Couple: Oc x Todoroki ShoutoTruyện thuộc thể loại đồng nhân, mạch truyện chậm rãi vì tác giả muốn độc giả từng chút một tiếp cận đến nội dung của truyện.Văn phong có thể sẽ hơi lúng túng và không được mượt mà, mạch lạc, trôi chảy, độc giả thông cảm <3Tác giả viết truyện này không nhằm mục đích thu lợi nhuận, chỉ đơn giản là để nâng cao lời văn và cũng như thỏa mãn nhu cầu của bản thân=))Tính cách của nữ chính sẽ được lấy ý tưởng từ chính tác giả, mong độc giả nhận xét nhẹ nhàng một chút để đôi bên cùng vui.…
Một truyện ngắn khắc nghiệt, lấy bối cảnh làng Vũ Đại - nơi danh dự nhà nho đã mục ruỗng giữa thời giao thời nhầy nhụa, khi miếng ăn trở thành thước đo nhân cách.Lão Tự, biệt danh Đồ Gàn, là tàn tích cuối cùng của lớp nho sĩ thanh cao: thà chết đói bên ngọn đèn dầu lạc, thà gặm cái bóng của mình, còn hơn cúi đầu trước bọn trọc phú giàu xổi. Lão tự nhủ: "Cái bụng có thể đói, nhưng cái lưỡi không được phép hèn".Thế nhưng, cái lưỡi ấy lại là kẻ phản bội tàn nhẫn nhất.Đêm trăng xanh xao, mùi thịt chó nấu nhựa mận từ nhà thằng Hanh - gã "người mới" giàu nhờ buôn lậu, áp-phe bẩn - bay sang như bàn tay vô hình vuốt ve dạ dày lép kẹp của lão. Một miếng đùi gà thừa, dính đầy nước dãi chó, nằm chỏng chơ bên chuồng. Và lão Tự - kẻ từng coi danh dự là đài cao khiết - đã cúi xuống, vồ lấy, nuốt chửng cả nhục nhã lẫn vị mặn chát của sự khuất phục.Ánh đèn pin rọi vào khuôn mặt lão, miệng còn dính mỡ gà lấp loáng. Thằng Hanh không giận, chỉ cười - nụ cười đắc thắng của kẻ đã bẻ gãy một tượng đài. Nhưng chiến thắng ấy để lại dư vị đắng ngắt: thế giới của hắn bỗng trống rỗng, hôi thối.Sáng hôm sau, lão Tự ra đình ngồi xó, mắt cúi gầm, lưỡi vô thức liếm nhẹ vành môi khô khốc mỗi khi nghe ai nói về đạo đức, lễ nghĩa. Cái cử chỉ ấy rùng mình, như lời nguyền vĩnh viễn: lão sống sót như một thực thể sinh học, nhưng đã chết hẳn như một con người.…
Nữ sinh Trung học Satoh Eri rời đất nước A để chuyên tâm theo đuổi sự nghiệp bằng cấp của mình. Sau 5 năm quay trở lại, cô đã không còn nhận ra quê hương năm nào. Cả đất nước được bao bọc trong một bức tường thành kiên cố với hệ thống phòng ngự tối tân nhất. Chào đón cô không phải là gia đình và bạn bè mình, mà chính là lệnh xuất trình hộ chiếu, CCCD, giấy xét nghiệm ADN, dấu vân tay và thẻ thông hành đặc biệt. Chuyện quái gì đã xảy ra trong 5 năm qua vậy? Độ tuổi giới hạn: 15+Sequel: MULTIVERSE THEORY #3827399…
" xin chào tôi là Boo, anh Choi SeungCheol hãy cho chúng thôi biết cảm giác thể nào khi lấy em gái của anh Yoon JeongHan"*mình xin lấy ảnh WonYoung nha*…
Tôi không tài nào lí giải được cái thích thú khi dang hai tay chắn trước mặt cậu, khi nghe cậu thao thao bất tuyệt về các anh hùng và đặc biệt hơn cả, nụ cười của cậu - tôi thấy trong đó có cả ánh sáng lẫn hi vọng, một thứ kì diệu tuyệt đẹp hệt như phép màu.Trích "[My Hero Academia] - Cười Lên Nào!"Người ta có câu: "Đừng đánh giá cuốn sách qua vẻ bề ngoài." Hãy để tôi nói cho bạn tại sao nhé!~WATTPAD only…
Tiểu Hoa mới chuyển vào trường mới. Năm cuối cấp không có nhiều kỉ niệm với các bạn mới, khá là hối tiếc tuổi học trò. Nhưng trong khoảng thời gian 1 năm đó lại gặp được soái ca Trịnh Quốc Minh.…
Hãy nghĩ xem sẽ như thế nào nếu các boy nhà Oneus,OTP của các bạn trở thành nhân vật trong một câu chuyện cổ tích vốn đã rất quen thuộc????????????????????????…
Tôi là hầu... Cô ấy là chủ🥀🌸 vốn dĩ khoản cách giữa hai ta đã xa nay còn xa hơn khi em lạnh nhạt với tôi.. (?) Đúng..! Là tôi yêu em 🌹, em ghét tôi cũng là đúng.. (!)…