NẾU NGÀY MAI KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN - Yaushi Kitagawa
Tiểu thuyếtHồng Anh- Ngọc Bích dịch…
Tiểu thuyếtHồng Anh- Ngọc Bích dịch…
câu chuyện kể về cuộc đời của chính tôi…
Điều 1: Chuyện này là do mình làm nên tính cách và cuộc sống của mỗi nhân vật đều do mình quyết định.Điều 2: Ai có ý kiến gì hoặc có phản đối gì hay muốn nói gì thì nhớ xem lại Điều 1.?Điều 3: Vì mình thích cặp này mà không thấy ai viết hết nên mình quyết định sẽ viết về cặp này. Ahihi.??Điều 4: Chắc sẽ có thêm 18+ vào trong chuyện nên khuyên ai có đầu ốc trong sáng đừng nên xem để tránh tình trạng bị bôi đen đầu ốc. ? Chúc Mọi Người Đọc Chuyện Vui Vẻ…
Định mệnh kéo 2 con người gần như trái ngược lại gần nhau. Sự tồn tại của người này được tạo ra là dành cho người kia. Như những chú ong luôn bất giác bị thu hút bởi hương thơm và mật ngọt của hoa, như những chiếc lá xanh cần ánh nắng để sống. Mưa và nắng cũng như vậy, cơn mưa trong ánh nắng rực rỡ, tạo nên cầu vồng muôn màu sắc làm say đắm lòng người - như kết thúc tươi đẹp của một câu chuyện tình giữa 2 con người ấy.…
Chỉ là một mẩu truyện ngắn khi lòng mình có chút nhớ nhung về JoKeung...7 tháng rồi, kể từ ngày debut ấy...Ta sẽ còn gặp lại nhau mà phải không?Không nhất thiết phải là ngày nắng hay ngày mưa, chỉ cần con tim cùng chung một nhịp đập, sẽ chẳng có điều gì là không thể...…
có một chút ổi kĩ thuật mong mọi người thông cảm cho tại vì lần đầu viết countryhuman nha…
Tôi tập viết…
Trong quá khứ có thể anh không có được em, nhưng tương lai của anh em không trốn được…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
® 𝚃𝚊𝚎𝚑𝚢𝚞𝚗𝚐 𝚔𝚗𝚘𝚠𝚜 𝚝𝚑𝚊𝚝 𝚑𝚎'𝚜 𝚊 𝚐𝚘𝚘𝚍 𝚗𝚎𝚒𝚐𝚑𝚋𝚘𝚛𝚜! ®…
i gave a second chance to Cupid,love, it is real?Cupid is so dump!…
suỵt, đừng để họ biết chúng mình yêu nhau.…
Tác phẩm đầu tay nên có thể không hay lắm. Với cả, không giới thiệu đâu, đọc rồi biết ;)…
Bắt đầu từ một suy nghĩ: "sẽ ra sao nếu mình đang ngồi học thì zombie đến?". Suy nghĩ đó nảy sinh, kết thành sự thôi thúc để Hnghia chắp bút viết nên "Ngày Tận Thế". Bối cảnh là một trường cấp ba tại một tỉnh thành phía Nam Việt Nam, nữ sinh cấp 3 - Đỗ Nguyễn Minh Anh đang trải qua một ngày bình đạm trong những năm tháng cuối cùng của đời học sinh, có gia đình yên ấm, có thầy cô yêu thương, có bạn bè thân thiết thì bỗng nhiên sóng gió ập đến. Khoảnh khắc đàn zombie không biết từ đầu xuất hiện bước chân vào trường cô cũng là khoảnh khắc mọi thứ mà Minh Anh 18 tuổi đang có - tan vào hư vô Không trọng sinh, không xuyên không, không dị năng. Câu chuyện là hành trình Đỗ Nguyễn Minh Anh len lỏi qua cái chết để dành quyền được sống. (Có thể xem như cẩm nang sống sót trong ngày tận thế zombie bản sơ khai)…
Hayatının bir silah sesiyle değişeceğini söyleselerdi kimse inanmazdı. Ölmeyi dilerken ölüm onun ayağına gelmişti de bu sefer ölüm değil o ölümü bir kenara koymuştu.…
Vào chap order đặt đơn, nhận trước 10 đơn đầu với hạn 5 tuần trở lên, payment xin vui lòng đọc trong chap order và trả đủ. Thân ái…
thì là... bạn nào vú to ib mình:))mình là nữ, mình thik zú to.nam nữ j cx đc miễn zú to thì ib:3…