Tuổi học trò đối với tôi như những phút giây khó tả, tựa một dòng sông tươi đẹp, lúc nước trôi êm ải, lúc sóng nước ghập ghền, lúc tràn bờ mệt mỏi. Cảm giác bồng bột khó tả, lúc sáng suốt lạ thường. Và hơn cả, phượng vĩ rơi trên sân trường nhỏ, đánh dấu ấn cho một tình yêu đầu chớm nở------------------Credit: folies_rose team…
Lời mở đầu: Đương truyền xưa kia truyện tình đẹp nhất là lúc nử tử xinh đẹp cải nam trang gặp được chàng, công tử lạnh lùng, phong thái mê người, thân thế bí mật. Nam nhân hắc đạo: Thời nay, gia thế là người thừa kế tập đoàn lớn nhất thế giới, con quỷ của thế giới ngầm, ai ai nghe tên cũng khiếp sợ, tiền bạc chất thành núi, bo dỳ chuẩn khỏi chỉnh, nhan sắc nhìn là mê, thế nhưng......lại phải nam cải nữ nhân, hiền thục nết na. Nử hán tử: thời nay, một đứa bình thường, nhan sắc khuynh thành, hô mưa gọi gió nơi trường học, nữ sinh quý mến vô cùng, nam sinh gục dưới không xuể, ước mơ lật đổ những tên hắc đạo---------------Truyện tình giữ nam hắc đạo cải nữ nhân và nữ hán tử gét ngừơi hắc đạo rồi sẽ đi đến đâu????…
Tôi tỉnh dậy vào lưng chừng giấc mơ về nhiều năm trước...có một người mà có lẽ tôi sẽ nhớ mãi không thể quên .Bạn nghĩ trẻ con không biết yêu ư?Vậy tôi hỏi bạn cậu bé chơi cùng bạn vào năm 6 tuổi ,bạn có còn nhớ không?Dần dà khi đã trải qua đủ những thử thách và mất mát,cô đơn và bơ vơ ,bạn nhận ra cái khoảng cách xã hội cũng là một rào cản rất lớn!Liệu họ có gặp lại nhao? Liệu lịch sử có lặp lại thêm một lần nữa?Hãy vào đọc truyện nhé:>Tác giả của tôi có chút hồi hộp rồiiii…