Gặp nhau trong những năm tháng thanh xuân, Nhã Đình ( cô gái từ miền quê vào thành phố sinh sống và học tập) - Minh Khanh ( cậu bạn người thành thị tự mãn và ngang tàn) đã cùng nhau trưởng thành, bao dung nhau để chứng minh họ thuộc về nhau như thế nào? Mọi người đọc truyện nha!…
Người khác xuyên không về hậu cung thời cổ đại chẳng phải đều chỉ là một phi tần bậc thấp thất sủng không ai để ý tới sao? Thế nào mà Diệp Khả xuyên qua, lại có phúc phận nhập vào thể xác của vị đương kim sủng phi của hoàng đế?Người khác xuyên về đều chẳng phải gặp được hoàng đế anh tuấn thần vũ ngoài lạnh trong nóng, cùng trải qua cung đấu cẩu huyết gì đó rồi yêu đương hoa hoa lệ lệ?Thế nào mà Diệp Khả vừa mở mắt dậy, thọ thần năm mươi tuổi của hoàng đế đã đến? Hoàng đế già khụ không nói đi, có thể chỉ là nam phụ lót đường. Biết đâu nam chính lại là vị vương gia hay tể tướng nào đó? Diệp Khả trong thọ thần của hoàng đế căng mắt mà nhìn, nhìn mỏi cả mắt cũng chỉ thấy toàn các cán bộ lão thành, râu ria xồm xoàm. Soái ca duy nhất gặp được lại chính là anh trai ruột của cái tể xác này. Xui xẻo như thế này, thử hỏi có nữ chính nào sánh bằng?Diệp Khả nuốt nước mắt vào lòng. Soái ca không có nhưng cung đấu, gia đấu cái gì cũng không thiếu. Nàng phải tìm cách tồn tại trong hậu cung thời loạn thế này. Sủng phi? Nhìn vậy nhưng không dễ làm...Tác giả: Sênh CaNhân vật: Vũ Mông Mông (Diệp Khả), Tôn Chính, Kim Ngân, Vũ Khải Ca,...…
Một kiếp nhân sinh tựa như mộng. Đây là câu mà cô hay nghe nhất trong các buổi đàm luận thi thơ. Không ngờ cũng có ngày cô lại rơi vào giấc mộng mãi chẳng thoát ra được. Rốt cuộc đâu là mộng đâu là thật? "Hinh Nhi, một đời này đừng sống như trước nữa, hãy làm những gì con muốn. Ta Yêu Con." "Bà không phải mẫu hậu ta. Xin đừng dùng khuôn mặt đó để nhìn ta. Ta sẽ ghê tởm." "Đến cả hận ta nàng ấy cũng không muốn..." "Ta là Lý Chiêu Hoàng ai dám không nghe!" Sử viết rằng xưa kia có một nữ nhi khiến cả thiên hạ phải cúi mình nể phục. Nữ nhi ấy tên gọi Lý Chiêu Hoàng! P/s: Đây không phải truyện lịch sử. Chỉ viết ra để thoả lòng đau sót cho cổ nhân, cho nàng Lý Chiêu Hoàng. Nên mình mong các bạn sẽ không đem truyện so sánh với lịch sử. Hay bảo mình xuyên tạc lịch sử. Mình chỉ viết về một nhân vật mang tên Lý Chiêu Hoàng và là một Lý Chiêu Hoàng thuộc về mình không phải thuộc lịch sử. Bạn nào không thích xin đừng đọc và buông lời cay đắng ạ.…
Lần đầu tiên, tôi mới cảm nhận được nỗi day dứt, lưu luyến, hận của tình yêu mang lại. Tình yêu như một phép thuật vậy. Có thể khiến ta đắm chìm trong màu nhiệm nhưng cũng có thể dìm chết ta trong nỗi luyến tiếc, ân hận.…
Cô - Băng Tuyết, cô là một kẻ đến từ thế kỉ hai mốt, là một kẻ chỉ biết giết người, là thủ lĩnh của băng nhóm bác đạo đứng đầu thế giới. Cô không biết thế nào là tình yêu nhưng rồi cái ngày cô gặp anh, cô biết thế nào gọi là người có tình cảm. Nhưng ai ngờ tới anh lại là gián điệp của kẻ thù đẩy cô vào chỗ chết. Tim cô đau như cắt, lòng cô như bị ai thắt lại và rồi cô nhận ra được sự thật rằng cô bị phản bội.. Tại một căn phòng mục nát với mùi thuốc nồng nặc thỉnh thoảng tản ra xung quanh trong phòng, trên chiếc giường có một người con gái đang lẳng lặng ngủ, lúc thở lúc không như người sắp từ giã cõi đời. Làn da trắng nõn, mềm mịn như da em bé, chiếc mũi cao nhỏ xinh xắn, cặp môi đỏ mọng không son phấn cũng khiến cho người khác nhịn không được muốn cắn trộm một cái. Lúc này người con gái bổng nhấc mi, thần thái mê ly đủ khiến người người điên đảo...…
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, cung đấu, cổ đạiỞ vương triêu Cảnh Hiên ai ai cũng biết Lệnh Hồ Đông Hề là quý phi đang được sủng ái nhất.Cũng vì thế nàng luôn cao ngạo ỷ lại vào mình có xuất thân cao quý, nhan sắc hơn người, tài hoa xuất chúng và tự tin rằng sớm muộn gì mình cũng có thể làm chủ lục cung bước lên bảo tọa hoàng hậu....…