí ức về thời còn có Yuichirou…
Fanfic vui lòng không áp đặt lên người thật.Author dịch Alianwtn được up ở wattpad chopbong…
Mikey được ban cho một điều ước.______Vì là truyện nên chắc chắn sẽ OOC, tôi tạo dựng tính cách nhân vật dựa trên quan điểm của tôi. Nếu có sai sót gì mọi người có thể góp ý, tôi sẽ xem xét và sửa đổi. Mong mọi người ủng hộ.…
phòng marketing với phòng sales làm gì đấy?…
những mẩu truyện ngắn tôi cook nốt ko để lại vụn…
fake all trừ nhân vật là người thật…
UENO_MANMN…
Bỗng dưng có ý viết về anh chị nhà " MyungYeon" với sự tin tưởng MyungYeon vô bờ bến, mình - một sunflower sẽ thử sức với fic này . Fic này dựa trên sự tưởng tượng của mình cùng một số bằng chứng làm mình tin MyungYeon real. Mình viết văn không giỏi lắm nên nếu fic có gì khó hiểu mong các shipper bỏ qua…
Đoạn tình chưa trọn vẹn............._________________________Cp: JaywonMột chút JakeHee (HeeJake)*Xin đừng mang truyện đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình…
texfic,chửi tục,fake allphúc nguyên và lâm anh suốt ngày chí chóe?không học được thì đi ra khỏi lớp…
Đã có sự cho phép của au gốc,pln…
CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO CHÉP CỦA AU GỐC…
họ kéo nhau ra khỏi sự đau thương của nhau, nhưng cũng chính họ là người đẩy nhau xuống.warning : ooc…
lee heeseung 🫶…
Đã có sự cho phép từ tác giả gốc,pln…
đã có sự cho phép,pln…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…
viết vui…
Đã có sự cho phép từ tác giả gốc,pln…
Chuyển ver ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả gốc…